5
Bầu không khí trong phòng khách thoáng chốc trở nên gượng gạo lạ thường.
Mà không, nói cho chính xác thì người thấy gượng gạo duy nhất ở đây chỉ có mỗi mình tôi mà thôi.
Tôi cân nhắc một lát rồi ngượng ngùng rụt tay lại, lòng không tránh khỏi chút chán nản:
"Tôi cứ tưởng anh không nhận ra tôi, nên mấy hôm trước ở bệnh viện mới không chủ động chào hỏi."
"Không cần thiết đâu."
"Sao cơ?"
"Chúng ta vốn dĩ không thân, nên cũng chẳng cần phải chào hỏi làm gì."
Tạ Sơ Ngôn cúi đầu, đôi bàn tay vẫn thoăn thoắt nhặt mớ rau muống, hoàn toàn không có ý định muốn bắt chuyện thêm với tôi.
Tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu, điệu bộ vừa xa cách vừa lóng ngóng đẩy ly nước về phía anh:
"Anh... uống chút nước đi."
"Tôi không khát, cảm ơn."
Đúng là lạnh nhạt đến đáng sợ.
Anh đã cự tuyệt đến mức đó nên tôi cũng chẳng tiện mặt dày mà bám víu thêm, đành cứ thế ngồi im như một khúc gỗ.
Trong đầu tôi bắt đầu vắt óc nhớ lại xem suốt khoảng thời gian nằm viện vừa qua, mình có lỡ làm ra chuyện gì quá mức mất mặt hay không.
Đúng lúc này, lớp trưởng bỗng thò đầu ra từ trong bếp gọi: "Mạnh Đình Nguyệt ơi, hết giấy lau bếp rồi, lấy giúp tớ một cuộn với."
"À, được, có ngay đây."
Tôi vội vàng đứng dậy, tiến đến lục lọi ở ngăn dưới cùng của chiếc tủ gỗ.
Mấy món đồ nội thất cũ kỹ này của chủ nhà vốn đã có thâm niên cả rồi, chỉ cần kéo mạnh một cái ngăn kéo thôi là cả cái tủ đã rung lên bần bật như có động đất.
Chiếc khung ảnh đang đặt úp ngược vào tường ở ngăn trên cùng chính là thứ đầu tiên không trụ vững được, nó phát ra vài tiếng cót két kẽo kẹt rồi liền ngã chổng vó xuống dưới.
Chờ tới lúc tôi kịp phản ứng thì mọi chuyện đã quá muộn màng, tôi chỉ đành cuộn tròn người lại như một con chim cút, ôm lấy đầu rồi ngồi thụp xuống đất, ngoan ngoãn chờ đợi chiếc khung ảnh giáng thẳng xuống đầu mình.
Thế nhưng giây tiếp theo, trước mắt tôi bỗng tối sầm lại, Tạ Sơ Ngôn đã nhanh tay tóm gọn lấy chiếc khung ảnh đang rơi tự do kia.
Vì đứng ngược sáng nên tôi không thể nhìn rõ được nét mặt của anh, chỉ cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra từ người đối diện.
Có vẻ như anh đang không được vui cho lắm.
"Cảm ơn nha."
Tạ Sơ Ngôn vẫn không thèm đếm xỉa đến tôi.
Đợi cho tới khi tôi lóp ngóp chui ra khỏi bóng của chiếc khung ảnh, tôi mới nhìn rõ hướng ánh mắt của anh đang đặt vào đâu, đó chính là bức ảnh tôi từng chụp lén lúc anh đang ngủ gật năm xưa.
Dưới ánh nắng ch.ói chang của mùa hè luồn qua kẽ lá, góc nghiêng thanh tú của cậu thiếu niên năm ấy hiện lên vô cùng rõ nét.
Cậu ấy ngủ say đến mức tôi lén lút đan tay mình vào tay cậu mà cậu ấy cũng chẳng hề hay biết.
Trong chính khoảnh khắc ấy, tôi đang thực sự nghiêm túc cân nhắc xem khả năng mình có thể giật phắt lại bức ảnh rồi nhai nuốt chửng luôn vào bụng là bao nhiêu phần trăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mạnh Đình Nguyệt."
"Hả?"
"Giải thích một chút đi chứ."
Tôi trầm ngâm mất một hồi lâu, rồi theo phản xạ tự nhiên lại đưa tay lên gãi gãi đầu, vô tình khiến cho một nhúm tóc rụng lại rơi ra.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Sơ Ngôn, tôi chỉ biết cười gượng:
"Đây chẳng phải là... bức tường người yêu cũ sao? Hahaha. Tôi chỉ muốn giữ lại làm kỷ niệm chút thôi mà…"
"Ồ, thế à?"
Tạ Sơ Ngôn đưa ngón tay chỉ vào mấy bức ảnh chụp chung giữa tôi và cô bạn thân, giọng nói vốn đang băng giá cuối cùng cũng đã có chút d.a.o động: "Theo như ý cô nói, thì chẳng lẽ cô còn từng hẹn hò với cả con gái nữa cơ à?"
Tôi nuốt nước bọt cái ực: "Đúng... đúng vậy, tôi vốn dĩ từng yêu cả nam lẫn nữ mà."
Ánh mắt sắc lẹm của Tạ Sơ Ngôn lúc này như muốn thiêu rụi tôi thành tro bụi.
Nụ cười trên môi tôi cũng dần vụt tắt, ánh mắt tôi đảo điên khắp nơi và nhất quyết không dám đối diện trực tiếp với anh thêm giây phút nào nữa.
"Đình Nguyệt, hai người…”
Lớp trưởng vừa kéo cửa bếp ra, cậu ta định nói gì đó nhưng khi phát hiện ra bầu không khí giằng co kỳ quái này thì liền lập tức im bặt.
Tạ Sơ Ngôn sa sầm mặt mày, anh đặt trả khung ảnh về lại chỗ cũ rồi rút khăn giấy lau tay, sau đó dứt khoát xách áo khoác đi thẳng ra phía cửa.
"Này, Tạ Sơ Ngôn, cậu đi đâu đấy?"
"Bệnh viện có việc đột xuất, tôi phải đi trước đây."
"Khoan đã nào, chuyện của Mạnh Đình Nguyệt còn chưa bàn xong cơ mà... Tạ Sơ Ngôn, cậu ít nhất cũng phải ở lại ăn bữa cơm đã chứ."
Tạ Sơ Ngôn đứng khựng lại ngay lối vào, anh đưa mắt nhìn tôi vẫn đang đứng đó trầm mặc không nói lấy một lời.
Dường như anh đang đợi tôi lên tiếng để níu kéo, thế nhưng rốt cuộc tôi lại khiến anh phải thất vọng rồi.
Tôi chẳng nói bất cứ điều gì cả.
Tạ Sơ Ngôn khẽ bật ra một tiếng cười giễu cợt đầy chua chát: "Một thằng người yêu cũ không được chào đón như tôi mà cứ cố ở lại đây, liệu có cần thiết không?"
Một tiếng ‘cạch’ vang lên.
Cửa đóng lại, và Tạ Sơ Ngôn đã thực sự rời đi.
6
Sự rời đi đột ngột của Tạ Sơ Ngôn đã khiến cho bầu không khí bỗng chốc chùng xuống đôi chút.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, sự nặng nề ấy đã bị nồi nước lẩu thơm nức mũi của lớp trưởng xua tan hoàn toàn.
"Lớp trưởng, tay nghề của cậu khá lắm đó nha, bao nhiêu năm rồi mà nấu nướng vẫn cứ đỉnh như xưa vậy."
Lớp trưởng hớn hở bưng tách trà lên, hất cằm về phía tôi mà bảo: "Đình Nguyệt này, cậu đừng để bụng làm gì nhé. Lão Tạ cậu ta... haizz, thôi để hôm nào tớ sẽ chỉnh đốn cậu ta lại sau! Cậu ta mà Vừa dứt lời, những người bạn khác cũng xúm vào an ủi tôi:
"Lúc tớ gọi điện, bên chỗ Tạ Sơ Ngôn vốn đã bận sấp mặt rồi. Cậu ấy cất công đến tận đây là thái độ đã rõ ràng quá rồi còn gì, chắc chắn cậu ấy sẽ giúp đỡ cậu thôi mà."
====================