Đúng lúc Tạ Sơ Ngôn bước vào phòng, cũng vừa vặn là lúc tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ Taobao.
Gần như với tốc độ của một tia chớp, tôi lập tức lủi tọt ngay vào trong chăn, bỏ lại mỗi cái m.ô.n.g đang chổng ngược lên trời.
"Mạnh Đình Nguyệt."
Giọng nói của Tạ Sơ Ngôn vẫn vang lên một cách nhàn nhạt như thường lệ.
Tôi thì vẫn cứ giữ nguyên tư thế chổng m.ô.n.g ấy, cất giọng rầu rĩ ồm ồm đáp lại: "Mạnh Đình Nguyệt đi vắng rồi, tôi chỉ là bạn thân của cô ấy thôi."
Cô bạn thân tôi đứng bên cạnh nghe vậy thì chỉ biết cạn lời: "..."
Thế nhưng, cuối cùng thì Tạ Sơ Ngôn vẫn lạnh lùng ra tay lật tung tấm chăn của tôi lên.
Tóc tai tôi lúc này bù xù rũ rượi, tôi chỉ đành ngẩng đầu lên lén lút nhìn anh với vẻ mặt chột dạ hệt như một con ch.ó hoang.
Ngược lại, gương mặt anh lại lạnh tanh, đôi môi thì mím c.h.ặ.t.
Nữ bác sĩ đi cùng anh khẽ mỉm cười rồi lên tiếng: "Giáo sư Tạ có điều chỉnh lại một chút phác đồ dùng t.h.u.ố.c của cô, vốn dĩ anh ấy định báo lại cho cô ngay, ai ngờ vừa mới vào tới cửa thì đã bắt gặp cảnh tượng này..."
Ý tứ phía sau câu nói ấy dù không nói ra thì ai cũng hiểu.
Những bệnh nhân khác trong phòng cũng được một phen bị chọc cười ngặt nghẽo.
Chỉ có Tạ Sơ Ngôn là vẫn không hề mỉm cười: "Xem ra bây giờ cô không có tâm trạng để nghe mấy chuyện này, vậy thì ngày mai tôi sẽ quay lại."
"Ấy đừng mà, giáo sư Tạ ơi! Anh cứ nói đi, tôi vẫn đang rất nghiêm túc nghe đây này."
Tôi vội vàng đưa tay túm lấy vạt áo của anh.
Suốt bao năm qua chật vật cầu y, tôi đã sớm rèn được cái thói quen cúi luồn hạ mình nịnh bợ từ lúc nào chẳng hay.
Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn khẽ hạ xuống, nhìn vào những đầu ngón tay tôi đang níu lấy áo anh, anh khẽ hé miệng định nói gì đó, đôi lông mày cũng bất giác nhíu lại thật c.h.ặ.t.
Trong một khoảnh khắc ấy, biểu cảm của anh lại khiến người ta lầm tưởng rằng anh đang muốn... rơi nước mắt.
Nhưng có lẽ là do tôi bị ốm đến mức hồ đồ nên nhìn lầm luôn rồi.
Tạ Sơ Ngôn cứ thế đứng lặng bên giường bệnh, anh dặn dò mọi chuyện một cách lạnh nhạt và vô cảm suốt gần nửa tiếng đồng hồ.
Từng câu từng chữ đều được anh ngắt nghỉ vô cùng chuẩn xác, nhằm bảo đảm rằng tôi đã có thể nghe thủng từng chữ một.
Anh bảo rằng muốn đổi sang cho tôi một loại t.h.u.ố.c mới với hiệu quả rất khả quan, nhưng bù lại thì tác dụng phụ của nó cũng cực kỳ mạnh.
Tôi tựa lưng vào thành giường, vẫn giữ vẻ tươi cười mà đáp lại: "Haizz, tôi hiểu mà, đây chỉ là thử nghiệm lâm sàng thôi, lúc nào mà chẳng cần phải có người tham gia vào chứ. Dù sao thì tôi cũng không học đại học, đối với xã hội này cũng chẳng có đóng góp gì to tát cả, cho nên dù cuối cùng có thất bại đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng có gì phải nuối tiếc."
"Mạnh Đình Nguyệt, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ mang mạng người ra để làm trò đùa đâu."
Đôi môi Tạ Sơ Ngôn mím c.h.ặ.t lại, dáng vẻ nghiêm nghị và không chút cợt nhả ấy của anh bỗng dưng lại mang đến cho tôi một cảm giác an tâm đến kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
......
Tác dụng phụ của loại t.h.u.ố.c mới ập đến nhanh tới mức ch.óng mặt.
Ban ngày vừa mới dùng t.h.u.ố.c xong thì đến chiều tối tôi đã lại phải ôm riết lấy cái bồn cầu, nôn thốc nôn tháo tưởng như sắp ói cả dạ dày ra ngoài đến nơi.
Cùng với đó là những cơn nóng ran ruột gan cùng cảm giác bồn chồn khó chịu cứ thế bủa vây lấy tôi.
Nhân lúc cô bạn thân về nhà nghỉ ngơi, tôi một mình lọ mọ đẩy xe lăn ra khu vườn nhỏ bên ngoài bệnh viện.
Lúc này, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nắng chiều êm đềm trải t.h.ả.m trên mặt hồ phẳng lặng.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm mặt nước lăn tăn gợn sóng, ánh lên vẻ lấp lánh như thể có hàng vạn chú cá vàng đang vui đùa quẫy đạp bên dưới.
Tôi ngồi đó để đón gió, thỉnh thoảng lại phải chúi đầu vào chiếc túi nilon để nôn khan thêm vài bận.
Và rồi, ngay khi vừa mới ngẩng đầu lên, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ lạ mặt.
"Cô Mạnh, thật trùng hợp, sao cô lại ở đây?"
Đó chính là nữ bác sĩ từng đứng cạnh Tạ Sơ Ngôn hôm nọ.
Lúc ấy tôi bận quá nên quên chưa kịp hỏi tên cô ấy, nhưng cô ấy đã nhanh ch.óng giải đáp thắc mắc của tôi khi chủ động chìa tay ra tự giới thiệu: "Nhan An."
Tôi đưa tay nắm lấy tay cô ấy, khẽ lắc nhẹ một cái.
Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út của cô ấy khiến tôi cảm thấy hơi ch.ói mắt.
Tôi chợt nhớ ra viện trưởng của bệnh viện này vốn cũng mang họ Nhan.
Chẳng lẽ cô ấy chính là con gái của viện trưởng sao? Là người sắp kết hôn với Tạ Sơ Ngôn ấy.
Nhan An đứng ngay cạnh tôi, cất giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Cô và A Ngôn quen nhau như thế nào vậy?"
Tôi phải mất một lúc mới kịp phản ứng lại được, rồi nhận ra cái tên "A Ngôn" đầy thân mật trong miệng cô ấy chính là đang chỉ Tạ Sơ Ngôn.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên hơi tế nhị, bởi chuyện giữa người cũ và người mới xưa nay vốn vẫn luôn là như vậy.
Tôi đưa tay chỉnh lại chiếc mũ đang bị lệch của mình rồi đáp: "Chúng tôi là bạn cấp ba thôi."
"Chỉ đơn thuần là bạn học thôi sao?"
Tôi im lặng một lát: "Ừm, chỉ là bạn học thôi."
Nhan An khẽ bật cười: "Chuyện này xem ra không giống với những gì tôi được nghe đâu nhé. Cô chính là bạn gái cũ của Tạ Sơ Ngôn, cái người mà sau khi kỳ thi đại học kết thúc đã nhẫn tâm ném cho anh ấy một xấp tiền rồi đá người ta."
====================