Ngày qua ngày, Lục Y đến hậu viên lấy chậu cảnh mới.
Ta đưa một chậu Hải Điệp Lan mới trồng đến trước mặt muội ấy.
"Oa! Sao cây Hải Điệp Lan này lại có màu tím, còn có mùi hương thoang thoảng thế này?"
"Là giống mới tỷ vừa thử nghiệm gần đây."
"Tỷ giỏi thật đấy Linh Chiêu! Đúng rồi, Thần quân đại nhân thích nhất là Hải Điệp Lan, chậu này của tỷ chắc chắn ngài ấy sẽ thích! Quyết định vậy đi, muội sẽ đặt nó ở đại điện của Thần quân."
"Đến lúc đó muội sẽ xin chút ban thưởng cho tỷ, nào là linh thạch, tiên thủy, tiên khí, còn có thể giúp tăng tiến tu vi nữa."
Lục Y hớn hở bê hoa đi mất. Ánh mắt ta tối lại vài phần.
Lục Y mang về một túi linh thạch nhét vào lòng ta, muội ấy đắc ý nhướn mày:
"Muội đã bảo Thần quân sẽ thích mà."
Muội ấy lại nhìn trúng mấy chậu Hải Điệp Lan khác của ta:
"Linh Chiêu tỷ trồng thêm nhiều nữa đi, đến lúc đó hì hì, linh thạch, bao nhiêu là linh thạch cho xem."
Tiếp theo đó, cứ cách vài ngày Lục Y lại đến bưng đi vài chậu Hải Điệp Lan mới, rồi lại nhét cho ta một túi linh thạch đầy ắp.
Ta bảo Lục Y hãy biết chừng mực một chút, đừng để Thần quân chán ghét.
Muội ấy cười khanh khách:
"Thần quân người tốt lắm. Với lại, mấy túi linh thạch này đối với ngài ấy có đáng là bao, chúng ta làm ngài ấy vui, nhận chút thù lao chẳng phải là lẽ đương nhiên sao."
Ta lắc đầu nhét túi linh thạch lại vào lòng muội ấy:
"Tỷ lấy nhiều lắm rồi, muội cũng giữ lại hai túi đi."
Muội ấy lại hì hì cười: "Linh Chiêu tỷ đối xử với muội tốt nhất."
Nói xong, muội ấy lại lải nhải kể vừa thấy Thần phi và Thần quân nắm tay nhau dạo bước bên Thiên Hà, hai người ôm nhau cười nói, trông ân ái vô cùng.
Ta cười mà không nói. Tính toán thời gian, cũng sắp đến lúc rồi.
Khi Triều Minh xuất hiện, ta đang ở trong vườn thi pháp tưới nước cho đám hoa cỏ mới trồng.
Thấy Triều Minh, tay ta run lên, đám vân thủy trên không đổ ập xuống người ta. Tóc tai ướt sũng dính bết vào người.
Ta vội vàng bắt quyết muốn hong khô quần áo, nhưng thế nào cũng niệm sai.
Một đạo kim quang lóe lên. Vết nước trên người ta nháy mắt biến mất sạch sẽ.
"Đa tạ Thần quân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hơi vội vàng tiến lên hành lễ. Hắn đ.á.n.h giá ta một lượt, rồi đặt tầm mắt lên chậu Hải Điệp Lan ta vừa trồng.
"Hoa này là do ngươi trồng?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta gật đầu.
"Hải Điệp Lan toàn thân trắng muốt, không có hương thơm. Hoa ngươi trồng lại có màu sắc đa dạng còn mang theo hương dịu, tuy đẹp nhưng e là đã mất đi cái bản tính tự nhiên ban đầu."
"Thần quân không thích sao?"
Mặt ta có chút luống cuống:
"Hóa ra Thần quân không thích. Vậy... ta trả lại cho ngài."
Ta vội vàng lôi mấy túi linh thạch đã nhận ra, đưa hết vào tay Triều Minh.
Mặt ta đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn hắn:
"Ta không biết Thần quân không thích, xin trả lại hết cho ngài."
Triều Minh bị hành động liên tục của ta làm cho sững sờ một lúc. Sau đó, trên mặt hắn thoáng hiện vài phần ý cười:
"Ta không có ý đó. Hoa của ngươi rất đẹp, những linh thạch này là phần thưởng xứng đáng cho công sức của ngươi." Hắn đưa linh thạch lại cho ta.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, giọng lắp bắp:
"Thật sao? Vậy Thần quân tìm tiểu tiên có việc gì?"
Nụ cười của Triều Minh sâu thêm vài phần, hắn nhẹ nhàng đặt linh thạch vào tay ta:
"Cũng không có chuyện gì lớn, ngươi đừng hoảng hốt. Ta đến chỉ là muốn hỏi xem mùi hương trên Hải Điệp Lan là hương gì? Mấy chậu đặt ở Thần điện cũng đều có mùi hương như thế."
Ta rủ mắt. Mùi hương sao? Dĩ nhiên là mùi hương trên người vị tiểu công chúa mà ngươi từng rung động nhưng không dám đối diện rồi.
Lúc nàng ấy ngủ trong vỏ sò, chẳng phải ngươi đã không kìm lòng được mà khẽ ngửi mùi hương thoang thoảng phát ra từ người nàng sao?
Hiện giờ mới qua mấy trăm năm đã quên rồi? Đúng rồi, mùi hương đó chính là mùi d.ư.ợ.c hương hỗn tạp sau khi bị Long hậu bắt uống từng bình linh d.ư.ợ.c đấy. Thích không?
"Mùi hương? Thực ra tiểu tiên không hề ướp hương cho hoa, có lẽ do tiểu tiên đặc biệt dùng vân thủy và linh thủy Thiên Trì để tưới nên vô tình tạo ra mùi hương tương tự."
"Hóa ra là vậy."
Ta để lộ một nụ cười: "Thần quân thích mùi hương này sao?"
Đôi mắt Triều Minh phản chiếu hình ảnh đôi lông mày và mắt ta khẽ cong lên khi cười.
Hắn ngẩn ra một thoáng: "Chỉ là cảm thấy có chút quen thuộc."