Lý Khả Ái 34: Hỷ

Chương 1



1.

【Đinh ——】 【Đã đủ hai mươi người chơi, phó bản cấp SSS — "HỶ" chính thức khởi động.】 【Thấp thoáng bóng ma, đèn l.ồ.ng xanh biếc, mỹ nhân mặt đào.】 【Chúc các vị người chơi hữu duyên đón rước được "Đào Diện Quỷ Nương".】

"Đào Diện Quỷ Nương". Cùng quỷ thành thân, chính là phối minh hôn. Hệ thống này vẫn cứ thích trù ẻo người khác như vậy. Nhưng ta chẳng mảy may sợ hãi. Hi hi, bởi vì ta chính là "Đào Diện Quỷ Nương" đó mà.

...

Nguyên bản ta là một người chơi. Sau khi đăng nhập vào phó bản này, hệ thống đưa ra câu hỏi: 【Đêm khuya mưa bão, cô độc một mình giữa chốn hoang vu, ngươi chọn nghỉ chân tại gian nhà nào sau đây?】

Ta đứng giữa hư không, bốn bề tối đen như mực. Trước mắt lơ lửng ba bức họa, mỗi bức đều quái đản, âm sâm:

【A: Giữa bãi tha ma hoang lạnh, lân tinh lập lòe, có một căn nhà dựng bằng x.á.c c.h.ế.t thối rữa. Trên tường chi chít những khuôn mặt người, kẻ khóc người cười.】 Mùi t.ử khí hôi thối xộc thẳng vào mũi! Ta vội bịt mũi lùi lại, nhìn sang bức thứ hai.

【B: Một tòa thần điện không mái, tượng thần đổ nát. Từ đôi mắt cười của tượng thần, nước mưa chảy xuống như huyết lệ; từ khóe môi mỉm cười, nước tràn ra như nước dãi.】 Chậc... Quỷ dị thì thôi đi, miếu hoang không mái, ở trong đó với đứng ngoài trời chịu trận có khác gì nhau?

【C: Một gian hỷ phòng cổ điển nhã nhặn, rèm lụa tung bay, nến đỏ nhỏ lệ. Tân nương sau lớp màn che, ngón tay ngọc thon dài khẽ vén khăn trùm đầu, để lộ nửa khuôn mặt. Đôi mắt đang khóc, nhưng khuôn miệng lại cười.】

Còn phải chọn sao? Cái A thì thối, cái B thì ướt. Tất nhiên là chọn C rồi! Không chỉ có mái che đầu, mà còn có một tân nương thơm tho nữa.

Hệ thống hỏi lại: 【Ngươi chắc chắn, khẳng định và quyết định chứ?】 Ta đáp: "Yes, sure and of course!" (Chắc chắn, đương nhiên và tất nhiên!)

Giây tiếp theo, ta liền xuất hiện trong hỷ phòng, hóa thân thành tân nương.

2.

Cứ như vậy, thân phận bị hoán đổi, ta trở thành NPC của màn chơi này. Hệ thống thông báo: 【Người chơi Lý Khả Ái, chỉ khi những người chơi khác chủ động nhận ra ngươi, ngươi mới có thể thoát khỏi thân phận NPC để sống sót rời đi.】 【Bằng không —— Khi những người cùng đợt đăng nhập với ngươi hoàn thành trò chơi, đó cũng là lúc ngươi chôn thây tại nơi này!】 【Cảnh báo: Nghiêm cấm ám thị quá mức, càng không được trực tiếp nói ra mình là ai!】

Cùng đợt với ta có tổng cộng 19 người chơi. Nếu bọn họ không "nhận" ra ta thì sao? Hệ thống không trả lời.

Nhưng, ta vén rèm lụa lên, lòng đầy hy vọng. Vì trong đám người kia có —— Tạ Đường. Hắn là người bạn đầu tiên ta kết giao sau khi dấn thân vào trò chơi kinh dị này, là người bạn từng cùng ta vào sinh ra t.ử. Hắn nhất định sẽ nhận ra ta! Chắc chắn là vậy! (Xoay vòng vòng.gif)

3.

Trời chiều, mưa bụi mịt mù, một toán người chơi tiến vào Trấn Đèn Lồng. Bọn họ sắc mặt tiều tụy, ánh mắt cảnh giác, hệt như đàn thỏ đế đang kinh sợ nhìn ngó xung quanh. Duy chỉ có một người là khác biệt.

Trong màn mưa trắng xóa, vị mỹ nam t.ử ấy che một chiếc ô lụa xương cốt, ung dung dạo bước. Hắn mặc thanh y, tóc buộc gọn gàng. Hơi nước mờ ảo khiến những kẻ bên cạnh trông nhếch nhác khôn cùng, nhưng với hắn lại như mây như sương, càng tôn lên vẻ thanh cao, trắng trong như ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đám người chơi đối với hắn cung kính hết mực: "Đường Thần, may mà có ngài, chúng ta mới không bị biến thành mồi nhắm cho lũ xà tinh kia!" "Mấy ngày tới, xin ngài ngàn vạn lần đừng bỏ mặc chúng ta!"

Tạ Đường khẽ gật đầu. Bỗng nhiên, một người chơi căng thẳng hô lên: "Á, ta nhận được nhiệm vụ rồi!"

Những người khác cũng xôn xao: "Tôi cũng nhận được! Hệ thống nói Trấn Đèn Lồng có một quỷ nương, danh xưng 'Đào Diện'. Tối nay, chúng ta phải đến Đào Cư để đón tú cầu..." "Phó bản này tên là 'Hỷ', xem chừng là phối minh hôn rồi. Bắt được tú cầu chắc chắn phải thành thân!" "Các người không thấy chỉ thị nhiệm vụ sao? G.i.ế.c c.h.ế.t quỷ nương là có thể qua màn!"

Người chơi muốn g.i.ế.c ta để qua màn? Ta đứng trên lầu cao, nhìn xuống Tạ Đường. Dường như cảm nhận được điều gì, vị mỹ nam t.ử ấy ngẩng đầu lên.

Ngăn cách bởi màn mưa, ta chạm mắt với hắn. Ta tinh nghịch mỉm cười, còn hắn lạnh lùng như băng. Phải làm sao để ám thị cho hắn biết ta chính là Lý Khả Ái đây?

4.

Hoàng hôn buông xuống, trời sẫm tối. Trên không trung vương vài dải mây tím thẫm quỷ dị. Trước cửa Đào Cư, mười mấy người chơi tụ tập, kẻ nào kẻ nấy mắt thao láo như mắt ếch, nhìn chằm chằm vào quả tú cầu trên đầu ngón tay ta.

Ta cười mỉm, xoay xoay quả cầu, cố ý trêu chọc bọn họ: "Để ta xem nào, nên ném cho ai đây nhỉ? Vị quan nhân bụng phệ này xem ra rất được."

Gã đàn ông bụng bia bị điểm tên lập tức mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Đừng! Cô nương nhìn lầm rồi. Thật ra ta là kẻ thối nát... du thủ du thực, ham ăn lười làm, chỉ là một con cá mặn chờ c.h.ế.t thôi! Cô gả cho ta, chỉ có nước c.h.ế.t đói thôi!!"

Ta nhún vai, dời ánh mắt sang một thiếu niên: "Vị này trông thật thanh tú."

Cậu chàng sợ đến phát ngốc, run lẩy bẩy giải thích: "Tỷ tỷ, đệ chưa thành niên đâu... dù thời cổ đại không tính toán chuyện đó, nhưng mà... đệ, đệ là con gái mà!"

Chậc, ta lại nhìn sang một gã thanh niên cơ bắp cuồn cuộn. Chưa đợi ta lên tiếng, gã đã sợ đến ướt cả quần, oai oái trốn sau lưng Tạ Đường.

Lẽ tự nhiên, ta hướng mắt về phía Tạ Đường. Chắc chắn phải chọn hắn rồi, trong đám người này, ta chỉ quen mình hắn. Ta giơ cao tú cầu ——

Thình lình, một chuỗi bình luận hiện ra trước mắt: 【Đừng ném cho Đường Thần! Đường Thần thầm thương trộm nhớ Muội Bảo mà!】 【Con NPC hôi hám kia cút xéo đi! Hai người họ mới là một đôi trời sinh! Ngươi tính là cái thá gì chứ?】 【Con NPC này trông tởm quá, không bằng một vạn phần của Muội Bảo nhà chúng ta!】

Sau khi hóa thành quỷ quái, tướng mạo của ta đúng là khó mà diễn tả bằng lời. Nửa mặt là mỹ nhân, nửa mặt là "Đào Diện". Bên mặt mỹ nhân thì kiều diễm động lòng người, nhưng bên mặt Đào Diện lại vô cùng quỷ dị: dưới lớp da rỉ ra từng lớp hoa đào chồng chất, thịt da bong tróc. Chính ta soi gương còn thấy tê dại cả da đầu.

Bình luận lại càng hưng phấn: 【Nhìn kìa! Muội Bảo đến rồi!】 【Hu hu, con gái ta đẹp như tiên giáng trần vậy!】 【Đúng là Đào Diện chân chính, cười lên mắt cong cong như trăng non vậy~】 【Hi hi, các người xem, mắt Đường Thần không rời đi được kìa...】

Đám người chơi cũng nhận ra. Có kẻ reo lên: "Nhìn kìa! Lại có người chơi nữa đến rồi!"

Ta nheo mắt nhìn qua. Một nữ t.ử đang thướt tha tiến tới.