Ngay cả hai đứa con của hắn cũng nói:
“Phụ thân như vậy thật sự mất hết thể diện.”
Đám thiếp thất càng ghét bỏ.
Chê vết thương của hắn bốc mùi.
Người này đùn đẩy cho người kia chăm sóc.
Nhưng khi không có ai nhìn thấy.
Lại buồn nôn khan.
Bịt mũi mắng hắn hôi thối.
Bị thế tục chà đạp cười nhạo.
Bị người thân ruột thịt ghét bỏ.
Bị người bên cạnh ghê tởm.
Khi lưỡi đao đ.â.m vào chính người mình.
Hắn mới hiểu.
Kiếp trước hay kiếp này.
Ta đã đau đớn đến nhường nào.
Tâm tình hắn lúc lạnh lúc nóng.
Đập phá khắp nơi.
Đánh mắng thiếp thất.
Quát tháo con cái.
Với người trong Hầu phủ cũng chẳng có sắc mặt tốt.
Ai cũng sợ hắn.
Ai cũng ghét hắn.
Hắn nơi nơi thất bại.
Nhưng vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng.
Mong chờ tới ngày Thôi Thành dẫn quân vào kinh.
Để liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một lần.
Nửa năm sau.
Hoàng đế băng hà.
Đúng lúc Hoài Vương sắp sửa giống như kiếp trước, bước lên ngôi vị chí tôn.
Đại Công chúa và Thôi Thành lại dẫn theo mười vạn đại quân bất ngờ vây thành.
Đánh cho hắn trở tay không kịp.
Đảng cánh của Hoài Vương liều c.h.ế.t chống cự.
Cuối cùng m.á.u chảy thành sông.
Lấy vô số t.h.i t.h.ể lát thành con đường đăng cơ của Đại Công chúa.
Thẩm Dục làm đúng như tính toán của mình.
Từ sớm đã chuẩn bị binh giáp.
Muốn nhân lúc Thôi Thành không đề phòng mà cướp ta đi.
Nhưng hắn không ngờ.
Khi đuổi tới dưới chân thành.
Người chờ hắn ở đó không phải ta.
Mà là Thôi Thành đang cầm trường đao.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn kinh hãi thất sắc.
Quay đầu bỏ chạy.
Nhưng lần này.
Chúng ta không còn lòng tốt thả hổ về rừng nữa.
Hắn bị Thôi Thành truy đuổi tới một con hẻm tối.
Cuối cùng như kẻ cùng đường.
Hét lớn:
“Nàng ta là người trọng sinh!”
“Nàng ta coi trọng ngươi chỉ vì ngươi là kẻ thô lỗ dễ lừa.”
“Lừa ngươi đem mười vạn binh quyền trải đường cho Đại Công chúa đăng cơ.”
“Ngươi đúng là đồ ngốc.”
“Nhặt lại thứ ta không cần.”
“Còn bị nàng ta lừa xoay vòng vòng.”
“Nếu là ta, đã xấu hổ đến c.h.ế.t rồi.”
“Thì đã sao?”
Thôi Thành cười lạnh cắt ngang.
“Ta có thể bị lợi dụng.”
“Là vì ta có giá trị để lợi dụng.”
“Không giống ngươi.”
“Tự dâng tới cửa còn bị nàng ấy đ.â.m cho chạy mất.”
Sự đắc ý trên mặt Thẩm Dục lập tức vỡ vụn.
“Ngươi… ngươi biết?”
“Ngươi vậy mà biết hết?”
Hắn đầy mặt chấn động.
“Một cỗ quan tài mỏng.”
“Là ân tình hai đời cũng không trả hết.”
“Nàng muốn ta c.h.ế.t.”
“Ta cũng không có gì để oán trách.”
Giữa vẻ bình thản không gợn sóng của Thôi Thành.
Thẩm Dục chợt hiểu ra.
Sau đó nước mắt chậm rãi rơi xuống.
Nụ cười thê lương đến tuyệt vọng.
“Làm gì có lợi dụng.”
“Chẳng qua chỉ là được thiên vị nên mới được dung túng.”
“Thì ra…”
“Ta thua ở chỗ này.”
Xoẹt!
Lời vừa dứt.
Thôi Thành bất ngờ vung đao.
Một nhát c.h.é.m đứt đầu hắn.
“Đáng tiếc.”
“Ngươi hiểu ra quá muộn.”
“Có mạng để hối hận.”
“Nhưng không có phúc để hưởng.”
“Chỉ có thể xuống âm phủ nhìn ta và nàng phu thê ân ái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nhìn con cái chúng ta hiếu thuận.”
…
Đại Công chúa nắm giữ ngọc tỷ.
Đứng trên vạn người.
Thôi Thành và ta nhờ công phò tá mà được phong thưởng.
Một người được phong Hộ Quốc tướng quân.
Một người được phong Vĩnh An quận chúa.
Ngày chúng ta cưỡi ngựa đi qua phố lớn.
Tiến vào phủ Tướng quân.
Lại vừa lúc gặp đoàn người Giang gia bị lưu đày tới nơi khổ hàn.
Ma ma cố ý vén rèm xe.
Cười nói với Kình Thương và Quy Hồng:
“Có vài thế gia trước kia thích ra vẻ cao môn vọng tộc.”
“Bắt nạt mẫu thân các con không có ai chống lưng.”
“Ngay cả đám sói mắt trắng hút cạn m.á.u thịt của nàng.”
“Cũng thường xuyên lạnh lời lạnh tiếng, chê nàng mất mặt.”
Kình Thương ôm quyền bật cười.
“Đúng vậy.”
“Con cũng thấy mất mặt.”
Trong đám người.
Huynh muội Thẩm Vân Huy đồng loạt ngẩng đầu.
Nhưng lại thấy Kình Thương lạnh lùng liếc bọn họ một cái.
Khinh thường cười nhạt.
“Người khác đứng trước mặt ngươi hạ thấp người thân của ngươi.”
“Đó đâu phải coi thường người thân của ngươi.”
“Rõ ràng là coi thường chính ngươi.”
“Ngươi không biết phản bác bảo vệ.”
“Lại còn hùa theo người khác.”
“Chỉ nghe thôi ta đã thấy mất mặt thay rồi.”
Quy Hồng cũng thò đầu ra ngoài.
Ngọt ngào tiếp lời:
“Nếu ngươi có bản lĩnh.”
“Người thân của ngươi dù là con cóc.”
“Người khác cũng sẽ khen là cóc vàng chiêu tài.”
“Nếu ngươi đủ mạnh.”
“Người thân của ngươi dù là con heo.”
“Người khác cũng sẽ khen là heo vàng vượng gia.”
Kình Thương hài lòng gật đầu.
“Chẳng qua chỉ là đám vô dụng.”
“Nếu có ai dám nói mẫu thân ta nửa lời không phải trước mặt ta.”
“Ta sẽ cho hắn biết.”
“Nắm đ.ấ.m của ta cứng đến mức nào.”
“Lưỡi đao của ta sắc bén ra sao.”
“Và việc ta bảo vệ người thân…”
“Có thể khiến hắn khóc cha gọi mẹ rồi mất mạng thế nào.”
Nói rồi.
Ánh mắt lạnh lẽo của nó quét qua đỉnh đầu huynh muội Thẩm Vân Huy.
Dọa hai người lạnh sống lưng.
Bất giác run lên.
Đám quan binh áp giải lập tức hiểu ý.
Roi lạnh quất xuống.
Liên tục thúc giục bọn họ đi nhanh hơn.
Nhanh hơn nữa.
Mỗi roi quất xuống.
Thẩm Vân Huy và Thẩm Hi Hòa đều cảm thấy toàn thân đau đớn.
Rõ ràng trong ký ức của bọn họ.
Mẫu thân đã đoạn tuyệt với phụ thân.
Cũng đấu tới mức ngươi c.h.ế.t ta sống với Giang Phù Âm.
Nhưng từ đầu đến cuối.
Nàng vẫn tận tâm với Hầu phủ.
Tận lực với bọn họ.
Vậy mà vì sao.
Mọi chuyện lại trở thành như hôm nay?
Bọn họ vốn không biết mình sai ở đâu.
Gió tuyết nặng nề đè xuống người.
Hàn phong cắt da cắt thịt.
Hai người lê bước khó nhọc.
Mỗi bước đều gian nan vô cùng.
Nhìn lại quá khứ.
Trong lòng chỉ còn lại mờ mịt.
Tựa như từng bước từng bước đều đi sai đường.
Nhưng đường quay đầu đã đứt.
Phía trước mênh mang vô định.
Bọn họ đã thân bất do kỷ.
Không còn cơ hội quay lại nữa.
Ta đứng trên tường cao.
Trong lòng ôm lò sưởi mà các con chuẩn bị.
Trên người khoác áo choàng do phu quân mang tới.
Được ba cha con họ vây ở chính giữa.
Đó mới là viên mãn thuộc về ta.
Tuyết lớn như lông ngỗng lặng lẽ rơi xuống.
Gột sạch mọi thăng trầm của thế gian.
Ta nhìn trời tuyết mênh m.ô.n.g.
Khẽ mỉm cười.
“Tuyết đầu xuân báo trước mùa màng bội thu.”
“Từ nay về sau, chỉ còn những tháng ngày tốt đẹp.”
Hết.