Năm ngày sau, Thủy Thần đại hôn. Thiên giới cùng vui, bách điểu hót vang, các lộ thần tiên tấp nập đến chúc mừng.
Giao Hoàn thần nữ dẫn đầu các hoa tiên t.ử cầm lẵng hoa đạp vân đi qua.
Trong nhất thời, trăm hoa đua nở, giống như một trận mưa hoa rực rỡ rơi xuống. Các lộ thần tiên vỗ tay tán thưởng, náo nhiệt vô cùng.
Một tiếng phượng hoàng hót vang. Xe hoa của công chúa Long tộc từ từ hạ xuống.
Bạch long lượn lờ trên không hóa thành nhân hình, dừng lại trước xe ngựa của công chúa. Các thần tiên xúm lại.
"Chúc mừng, chúc mừng! Thủy Thần đại nhân hôm nay thật phong độ."
"Tiểu tiên chúc đại nhân và thần phi vĩnh kết đồng tâm."
Triều Minh mặc áo giáp trắng, đứng trước mọi người, nghi biểu đường hoàng, đầy uy phong.
Lục Y phấn khích kéo tay áo ta:
"Mau nhìn kìa, đó là thần phi tương lai của chúng ta!"
Ta đứng trong đội ngũ thị nữ, ngước mắt nhìn về phía đội ngũ đưa dâu của Long tộc.
Trong chiếc xe hoa dát vàng nạm đầy trân châu, Tố Thu công chúa mặc một bộ váy lụa trắng thêu hoa văn sóng nước.
Hoa văn dệt bằng chỉ tối màu điểm xuyết đá tinh thể nước Nam Hải, lưu quang tràn trề, lộng lẫy vô song.
Một bàn tay b.úp măng thon dài đặt lên tay Triều Minh đang đưa ra. Xung quanh truyền đến tiếng trầm trồ:
"Đẹp quá."
Búi tóc mây, làn da như tuyết, giữa trán một nốt ruồi son, càng làm tăng thêm vẻ đẹp thanh lệ tuyệt luân.
"Thần phi đẹp so với đệ nhất mỹ nhân Thiên giới Hằng Nga tiên t.ử cũng chỉ có hơn chứ không kém nha."
Những lời tán dương nịnh hót của các thần tiên không ngớt.
Chỉ thấy vị thần phi kia cúi đầu thẹn thùng cười một cái, càng đẹp đến động lòng người.
"Đẹp quá đẹp quá! Thần phi thực sự quá đẹp!"
Lục Y kích động giậm chân, kiễng chân vươn cổ nhìn không chớp mắt.
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay. Máu trong người không kìm được mà sục sôi run rẩy.
Mấy trăm năm nay, xem ra nàng ta sống rất tốt nhỉ. Lúc Tố Linh c.h.ế.t trong tuyệt vọng đau đớn, nàng ta liệu có một chút sám hối nào không?
Dùng gân cốt của người khác, ăn thịt m.á.u của người khác để có được cuộc đời này, nàng ta hưởng dụng thật là hết mình nha.
Yến tiệc bắt đầu. Các tiên nữ uyển chuyển nhảy múa giữa đám đông.
Ta bưng bình ngọc len lỏi qua các bàn tiệc để rót đầy quỳnh tương cho các vị thần tiên.
Các tiên thị qua lại nườm nượp, ta nhanh chân tiến đến chỗ ngồi của Thủy Thần, cúi mày rủ mắt rót thêm rượu cho hắn
Ta đưa chén rượu qua, nhưng ngay lúc hắn đưa tay tiếp lấy, ta vô tình để ngón tay mình lướt nhẹ qua những ngón tay hắn. Một cảm giác mát lạnh.
Triều Minh theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ta.
Ta đối diện với ánh mắt của hắn, vô tội chớp chớp đôi mắt, trên mặt thoáng hiện ráng hồng.
Hắn sững sờ tại chỗ.
"Tố... Tố Linh? Muội đã về rồi sao?"
Chén rượu trên tay Triều Minh rơi xuống đất, vỡ tan.
Tố Thu ở bên cạnh quay sang nhìn, nhưng khi nhìn thấy ta, trong mắt nàng ta thoáng qua một tia hoảng loạn.
"Muội muội?"
Chỉ trong nháy mắt, Tố Thu đã lấy lại vẻ trấn tĩnh.
Nhìn kỹ lại thì ta chỉ có tám phần giống Tố Linh, huống hồ nàng ta từng tận mắt chứng kiến lân phiến hộ tâm của Tố Linh bị móc ra.
Mất đi lân phiến hộ tâm, Tố Linh đã sớm hồn phi phách tán rồi.
Ta giả vờ luống cuống tạ tội:
"Thần quân và Thần phi chắc là đã nhận nhầm người rồi. Nguyên thân của tiểu tiên chỉ là một cây bồ công anh, nhờ gặp cơ duyên mới tu thành tiên thân."
Ánh mắt Triều Minh đặt trên người ta tối sầm lại:
"Quả thực không có hơi thở của Tố Linh."
Đúng vậy, giọt tinh huyết Tố Linh để lại trong cơ thể ta sớm đã bị ta luyện hóa hoàn toàn.
Tố Thu đột nhiên che mặt khóc sụt sùi, vài giọt lệ rơi lã chã:
"Cũng không biết giờ này Tố Linh đang ở phương nào, liệu có còn bình an hay không."
Những giọt lệ long lanh hóa thành từng hạt trân châu tinh khiết rơi xuống sàn.
Triều Minh khẽ nhíu mày, dịu dàng nắm lấy tay Tố Thu.
Mục đích đã đạt được. Ta bưng bình ngọc theo gót các tiên thị lui xuống.
Không ai để ý đến đoạn khúc nhạc nhỏ này. Buổi tiệc nhanh ch.óng náo nhiệt trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi hóa hình, ta đã cố ý đúc nặn dung mạo theo hình dáng Tố Linh, chỉ sửa đổi đi đôi chút.
Tố Thu à, ngươi quan tâm Triều Minh đến thế, không tiếc g.i.ế.c cả muội muội ruột thịt của mình.
Vậy thì ta nhất định phải dùng gương mặt mà ngươi căm ghét nhất này để đoạt lấy thứ mà ngươi để tâm nhất.
Sau khi Thần phi nhập chủ Thần điện, ngoài việc hỗ trợ Thủy thần trông coi Thiên Hà, mọi việc trong điện cũng chuyển giao cho nàng ta quản lý.
Thần phi người đẹp tâm thiện, đối xử với mọi người hòa nhã, nhân hậu.
Từ tiên thị đến các tinh linh hoa cỏ trong Thần điện đều yêu mến vị Thần phi đến từ Long cung này.
Nhưng ta có vẻ đã đ.á.n.h giá hơi cao vị Thần phi này rồi. Nàng ta điều ta đến hậu viên của Thần điện để chăm sóc hoa cỏ.
Hậu viên không nằm trong nội điện, mà là một khu vườn riêng biệt tách hẳn ra.
Ta mới chỉ xuất hiện thoáng qua một lần, nàng ta đã đề phòng ta đến mức này.
Nhưng nàng ta không hiểu, lòng người là thứ khó phòng bị nhất.
Lục Y đến hậu viên thăm ta. Muội ấy lầm bầm đầy vẻ bất mãn:
"Muội mới có người tỷ tỷ này thôi mà tỷ đã bị chuyển đi xa thế này, muội không nỡ xa tỷ đâu."
Lục Y vốn là một con sơn tước hóa hình, thiên tính lương thiện thẳng thắn.
Khác với ta, muội ấy mang theo công đức mà thành tiên.
Khi còn ở phàm trần, muội ấy từng nhận sự giúp đỡ của một bà lão. Sau đó gặp năm mất mùa, đói kém đến mức người ăn thịt người.
Lục Y khi đó đã là tinh quái, nhưng không nỡ nhìn bà lão bị người ta xâu xé ăn thịt, bèn khóc ra m.á.u rồi tự vẫn, tình nguyện để bà lão ăn thịt mình.
Từ đó công đức viên mãn, phi thăng thành tiên.
"Tỷ tuy không ở Thần điện, nhưng có thể thường xuyên đến thăm muội, muội cũng có thể tới tìm tỷ mà."
Ta mỉm cười nhéo cái má tròn trịa của muội ấy.
"Không được!"
Muội ấy đảo mắt, nhỏ giọng lầm bầm:
"Thế thì muội chẳng được thường xuyên ăn hoa quả khô tỷ làm nữa rồi."
Lục Y vốn tham ăn, từ khi ta đưa cho muội ấy một nắm mứt quả tự làm, muội ấy cứ bám dính lấy ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Còn kéo ta nhờ Phượng Điểu tiên t.ử làm chứng, xin Ti mệnh tiên quân một sợi hồng tuyến.
Muội ấy thề thốt sau này ta sẽ là tỷ muội tốt nhất của muội ấy.
Hiện giờ trên cổ tay ta vẫn còn buộc sợi hồng tuyến chung với muội ấy.
Lục Y thấy ta không nói gì, vội vàng giải thích:
"Linh Chiêu, muội không phải vì miếng ăn mới nói không nỡ xa tỷ đâu. Muội vừa thấy tỷ là đã nảy sinh lòng cảm mến, cứ nghĩ đến chuyện không gặp được tỷ là muội thấy khó chịu rồi."
Ta cười bảo: "Tỷ biết mà. Huống hồ muội thích ăn quả tỷ làm, tỷ vui còn không kịp nữa là."
"Thật sao? Linh Chiêu, muội thích tỷ nhất nhất luôn!"
Muội ấy nhào tới ôm lấy ta, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó lại nhảy dựng lên:
"Muội phải đi nhờ Phượng Điểu tiên t.ử đổi muội tới đây cùng tỷ mới được!"
Nói rồi muội ấy vội vàng chạy biến đi.
Khi Lục Y lại đến tìm ta, ta đã thích nghi hoàn toàn với cuộc sống ở hậu viên.
Hậu viên không có người cai quản, tự do tự tại hơn Thần điện nhiều.
Lục Y ỉu xì bước vào:
"Linh Chiêu, Phượng Điểu tiên t.ử nói hậu viên đủ người rồi, Thần điện lại đang thiếu nhân thủ nên không cho muội qua đây.
Nhưng muội đã đổi sang chức vụ chăm sóc hoa cỏ, tuy không thể ở cạnh tỷ ngày ngày nhưng cũng có thể thường xuyên gặp mặt."
Ta không hề kinh ngạc, mọi chuyện đều nằm trong dự tính.
Hậu viên vốn dĩ đã đủ người, Tố Thu nhét ta vào đây, những tiên thị cũ ở đây vốn dĩ vì cầu sự thanh tịnh nên không chịu rời đi.
Thành ra bên kia lại thiếu một vị trí.
Chuyện này nếu ở nhân gian thì chỉ là một câu nói của chủ nhân.
Nhưng chúng tiên ở Thiên giới, dù địa vị thấp kém, chức vụ nhỏ bé, dù sao cũng là danh chính ngôn thuận dựa vào bản thân mà vào tiên tịch, không phải là nô tì của ai cả.
Họ chỉ lĩnh một chức sự để làm, đi hay ở hoàn toàn theo ý thích cá nhân.
Lúc trước vào đây, Phượng Điểu tiên t.ử cũng đã hỏi qua ý kiến của ta, thấy ta đồng ý mới phái ta đi chăm sóc hoa cỏ.
Tố Thu phân phó như vậy, ta muốn ở lại thì dĩ nhiên chỉ có thể ở trong vườn, khiến Phượng Điểu tiên t.ử đau đầu một hồi lâu.
Nhưng dù sao cũng là lệnh của Thần phi, Phượng Điểu tiên t.ử có nỗi khổ không nói nên lời, chỉ có thể điều phối những tiên thị dư thừa ở nơi khác hy vọng có người thay thế vị trí cũ của ta.
Nay Lục Y nói vậy, coi như đã giải vây cho nàng ấy.
Ta lôi mứt quả mới làm trong túi ra. Lục Y lập tức vui vẻ trở lại, nhét đầy hai bên má.