Lưu Vân Ký Hối

Chương 11





Cũng hận bản thân hành động quá gấp.



Không kịp mua thêm vài t.ử sĩ.



Để trên đường hắn từ miếu Tam Tiên trở về kinh thành.



Bồi thêm vài nhát đao nữa.



Cuối cùng.



Ta nhìn thẳng vào gương mặt gần trong gang tấc ấy.



Nghiến răng nói:



“Ngươi đã biết mình phụ ta thế nào.”



“Vậy còn mặt mũi nào đứng trước mặt ta?”



Bàn tay đang đưa về phía ta của Thẩm Dục cứng đờ.



Sự chắc chắn trên mặt hắn vỡ vụn.



Biến thành đau khổ thật sự.



“Nàng hận ta đến thế sao?”



Nụ cười hắn tan nát.



Một giọt lệ rơi xuống giữa trời tuyết.



“Chúng ta là phu thê hai đời.”



“Vậy mà nàng hận ta đến thế.”



“Ở miếu Tam Tiên nàng hại ta mất nửa cái mạng.”



“Ta còn tưởng như vậy đã là thanh toán xong rồi.”



“Lưu Vân, ta…”



Lời hắn đột ngột dừng lại.



Bởi vì thanh đoản đao trong tay ta.



Đã bất ngờ đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn.



Sắc mặt hắn trắng bệch.



Bàn tay nắm lấy cổ tay cầm đao của ta run lên không ngừng.



“Nàng thật sự…”



“Hận đến mức muốn ta c.h.ế.t sao?”



“Nàng rõ ràng biết.”



“Ta chỉ bị ân tình trói buộc.”



“Bị tình nghĩa phu thê trói buộc.”



“Bị đích mẫu và Phù Âm tính kế lừa gạt.”



“Vậy mà nàng…”



“Hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta!”



Nghe những lời ấy.



Ta chỉ thấy ghê tởm.



Nghiến răng.



Dùng sức xoay mạnh chuôi đao.



Cơn đau khiến Thẩm Dục trợn mắt.



Hắn hung hăng ép ta lên tường.



“Nàng thật sự muốn ép ta sao?”



Nhìn gương mặt dữ tợn của hắn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Ta bật cười.



“Ngươi thật giả dối.”



“Miệng nói không buông được ta.”



“Nhưng vẫn nạp hết người này đến người khác vào viện.”



“Ngươi biết ta chịu uất ức.”



“Nhưng chưa từng thật sự bất chấp tất cả để đòi lại công bằng cho ta.”



“Ngươi ngàn dặm tới đây.”



“Không phải để tìm ta.”



“Ngươi chỉ muốn tìm lại cuộc sống viên mãn của kiếp trước.”



“Muốn tiếp tục trái ôm phải ấp.”



“Muốn con cái tiền đồ rộng mở.”



“Muốn giữ lấy vẻ vang của Hầu gia.”



“Thâm tình của ngươi là giả.”



“Ham mê phú quý vinh hoa mới là thật.”



“Thẩm Dục.”



“Thứ tình cảm của ngươi…”



“Dành cho bất kỳ ai cũng đều khiến người ta buồn nôn.”



Tia hy vọng cuối cùng trong mắt hắn hoàn toàn tan vỡ.



Bất chấp m.á.u nhuộm đỏ y phục.



Hắn gầm lên:



“Chuẩn bị ngựa!”



“Lập tức hồi kinh!”



Nhưng ngay giây tiếp theo.



Một mũi tên xé gió lao tới.



Xuyên thẳng qua lưng hắn.



Là Kình Thương.



Nó nấp trên cây táo.



Thừa lúc không ai đề phòng mà bất ngờ ra tay.



Tiếng tên còn chưa dứt.



Tiếng vó ngựa đã vang lên như sấm.



Một con tuấn mã được buộc đầy đuốc tẩm dầu đồng.



Điên cuồng lao thẳng về phía đám người.



Khung cảnh lập tức hỗn loạn.



Ai nấy hoảng hốt tháo chạy.



Ta chớp lấy cơ hội ngàn năm có một ấy.



Giơ tay rút cây trâm trên đầu xuống.



Đâm mạnh vào mu bàn tay đang giữ c.h.ặ.t cổ tay mình của Thẩm Dục.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn đau đớn buông lỏng.



Đúng lúc đó.



Ngựa con của Quy Hồng đã hí vang lao tới.



Ta lập tức nhảy lên lưng ngựa.



Mượn sự hỗn loạn phá vòng vây.



Chớp mắt đã thoát thân.



Thẩm Dục vốn không muốn làm lớn chuyện.



Người mang theo cũng không nhiều.



Đợi đến khi đám người hoàn hồn.



Vội vã thúc ngựa đuổi theo thì Thôi Thành đã xuất hiện.



Ngân giáp sáng rực.



Trường thương nằm ngang trong tay.



Sát khí ngập trời.



Trực tiếp xông về phía đám người Thẩm Dục.



Chỉ sau vài hiệp giao đấu.



Thẩm Dục đã liên tiếp thất thế.



Cuối cùng chỉ có thể chật vật bỏ chạy.



Ta vẫn còn kinh hồn chưa định.



Run giọng hỏi:



“Vì sao mọi người lại tới đây?”



Kình Thương ngượng ngùng gãi đầu:



Ngày thường mỗi lần mẫu thân ra ngoài đều không ở lại lâu.



Nhiều nhất chỉ nửa chén trà là trở về.



Hôm nay đã qua hơn một chén trà vẫn không thấy bóng dáng người.



Chúng con lo lắng bất an nên vội vàng đi tìm.



“Thấy mẫu thân bị người ta ép từng bước, con lập tức sai người đi báo cho phụ thân.”



“Còn con tự mình trèo lên cây táo chờ thời cơ ra tay.”



“Muội muội thì lập tức bảo ma ma chuẩn bị dầu đồng, châm đuốc rồi thúc ngựa lao tới.”



“Trong lòng chỉ nghĩ làm sao cứu được mẫu thân ra khỏi nguy hiểm.”



Sống mũi ta cay xè.



Đầu ngón tay khẽ run.



Ngay cả giọng nói cũng nghẹn lại.



“Các con có biết mình vẫn chỉ là trẻ con không?”



“Hắn là người tập võ.”



“Lại đông người hơn các con.”



“Các con giành người khỏi miệng cọp như vậy, nguy hiểm biết bao.”







Quy Hồng ôm lấy thân thể đang run rẩy của ta.



Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.



Giọng nói mềm mại ngọt ngào.



“Nhưng người là mẫu thân mà.”



“Nếu cả con và huynh trưởng đều có thể mặc kệ khi người gặp nguy hiểm.”



“Vậy còn ai dám liều mạng cứu người, bảo vệ người nữa?”



Kình Thương lập tức gật đầu đồng ý.



Nắm tay giơ lên siết c.h.ặ.t đến vang tiếng răng rắc.



“Ai dám động tới mẫu thân.”



“Con sẽ lấy mạng kẻ đó.”



“Lúc ấy quá gấp, không kịp tẩm độc lên mũi tên.”



“Nhưng con đã quấy nó trong hố phân rồi.”



“Cũng đủ cho hắn nếm mùi.”



Thôi Thành vẫn còn sợ hãi sau chuyện vừa rồi.



Hắn bế ngang ta lên.



Giọng nói trầm thấp lạnh lùng.



“Ta bảo đảm.”



“Chính tay ta sẽ g.i.ế.c hắn.”







Thẩm Dục trọng thương trở về kinh.



Để hoàn toàn cắt đứt hy vọng cuối cùng của hắn.



Công chúa đích thân bày cho hắn một t.ử cục.



Hắn nói Đại Công chúa có lòng mưu phản.



Nhưng Đại Công chúa lại đem toàn bộ công lao nhường cho Hoài Vương.



Tự mình lui về quốc miếu cầu phúc cho thiên hạ.



Hắn nói Giang Nam sẽ bùng phát ôn dịch.



Nhưng từ trước đó, Công chúa đã cho người mang d.ư.ợ.c liệu tới.



Hắn nói đê lớn sẽ vỡ.



Nhưng dòng sông ấy đã được chỉnh trị và đổi hướng từ lâu.



Mọi chuyện hắn tính toán đều thất bại.



Liên lụy Hoài Vương nhiều lần bị hoàng đế quở trách.



Cuối cùng còn bị Hoài Vương coi như quân cờ bỏ đi.



Người đời cười nhạo hắn điên rồi.



Hầu phủ cũng chỉ biết thở dài.



Nói hắn tẩu hỏa nhập ma.



Suốt ngày nhắc tới kiếp trước kiếp này.



Toàn là lời ma quỷ.



Hắn có khổ cũng không nói được.



Chỉ có thể hết lần này tới lần khác gào lên những lời tiên đoán của mình.



Ai nấy đều ngoài mặt phụ họa.



Nhưng trong mắt chẳng hề che giấu vẻ qua loa lấy lệ.