Lưu Vân Ký Hối

Chương 3





Ma ma vừa lau nước mắt vừa cúi đầu sắc t.h.u.ố.c bồi bổ cho ta.



Hơi t.h.u.ố.c nghi ngút bốc lên.



Mùi đắng lan tràn khắp phòng.



Lý ma ma dò hỏi:



“Ngươi thật sự bằng lòng dọn khỏi chính viện, giao lại quyền quản gia?”



“Không tranh với… đại tiểu thư nữa sao?”



Ta nhìn tuyết đọng trong sân, khẽ gật đầu.



Kiếp trước ta đã tranh rồi.



Kết quả cũng chẳng được như ý.



Cho nên kiếp này, ta không muốn tranh nữa.



Bao nhiêu lời khuyên nhủ chuẩn bị sẵn trong bụng Lý ma ma đều không còn đất dụng võ.



Bà ta thở phào một hơi thật mạnh.



Đặt xuống đống đồ bổ chỉ để làm màu rồi đứng dậy định đi.



“Ma ma.”



Ta gọi bà lại.



Giọng nói không nhẹ không nặng.



“Nhiệm vụ mẫu thân giao cho ta, ta đã hoàn thành.”



“Người từng hứa với ta một điều kiện.”



Lý ma ma khựng lại.



Thần sắc lập tức căng thẳng.



Bà ta sợ điều ta muốn sẽ khiến Giang Phù Âm khó xử.



Nhưng dưới ánh mắt dò xét ấy, ta chậm rãi nói từng chữ:



“Đưa ta rời đi.”



Đồng t.ử Lý ma ma chấn động.



Giọng ta chợt lạnh xuống.



“Ta có thể không có được.”



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Nhưng ta cũng có thể khiến Giang Phù Âm hoàn toàn biến mất.”



“Rốt cuộc vì sao ta mất ký ức?”



“Đích tỷ có thật sự cứu Hầu gia hay không?”



“Mẫu thân ta… bà ấy dám đ.á.n.h cược sao?”







Trận tuyết đầu tiên của đầu đông mang theo hơi lạnh thấu xương.



Ta quấn mình trong chiếc áo choàng dày.



Rời khỏi chính viện.



Chuyển tới Thính Tuyết các, nơi cách chính viện và thư phòng của Thẩm Dục xa nhất.



Đó là sự sắp đặt cố ý của Giang Phù Âm.



Nơi ấy hẻo lánh, lạnh lẽo, hiếm người lui tới.



Chỉ cần đóng cánh cửa viện lại là có thể ngăn cách mọi náo nhiệt và sự chú ý từ tiền viện.



Cũng có thể dễ dàng chôn vùi cả đời một người nhỏ bé không đáng kể.



Thế nhưng cửa sau của tiểu viện lại thông ra con phố phía sau.



Vô tình thành toàn cho tâm tư muốn bỏ trốn của ta.



Đi ngang qua hồ tâm đình.



Ta bất ngờ bắt gặp một khung cảnh ấm áp đến ch.ói mắt.



Thẩm Dục đứng trong đình.



Áo gấm màu nhạt phủ đầy tuyết vụn.



Phong thái ôn nhã như ngọc.



Giang Phù Âm tựa bên cạnh.



Trong lòng ôm tiểu nữ Hi Hòa.



Một nhà bốn người quây quần bên lò than ngắm tuyết.



Đang nướng những củ khoai thơm ngọt mềm dẻo.



Hi Hòa nép trong lòng Giang Phù Âm.



Hai tay nâng củ khoai còn nóng.



Mắt cong cong như trăng khuyết.



Nụ cười trong trẻo ngọt ngào.



Giữa hàng mày khóe mắt đều là sự bình yên được yêu thương nâng niu.



Có lẽ tình mẫu t.ử vốn dĩ đã khắc sâu trong m.á.u thịt.



Sự thân cận ấy không ai có thể thay thế.



Được trở về bên mẹ ruột.



Được dựa vào vòng tay người thân nhất.



Với con bé mà nói, đó vốn là nơi thuộc về nó từ đầu.



Là sự dịu dàng mà người ngoài như ta vĩnh viễn không thể chen vào.



Bên cạnh, Thẩm Vân Huy cũng đã cởi bỏ hết vẻ u ám thường ngày.



Trước đây, giữa nó và ta luôn có một khoảng cách xa cách.



Mang theo chút đề phòng và địch ý không sâu không cạn.



Chưa từng có vẻ hồn nhiên đúng tuổi.



Nhưng từ khi mẹ ruột nó trở về.



Mọi phòng bị trong lòng nó đều tan biến.



Nét ngây thơ thuần túy hiện rõ trên gương mặt.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nó ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt, giọng nói mềm mại chân thành:



“Sau này chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau.”



“Mùa đông ngắm tuyết, mùa xuân ngắm hoa, mùa hè ăn món băng uyển, mùa thu hái quả.”



“Năm này qua năm khác.”



“Như vậy mới là viên mãn thật sự.”



Thẩm Dục cúi đầu nhìn hai đứa con.



Ý cười dịu dàng hiện trong đáy mắt.



Rồi quay sang nhìn Giang Phù Âm.



Bốn mắt giao nhau.



Tình ý nồng đậm không cách nào che giấu.



Ăn ý và dịu dàng đến mức khiến người khác ngưỡng mộ.



Khắp đình đều là hơi ấm.



Là khói lửa nhân gian dịu dàng.



Chỉ có ta đứng giữa trời tuyết mênh m.ô.n.g.



Toàn thân lạnh giá.



Lạc lõng đến không thể hòa nhập.



Sự viên mãn và ấm áp trên đời này.



Từ trước đến nay đều có nơi thuộc về.



Chỉ riêng ta.



Chẳng liên quan dù chỉ nửa phần.



Ta không muốn nhìn thêm cảnh đoàn viên ch.ói mắt ấy nữa.



Liền thu lại mọi cảm xúc trong mắt, xoay người định lặng lẽ rời đi.



Nhưng còn chưa kịp bước.



Ánh mắt vừa ngẩng lên của Thẩm Dục đã bắt gặp ta.



“Lưu Vân!”



Hắn dường như có chút bất ngờ.



Nụ cười trên môi Giang Phù Âm cứng lại.



Nàng nhướng mày nhìn ta, ý vị sâu xa:



“Thì ra là Giang di nương.”



Hai mắt Hi Hòa sáng lên.



Ôm củ khoai định mở miệng.



Giang Phù Âm đã cong môi cười nói:



“Nàng tuy là di mẫu của con.”



“Nhưng Hầu phủ có quy củ của Hầu phủ.”



“Sau này chỉ được gọi nàng là Giang di nương.”



“Chủ tớ khác biệt.”



“Nàng ấy thấp hơn con một bậc.”



Cả đình lặng ngắt.



Chỉ còn tiếng gió rít.



Thẩm Dục cất bước đi về phía ta.



“Sao không mang theo lò sưởi tay?”



Gió tuyết càng lúc càng dữ dội.



Từng bông tuyết lớn cuốn tới, làm mờ tầm mắt ta.



Thẩm Dục đứng ngay trước mặt.



Nhưng ta lại chẳng nhìn rõ được gương mặt hắn.



“Cũng đâu phải vội vàng đuổi nàng đi.”



“Chậm vài ngày rồi dọn khỏi chính viện thì có sao đâu.”



Lời vừa dứt.



Trong đình vang lên một tiếng động khẽ.



Là tiếng hạt lạc nướng còn nóng bị ai đó cố ý đ.á.n.h rơi xuống đất.



Thẩm Dục theo bản năng quay đầu nhìn Giang Phù Âm.



Đến khi nhìn lại ta.



Chút ôn hòa còn sót lại trong mắt hắn đã biến mất sạch.



Mở miệng là lời trách mắng lạnh lùng:



“Trời gió tuyết thế này.”



“Nàng còn chưa hết ở cữ, lại cố chấp dọn khỏi chính viện.”



“Nàng thấy thoải mái rồi.”



“Nhưng người ngoài biết chuyện sẽ chỉ trách Phù Âm không dung được nàng.”



“Nàng làm như vậy, bảo nàng ấy phải xử sự thế nào?”



“Phù Âm khó khăn lắm mới hòa hợp lại được với Hi Hòa.”



“Lúc này nàng chen vào làm gì?”



“Dọn về chính viện đi.”



“Những chuyện khác để sau hãy nói.”



Từng câu từng chữ hắn cân nhắc.



Đều là vì Giang Phù Âm.



Suốt mười ba ngày.



Hắn chưa từng hỏi lấy một câu về đứa con đã mất của ta.



Một nhà bốn người bọn họ đầy đủ sum vầy.