"Đúng thế đấy, thôi mau ăn lẩu đi kẻo nguội nào!"
Thực ra thì tôi cũng chẳng thấy buồn rầu gì.
Trái lại, sâu trong thâm tâm tôi lại trào dâng một cảm giác áy náy khôn nguôi đối với Tạ Sơ Ngôn.
Theo như nhận thức của tôi, tôi và anh vốn dĩ không nên có quá nhiều sự dây dưa hay giao trạch với nhau thêm nữa, và tôi cũng chẳng tiện viện cớ bệnh tật của bản thân để làm phiền đến anh thêm lần nào nữa.
Cả đám chúng tôi cứ thế huyên náo ăn xong bữa lẩu, giữa chừng lớp trưởng còn nổi hứng mở luôn cả video call để liên lạc với các bạn khác trong nhóm lớp.
Số người có thể nghe máy chỉ lèo tèo đếm trên đầu ngón tay, thế nhưng nhóm chat lại rất nhanh ch.óng trở nên sôi nổi.
Mọi người bắt đầu kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, và chỉ trong một khoảnh khắc, dường như tất cả chúng tôi đều được quay trở về những tháng ngày tươi đẹp trước thềm kỳ thi đại học…
Đó là lúc mọi người vẫn còn hân hoan bàn tán về tương lai cùng những hoài bão xa xôi, hay cùng nhau lên lịch trình cho chuyến du lịch tốt nghiệp trong mơ.
Hồi đó, tôi và Tạ Sơ Ngôn vốn là bạn cùng bàn của nhau.
Một tuần trước ngày thi, khi cậu ấy từ văn phòng giáo viên bước vào lớp thì liền bắt gặp tôi đang cầm cây b.út màu nước, loay hoay vẽ vời linh tinh mấy thứ "bùa chú" kỳ quặc lên tấm bản đồ.
Cậu ấy tò mò hỏi: "Cậu đang làm cái trò gì đấy?"
Tôi liền giơ tấm bản đồ lên, vẫy vẫy trước mặt cậu ấy rồi đáp: "Này, cậu mù tịt hả? Đây chính là Bắc Kinh đấy!"
Trên tấm bản đồ đó, tôi đã khoanh tròn hai điểm bằng b.út đỏ thật đậm.
"Đây là trường của cậu, còn đây, chính là trường của tớ."
Tôi lại lấy b.út nối hai điểm ấy lại thành một đường thẳng rồi tiếp tục: "Giữa hai điểm, đường thẳng luôn là khoảng cách ngắn nhất, và đây cũng chính là khoảng cách của hai đứa mình sau này đấy."
Tạ Sơ Ngôn nghe vậy thì không nhịn được liền bật cười: "Cậu thật sự định thi lên Bắc Kinh à?"
"Sao thế, cậu không vui hả?"
Cậu ấy nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi, cẩn thận gấp gọn từng tờ đề thi lại rồi cất vào trong ngăn bàn, sau đó khẽ mỉm cười đáp lại: "Vui chứ."
Thế nhưng rốt cuộc, vận may của tôi lại quá đỗi hẩm hiu.
Chẳng qua mấy ngày sau đó, tôi đã nhận được tờ giấy báo kết quả khám sức khỏe với những con số tồi tệ đến mức t.h.ả.m hại.
Những mũi tên cảnh báo chỉ số bất thường cứ thế bò chi chít khắp cả tờ giấy.
Bác sĩ khuyên bố mẹ tôi nên mau ch.óng đưa tôi lên Bắc Kinh để kiểm tra kỹ lưỡng hơn, bởi xét theo tình hình lúc bấy giờ, tôi có lẽ đã phải lỡ dở giấc mơ đại học mất rồi.
Vì quá lo lắng nên tôi bèn mượn cớ để hỏi dò Tạ Sơ Ngôn: "Này, giả dụ như có một ngày tớ mắc phải một căn bệnh rất nghiêm trọng và không thể lên Bắc Kinh được nữa, thì khi đó cậu sẽ làm thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngòi b.út của Tạ Sơ Ngôn bỗng khựng lại, đôi lông mày cậu ấy nhíu c.h.ặ.t: "Cậu bị bệnh à?"
"Phỉ phui cái miệng cậu! Đừng có trù ẻo tớ chứ! Cậu mới là người bị bệnh ấy! Đây chỉ là câu hỏi trắc nghiệm trên mạng thôi mà! Trả lời đàng hoàng đi xem nào!"
"Tớ chắc là... sẽ thi đỗ vào ngôi trường y khoa tốt nhất, chỉ cần sửa lại nguyện vọng một chút là được."
Chỉ một câu nói đùa thôi nhưng lại khiến lòng tôi rối bời vô cùng.
Tôi luống cuống đẩy bài thi toán của mình sang bàn cậu ấy để lảng tránh: "Được rồi được rồi, giải toán của cậu đi! Đồ ngốc."
Rõ ràng cậu ấy là một người đam mê toán học nhất trên đời, cớ sao lại nghĩ quẩn mà đòi đi học y cơ chứ?
Vào chiều hôm kỳ thi đại học sắp sửa kết thúc, tôi bắt đầu bị đổ m.á.u cam.
Vết m.á.u dây ra cả bài thi đại học, khiến tôi lo lắng không biết liệu có bị tính là làm bẩn giấy thi hay không.
Nhưng rồi tôi nhận ra những chuyện đó giờ đây cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Ngay trong đêm đó, tôi đã lặng lẽ khăn gói lên đường, tiến thẳng về phía Bắc Kinh.
Đứng giữa đường phố Bắc Kinh phồn hoa, đã có một khoảnh khắc tôi chợt chạnh lòng muốn khóc.
Lời hẹn ước Bắc Kinh, ấy vậy mà rốt cuộc lại là tôi đến trước một bước.
Sau đó chính là chuỗi ngày xác nhận bệnh án, rồi quay về quê hương để gói ghém hành lý. C
uối cùng, ngay trước mặt bao nhiêu bạn học, tôi đã nhẫn tâm ném thẳng xấp tiền vào người Tạ Sơ Ngôn, vội vã đặt một dấu chấm hết nghiệt ngã cho đoạn tình cảm này.
7
Lần thứ hai nhập viện, tôi vẫn được sắp xếp ở khu điều trị cũ. Có điều, lần này người bạn cùng phòng bệnh của tôi đã đổi sang một người khác.
Cậu bé nằm giường bên cạnh lần trước đã vừa qua đời vào hồi đầu tháng.
Lúc được đẩy ra khỏi khu này, đứa trẻ ấy thậm chí còn chưa tròn 5 tuổi.
Nghe xong tin dữ ấy, vành mắt của cô bạn thân tôi liền trở nên đỏ hoe, nước mắt cứ thế rơm rớm khi nhìn tôi.
Trong lúc đó, tôi thì vẫn đang mải mê bực tức cãi cọ với người bán hàng trên mạng: "Cô nhìn tôi xem, bộ tôi giống mấy bọn đi cướp ngân hàng lắm hả?"
"Bạn hiền ơi, chúng ta đều là những công dân hợp pháp cả mà."
Chỉ ngay giây sau đó, tôi đã gửi luôn tấm hình chụp cảnh mình đang đội một chiếc tất da chân ngay trên đỉnh đầu sang cho họ xem, kèm theo lời chất vấn: "Thế tôi đặt mua mũ len mà cô lại giao cho tôi đôi tất da chân này là sao đây hả???"
====================