Ngày ngày hưởng niềm vui gia đình trong viện của bà mẫu.
Họ ngồi cùng nhau dạy Thẩm Vân Huy viết chữ.
Họ bế Hi Hòa hái những quả hồng đỏ chìa ra dưới hành lang.
Giang Phù Âm ngồi trước án vẽ tranh.
Thẩm Dục cầm sách ngồi bên bầu bạn.
Hai đứa trẻ ngồi một bên che miệng thì thầm to nhỏ.
Đêm nào Thẩm Dục cũng ngủ lại phòng Giang Phù Âm.
Nửa đêm còn gọi nước mấy lần.
Giang Phù Âm đỏ mặt đ.ấ.m hắn, trách hắn không biết xấu hổ.
Thẩm Dục nắm lấy nắm tay mềm mại ấy, ôm nàng vào lòng cười nói:
“Ta cùng phu nhân của mình làm chuyện phu thê.”
“Ai dám cười ta?”
Giang Phù Âm làm nũng phản bác:
“Trong phủ chàng còn có một vị kế thất cơ mà.”
Nụ cười trên môi Thẩm Dục nhạt đi.
“Một kẻ thay thế mà thôi.”
“Không đáng tính đến.”
Chỉ vì Giang Phù Âm lẩm bẩm một câu.
Rằng gió lùa trong viện khiến nàng đau đầu.
Thẩm Dục cũng không chút khách khí gọi quản gia tới.
Mặc kệ thân thể ta vừa sảy t.h.a.i chưa hồi phục, hắn sai quản gia truyền lời, bảo ta sớm trả lại chính viện cho phu nhân.
Những lời ấy bị ma ma bên cạnh Giang Phù Âm cố ý nghe được.
Bà ta cầm một nắm hạt dưa, ngồi ngay trước viện của ta, ra vẻ vô tình mà cố ý nói lớn cho ta nghe.
Bọn họ mong ta nổi giận.
Mong ta làm loạn như kiếp trước.
Nhưng sẽ không nữa.
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào vẻ mất kiên nhẫn trong mắt Thẩm Dục.
Khẽ nói:
“Vật về với chủ cũ, vốn chẳng có gì để nói.”
“Sổ sách cùng chìa khóa quản gia, ta cũng đã đặt trên án thư rồi.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
Gió lạnh ập tới.
Tuyết len vào cổ áo khiến ta khẽ run lên.
Thẩm Dục sửng sốt:
“Nàng cứ như vậy giao lại quyền quản gia?”
“Đến tranh cũng không tranh nữa sao?”
“Không tranh nữa.”
Bởi vì…
Kiếp trước ta đã tranh rồi.
Dù thắng, cũng chỉ đến thế mà thôi.
…
Kiếp trước, ma ma lắm lời bên cạnh Giang Phù Âm bị ta giữ lại trong viện, tát miệng một trận.
Khi Giang Phù Âm xông vào viện của ta.
Nàng hất thẳng một chậu nước lạnh lên giường.
Khi ấy ta còn chưa hết ở cữ.
Toàn thân bị dội ướt sũng.
Lạnh đến mức run cầm cập.
Thế nhưng nàng lại nép trong lòng Thẩm Dục, tủi thân khóc lớn:
“Nàng ta nhân lúc ta không có mặt mà chen chân vào.”
“Cướp mất phu quân của ta, chiếm lấy con cái của ta, giờ còn nắm giữ quyền quản gia.”
“Ma ma nói sai điều gì?”
“Nàng ta dám làm mà không cho người khác nói sao?”
“Hai nữ nhân cùng hầu một phu quân.”
“Lại còn là nữ nhi Giang gia.”
“Đúng là chẳng biết xấu hổ.”
Ta cố gắng chống đỡ thân thể suy yếu.
Tát thẳng vào mặt nàng một cái.
“Ta không phải kẻ sinh ra đã thấp hèn.”
“Không phải sinh ra để làm kế thất, làm mẹ kế cho người khác.”
“Nếu muốn nói ai không biết xấu hổ…”
“Ngươi không bằng về hỏi mẫu thân ngươi xem.”
“Ai đã bỏ t.h.u.ố.c vào canh của Thẩm Dục?”
“Ai đã đưa ta vào rồi khóa trái phòng hắn?”
Ta bắt được điểm yếu duy nhất của Lý ma ma.
Dùng đứa cháu trai bảo bối của bà ta làm áp lực.
Ép bà ta trước mặt mọi người nói ra sự thật.
Rằng đích mẫu vì hai đứa con của đích tỷ.
Đã dùng một bát t.h.u.ố.c hủy hoại cả đời ta.
Giang Phù Âm không thể chấp nhận nổi.
Nàng phát điên khóc náo.
Cuối cùng phun ra một ngụm m.á.u.
Ngất lịm ngay tại chỗ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thẩm Dục ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đôi mắt lạnh lẽo nhìn ta.
Chỉ còn lại chán ghét.
“Người sai đều là người khác.”
“Chỉ có ngươi là vô tội nhất.”
“Như vậy, ngươi hài lòng chưa?”
Thẩm Vân Huy mang đầy oán hận.
Nó lao đầu đ.â.m mạnh vào bụng dưới của ta, nơi còn chưa hồi phục.
Miệng không ngừng trách móc:
“Ngươi chính là không muốn phụ thân và mẫu thân ta hòa thuận.”
“Đồ nữ nhân thấp hèn.”
“Dù ngươi có lấy lòng phụ thân và tổ mẫu thế nào đi nữa…”
“Cũng không bằng một góc y phục của mẫu thân ta.”
Hi Hòa không giúp ai cả.
Con bé chỉ đứng một bên.
Khóc đến gần như không thở nổi.
Cuối cùng ta vẫn nắm c.h.ặ.t quyền quản gia, thứ duy nhất ta có thể giữ được.
Dồn hết tâm sức lên người duy nhất còn ở bên ta.
Là Hi Hòa.
Ta lo cho việc học của con bé.
Lo cho hôn sự của con bé.
Lo cho tiền đồ của con bé.
Mọi chuyện đều tận tâm tận lực.
Thế nhưng nhiều năm sau.
Khi ta bệnh tật quấn thân, ngồi dưới hành lang phơi nắng.
Chính con bé lại nói với ta.
Nó hận ta.
Hận ta xé nát thể diện của phụ thân nó.
Khiến sự kính ngưỡng của nó đối với phụ thân bị phủ bụi.
Suốt cả đời ấy.
Nó nhìn nam nhân và tình yêu quá tỉnh táo.
Nó nói.
Đó là bất hạnh của nó.
Ta cô độc một mình.
Nắm trong tay quyền quản gia mà mình liều mạng giành được.
Thế nhưng chẳng hề phong quang.
Cũng chẳng hề thể diện.
Ta bị nhốt trong một góc trạch viện lạnh lẽo.
Cho tới lúc c.h.ế.t.
Bên cạnh vẫn không có lấy một người.
Trong tay chỉ còn lại khoảng trống vô tận.
Cho nên.
Kiếp này.
Ta trả lại tất cả cho Giang Phù Âm.
Từng bước từng bước.
Ta đi rất vững.
Từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.
Gió tuyết dữ dội.
Chỉ trong chớp mắt đã xóa sạch con đường ta vừa đi qua.
Hiếm hoi lắm Thẩm Dục mới mềm lòng.
Hắn nhìn bóng lưng ta càng lúc càng xa.
Vội vàng gọi: “Lưu Vân!”
Bước chân ta hơi khựng lại.
Hắn khẽ nói:
“Trước tiên dưỡng thân thể cho tốt.”
“Những chuyện khác… ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Nhưng ta không chờ lời giải thích ấy.
Nửa tháng sau.
Phong vân đột biến.
Kinh thành đại loạn.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên suốt đêm trong ngoài hoàng thành.
Cánh cửa sau luôn đóng kín của Thính Tuyết các.
Không biết từ lúc nào đã lặng lẽ mở ra.
Gió đêm mang theo mùi m.á.u tanh cùng giá lạnh.
Tràn thẳng vào tiểu viện trống trải.
Đêm ấy.
Người c.h.ế.t và bị thương vô số.
Nước sông hộ thành bị m.á.u nhuộm đỏ.
Xác c.h.ế.t nổi đầy mặt nước.
Khắp nơi đều là cảnh tượng tan hoang.
Dòng thác loạn thế cuốn qua từng con phố.
Từ quyền quý đến bách tính.
Không một ai may mắn thoát khỏi.