Lưu Vân Ký Hối

Chương 5





Bao gồm cả vị di nương bị lãng quên hoàn toàn nơi sâu nhất của Thính Tuyết các.



Giang Lưu Vân.



Ta rời đi rất dứt khoát.



Nhưng không hề nhục nhã.



Đích mẫu giữ đúng lời hứa.



Sớm đưa cho ta mấy ngàn lượng ngân phiếu cùng lộ dẫn.



Cũng theo yêu cầu của ta.



Chuẩn bị sẵn xe ngựa đưa ta rời kinh tại miếu Tam Tiên ngoài thành.



Đúng vào ngày kiếp trước Ninh Vương phát động binh biến.



Ta đã giao thiệp với đích mẫu suốt hai đời.



Hiểu rõ nhất trái tim La Sát ẩn dưới vẻ ngoài từ bi của bà ta.



Ta đ.á.n.h cược.



Trong miếu Tam Tiên không có con đường sống dành cho ta.



Mà là một t.ử cục đã được chuẩn bị từ lâu.



Cho nên.



Ta đẩy Thẩm Dục đi c.h.ế.t thay mình.



Cả đời đích mẫu chỉ biết đ.á.n.h cược phú quý.



Tính toán tiền đồ.



Mưu tính lòng người đến tận cùng.



Nhưng bà ta không ngờ.



Lại bị ta gài một vố.



Kiếp trước ta quản gia hơn hai mươi năm.



Không biết đã ra vào thư phòng của Thẩm Dục bao nhiêu lần.



Đương nhiên từng thấy thư từ qua lại giữa hắn và Hoài Vương.



Vì vậy.



Ngay ngày hôm sau khi hết ở cữ.



Ta dựa theo ký ức kiếp trước.



Bắt chước nét chữ của Hoài Vương.



Viết cho Thẩm Dục một lá thư đoạt mạng.



Ngày hắn dự định tới miếu Tam Tiên theo lời hẹn trong thư.



Cũng đúng lúc ta vừa hết ở cữ.



Cả nhà đang dùng bữa sáng.



Một nhà bốn người bọn họ ngồi một bên.



Ta và quả tẩu của Thẩm Dục ngồi cạnh mẹ chồng.



Sắc mặt Giang Phù Âm từ đầu đến cuối đều không tốt.



Nhưng vì e ngại Thẩm mẫu nên không dám phát tác.



Thẩm mẫu vừa nhấc chân.



Nàng đã kéo tay áo Thẩm Dục không buông.



“Ta đã trở về rồi.”



“Vì sao trên gia phả Thẩm gia, ở vị trí chủ mẫu vẫn là tên của người khác?”



“Ta liều c.h.ế.t sinh con cho chàng.”



“Cuối cùng lại để người khác hưởng danh phận.”



“Như vậy chẳng phải là làm nhục ta sao?”



“Ngay cả hai đứa con ta cũng khó xử.”



Thẩm Vân Huy bĩu môi phụ họa:



“Phụ thân không biết đâu.”



“Trong học đường, hài nhi thường xuyên bị người khác cười nhạo.”



“Họ hỏi hiện giờ Hầu gia trái ôm phải ấp để vẹn cả đôi đường.”



“Vậy con và muội muội rốt cuộc đã gọi ai là mẫu thân?”



“Phụ thân.”



“Mẫu thân mới là chính thê kết tóc của người.”



“Cái tên trên gia phả kia nên đổi chỗ rồi.”



Thẩm Dục ngẩng đầu.



Nhàn nhạt liếc nhìn ta.



Ta cúi mắt, thần sắc bình thản.



Như thể chẳng nghe thấy điều gì.



Hắn không nhìn thấy sự tủi thân hay đau khổ như mong đợi.



Giọng nói bỗng trở nên gấp gáp.



“Lưu Vân!”



Lần này.



Không đợi hắn mở miệng.



Ta đã đứng dậy.



Bình thản đáp:



“Mọi việc đều do Hầu gia quyết định.”



Ánh mắt Thẩm Dục khẽ khựng lại.



Trong giọng nói mang theo một tia căng thẳng khó nhận ra:



“Nàng… không có gì muốn nói sao?”



“Hoặc là… muốn thứ gì đó?”



Ta ngẩng đầu nhìn hắn.



Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ.



Rơi đầy trên gương mặt hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ta khẽ cong môi.



Chậm rãi lắc đầu.



“Không muốn nữa.”



Ta đã thu dọn hành lý từ lâu.



Xe ngựa cũng đã đợi sẵn ở con phố phía sau.



Khi Thẩm Dục cưỡi ngựa rời phủ.



Ta cũng đẩy mở cửa hông.



Từ đó.



Ta đi về phía bắc.



Hắn đi về phía nam.



Đường đời khác lối.



Sống c.h.ế.t không gặp lại.



Mọi thứ trong Hầu phủ.



Ta đều không cần nữa.







Ngày hôm ấy.



Thẩm Dục xuất thành.



Lúc trở về là bị người ta khiêng về.



Vừa bước chân vào miếu Tam Tiên.



Hắn đã rơi vào mai phục.



Giữa thiên la địa võng trùng trùng sát cơ.



Một nhát đao xuyên thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.



Nhưng trước khi ngã xuống, hắn vẫn vung kiếm c.h.é.m đứt gân tay gân chân của đám thích khách đã c.h.ế.t.



Dù thế nào cũng phải ép người đang run lẩy bẩy dưới tượng Phật nói ra chân tướng.



Sự thật vô cùng tàn nhẫn.



Dưới chiếc bàn thờ bị bổ làm đôi là gương mặt quen thuộc của ma ma hồi môn bên cạnh Giang phu nhân.



Đứa cháu trai bảo bối của bà ta đã bị ta đưa tới tiệm may ở phía tây thành.



Sống hay c.h.ế.t đều phụ thuộc vào lựa chọn của bà ta.



Cho nên, bà ta chỉ có hai con đường.



Hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t Thẩm Dục để ta hả giận.



Hoặc phản bội đích mẫu để ta đắc ý một lần.



Khi lưỡi kiếm của Thẩm Dục sắp cắt ngang cổ họng bà ta.



Bà ta lập tức òa khóc, nói ra toàn bộ chân tướng đúng như ta đã sắp đặt.



“Là phu nhân!”



“Phu nhân muốn thay đại tiểu thư dọn sạch chướng ngại.”



“Cho nên mới lừa nhị tiểu thư tới đây, định vu cho nàng tội tư thông bỏ trốn cùng người khác.”



“Sau đó để nàng mang tiếng bị làm nhục rồi g.i.ế.c c.h.ế.t.”



“Như vậy Hầu gia sẽ hoàn toàn chán ghét và ruồng bỏ nàng.”



Một câu vừa dứt.



Bàn tay cầm kiếm của Thẩm Dục siết c.h.ặ.t.



Nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự run rẩy.



“Nàng ấy đã nhường lại chính viện.”



“Đã giao quyền quản gia.”



“Ngay cả tên trên gia phả cũng tự nguyện xóa bỏ.”



“Vì sao còn muốn dồn nàng ấy vào chỗ c.h.ế.t?”



Lý ma ma cúi đầu.



Toàn thân run rẩy dữ dội.



“Đương nhiên là vì… vì…”



“Nói!”



“Bởi vì trên đời không có bức tường nào giữ được bí mật mãi mãi.”



“Phu nhân dùng t.h.u.ố.c kích tình tính kế Hầu gia và nhị tiểu thư.”



“Một khi chuyện này bại lộ, sự oán hận của Hầu gia đối với nàng sẽ không còn chỗ đứng.”



Lý ma ma ngẩng đầu.



Đối diện với ánh mắt chấn động của Thẩm Dục.



“Nếu lại thêm sự áy náy và thua thiệt của Hầu gia…”



“Vậy đại tiểu thư phải đứng ở đâu?”



“Vị trí chủ mẫu, quyền quản gia và trái tim của Hầu gia…”



“Rốt cuộc sẽ thuộc về ai?”



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Thân thể Thẩm Dục loạng choạng.



Kinh ngạc và sợ hãi khiến thanh kiếm trong tay hắn run lên.



Lý ma ma siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay đến trắng bệch.



“Huống hồ…”



“Hầu gia thật sự không nhớ nổi năm ấy người cứu ngài là đại tiểu thư hay nhị tiểu thư sao?”



Ầm!



Tựa như một tiếng sét vô hình giáng xuống đầu Thẩm Dục.



Toàn thân hắn chấn động.



Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.



Hắn đứng lặng tại chỗ.



Mọi âm thanh và màu sắc quanh người đều dần biến mất.



Giữa trời đất dường như chỉ còn lại câu hỏi ấy.