Màn sương khói mịt mù tan dần, một nữ t.ử mặc váy dài đỏ thắm cưỡi ngựa đạp gió mà đến. Nàng ta đi tới đâu, hoa đào rụng rơi lả tả tới đó, mới nhìn qua cứ ngỡ là tiên nữ giáng trần. ... Nhưng nàng ta lại mang một khuôn mặt y hệt như ta!
5.
Đám người chơi mắt dán c.h.ặ.t vào nàng ta, nhìn đến ngây dại, ngay cả thở cũng quên mất. Có kẻ thốt lên kinh ngạc: "Mẹ kiếp, thấy thần tiên hiển linh rồi..."
Nữ t.ử xuống ngựa, Tạ Đường lập tức bước tới đón. Bình luận lại bùng nổ: 【Á á á, ánh mắt Đường Thần nhìn Muội Bảo mới tình tứ làm sao!】 【Lũ vợ của Tạ Đường chính thức thất tình nhé.】 【Thất tình cái gì? Lão công lão bà ở bên nhau, đương nhiên ta chọn gia nhập cái gia đình này rồi!】 【Thêm ta nữa! Cả nhà bốn người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau không phải tốt hơn sao?】
Nữ t.ử kia dựa vào tay Tạ Đường mà xuống ngựa, sau đó thân mật lấy khuỷu tay hích hắn một cái: "Tung tú cầu chiêu thân sao? Thật thú vị. Xem chừng vị nương t.ử trên kia nhắm trúng huynh rồi nha!"
Gương mặt tuấn tú như ngọc của Tạ Đường thoáng hiện hai rạng mây hồng: "Đừng nghịch."
Nữ t.ử nhón chân, túm lấy cổ áo hắn, nũng nịu: "Không cho phép huynh tiếp tú cầu, nghe thấy chưa? Huynh mà tiếp, ta sẽ giận đó."
Dường như không lường trước đối phương lại nói vậy, trong chớp mắt, từ vành tai đến cổ Tạ Đường đỏ bừng lên như sắp nhỏ m.á.u.
Ta đứng trên lầu cao, thu hết mọi chuyện vào tầm mắt. A a a! Tạ Đường! Cái tên thanh khiết, anh tuấn này, ai cứu ta với! Bề ngoài ta bình thản quan sát, nhưng linh hồn bên trong đã sớm cuống cuồng, giận dữ, lại thêm hổ thẹn mà xoay mòng mòng —— Cái tên hàng giả kia là sao chứ? Hành động quá mức thân mật rồi đó! A a a, ngón chân ta co quắp lại vì xấu hổ, hận không thể đạp bằng cái Đào Cư này, sau đó đào thêm một cái hố sâu vạn trượng để chui xuống!
May thay, vẫn còn người chơi nhớ đến chính sự: "Này, vị nương t.ử kia, tú cầu rốt cuộc cô có tung nữa hay không?"
Ồ đúng rồi... Mải mê xấu hổ quá mà quên mất chuyện này. Ta khẽ thở dài, ánh mắt lần nữa khóa c.h.ặ.t vào Tạ Đường. Quy tắc đã định rõ, dù ta chọn ai, kẻ đó nguyện ý hay không, đều không thể trốn thoát. Khóa mục tiêu, nhắm chuẩn, TUNG!
Thế nhưng, ngay khi quả tú cầu sắp rơi vào lòng Tạ Đường, hắn lại tránh đi!
【Đinh ——】 【Người được chọn đã kích hoạt đạo cụ "Thanh Minh Độ", vượt qua kiếp này.】
Thanh Minh Độ! Đó là phần thưởng hệ thống sau khi hắn thông quan phó bản cấp 3S "Lâm", có thể giúp người chơi vượt qua một cửa t.ử tuyệt mệnh. Đạo cụ giữ mạng cực kỳ trân quý! Hắn dùng đạo cụ đó để đối phó với ta? Phó bản trước, chính hai đứa mình còn kề vai sát cánh cơ mà. Vậy mà giờ hắn lấy đạo cụ ra đối phó ta!
Bình luận phấn khích: 【Đường Thần cưng chiều quá đi mất! Muội Bảo bảo không cho tiếp là không tiếp liền!】 【Sau này kết hôn chắc chắn là kẻ sợ vợ rồi.】 【"Thanh Minh Độ" đó, đạo cụ quý giá như con ngươi vậy!!! Mà cứ thế đem ra dùng luôn? Trời ạ, xót thay cho đại thần!】 【Ai bảo vợ đại thần đã lên tiếng chứ, chậc chậc!】 【Nhìn kìa, biểu cảm của Muội Bảo trông đáng yêu quá đi~】
6.
Vẻ mặt ta chắc chắn là đang nứt vỡ. Thứ nhất, ta và Tạ Đường vốn chẳng phải tình nhân, ở đâu ra cái đám "đẩy thuyền" này vậy? Thứ hai... Trong ván chơi này, ta chỉ có ba lần tung tú cầu. Mỗi một lần thất bại, ta sẽ phải chịu một lần thương tổn. Cả ba lần đều không trúng, ta sẽ phải chịu cực hình suốt đêm thâu. Hu hu, làm NPC cũng phải chịu áp lực KPI sao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần tung thứ nhất thất bại, l.ồ.ng n.g.ự.c ta chợt truyền đến cơn đau như kim châm. Nén đau đớn, ta nảy ra một ý —— Nếu không chọn được hắn, tại sao ta không ném tú cầu cho cái con hàng giả kia? Tiện thể đêm nay tra xem "Lý Khả Ái giả" này là thần thánh phương nào!
Định thần xong, ta nhắm chuẩn, tung cầu. Không ngờ —— Ngay khi tú cầu sắp rơi trúng kẻ giả mạo kia... Tạ Đường lại một lần nữa ném ra đạo cụ.
【Đinh ——】 【Người được chọn đã được "Kinh Hồng Khế" cứu giúp, vượt qua kiếp này.】
"Phụt ——" Ta lập tức phun ra một ngụm m.á.u tươi, ngã quỵ xuống đất. Bên tai tiếng gió rít gào, đầu óc choáng váng, tim đau đến nghẹt thở! Khắp tứ chi bách hài như có ngàn vạn con kiến đục khoét! Trong nội tạng như có vạn lưỡi d.a.o đ.â.m thấu!
Trong cơn mơ màng, ta nghe thấy bình luận sôi sục: 【Mẹ kiếp! "Kinh Hồng Khế", Đường Thần ngay cả bảo bối trấn phái cũng lôi ra sao?】 【Tạ Đường, đó là đạo cụ đỉnh cấp đấy, không phải rau cỏ đâu! Sao có thể ném đi như thế?】 【Nói gì vậy? Sao lại không thể ném? Rõ ràng là đang liều mình bảo vệ vợ mà!】
Trong cơn t.h.ả.m hại, ta nghe thấy tiếng reo hò của đám người chơi: "Nhìn kìa, con nữ quỷ đó bị thương rồi!" "Không hổ là Đường Thần, một chiêu đã lấy mạng quỷ quái." "G.i.ế.c nó đi, chúng ta sẽ thông quan! Lên hết đi anh em?"
Đám đông bắt đầu rục rịch. Ta định thần lại, một tay chống đất, gắng gượng đứng dậy, lau đi vết m.á.u nơi khóe môi, giả vờ nở nụ cười thong dong: "Lên hết sao? Một mình hắn ta đã lo không xuể rồi... G.i.ế.c sạch các ngươi, bày ra một bàn tiệc, như vậy mới tươi ngon." Đám người chơi nghe vậy liền câm nín.
7.
Không thể tung tú cầu thêm được nữa. Ta chỉ còn một lần cuối cùng. Ngoài Tạ Đường ra, chẳng có ai nhận ra ta cả, ném cho bọn họ thì có ích gì? Dưới ánh đèn l.ồ.ng hiu hắt, ta khẽ thở dài, đưa mắt nhìn vào màn đêm: "Mắt thấy chưa hẳn là thực, Tạ công t.ử khi nhận thức người quen cũng nên lau mắt cho sáng vào."
Quăng lại một câu, ta thướt tha quay bước đi vào trong. Sương mờ bao phủ, chỉ để lại cho đám đông một bóng lưng thê lương mà diễm lệ.
"Quỷ nương t.ử sao vậy? Không tung tú cầu nữa à?" "Bị tổn thương rồi chứ sao, ném cho Đường Thần mà người ta thèm nhìn đâu~" "Định trút giận lên tiên nữ của chúng ta, kết quả bị ngăn trở." "Đáng đời!"
...
Sau khi làm màu xong xuôi, ta vừa vào đến phòng đã đổ rụp xuống, m.á.u nhuộm đỏ vạt áo —— ta không thể gồng thêm một khắc nào nữa, không ngờ bị đạo cụ phản phệ lại thê t.h.ả.m đến thế.
Một chuỗi âm thanh "két... két..." quỷ dị vang lên. Từng sợi tơ vô hình kéo cánh tay ta lên, khiến nó chuyển động như một cỗ máy, gập rồi lại duỗi. Tiếp đến là bắp tay, đùi, rồi ống chân. Từng sợi tơ trong suốt dắt dây, khiến ta phải đứng dậy với một tư thế vặn vẹo kỳ quái.
Ta hiểu rồi. Đào Diện Quỷ Nương. Chẳng qua cũng chỉ là một con rối gỗ bị giật dây mà thôi.
Ta ngước đầu nhìn lên, thấy giữa hư không thò ra một bàn tay khổng lồ. Đó là bàn tay của nam t.ử, thon dài, rõ từng đốt xương, đẹp đẽ đến lạ kỳ.