Ly Ly Kiếp

Chương 6



Mặc kệ người nữ nhân xấu xí với khuôn mặt dữ tợn đang nghiến răng kèn kẹt phía sau, ta thản nhiên bước ra khỏi điện. 

Hộc Châu thấy ta đi ra, vẻ mặt đầy kiên nhẫn:

 "Thần phi đã nói gì với ngươi?"

Ta phớt lờ ả. "Này! Ta đang nói chuyện với ngươi đấy, điếc à?"

 Ả ta lại đưa tay định đẩy ta. Ta nghiêng người tránh né, liếc nhìn ả đầy khinh bỉ rồi nhanh chân chạy về phía trước.

"Thần quân đại nhân!"

Ta gọi giật Triều Minh khi hắn vừa đi tuần sông ở nhân gian trở về, đỏ mặt sáp lại gần hắn.

 "Thần quân đại nhân, thật khéo quá, lại được gặp ngài. Đúng rồi, hôm nay Thần phi cũng triệu kiến tiểu tiên đấy."

"Thần quân đại nhân, ta nói cho ngài nghe..." 

Ta tỏ vẻ bí mật ghé sát tai hắn, gò má cọ qua thùy tai. Ta cảm nhận rõ ràng thân hình hắn trở nên cứng đờ.

Ta kể cho hắn nghe chuyện Thần phi muốn ban thưởng cho mình, kể xong còn bẽn lẽn chớp mắt cười:

 "Nhưng cuối cùng tiểu tiên vẫn không nhận thưởng của Thần phi."

Trong mắt Triều Minh hiện lên vài phần ý cười:

 "Tố Thu sẽ không chấp nhặt với ngươi đâu, đừng căng thẳng, cứ nhận lấy là được."

Ta thè lưỡi: "Biết thế thì tiểu tiên đã nhận rồi." 

Triều Minh phì cười, bất giác đưa tay xoa đầu ta.

Ta ngước mắt nhìn Hộc Châu đang đứng cách đó không xa, trao cho ả một nụ cười khiêu khích. 

Sắc mặt ả quả nhiên trở nên vô cùng khó coi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống ta.

 Thực chất Triều Minh đối với ta không có ý gì khác, chỉ coi ta như một đứa trẻ tính tình hồn nhiên. 

Nhưng trong mắt người khác, chuyện đó lại hoàn toàn khác hẳn.

Tiếc là điều Tố Thu lo sợ lúc này không phải là chuyện đó.

 Ta đã lật bài ngửa với nàng ta, nàng ta sẽ sớm điều tra ra lai lịch của ta thôi.

 Ta vạch trần bộ mặt giả tạo của nàng ta là để nàng ta ngày đêm hoang mang sống trong nỗi sợ bị bại lộ. 

Ta muốn nhìn nàng ta bứt rứt không yên nhưng lại chẳng làm gì được ta.

Thiên giới không giống Long cung. Ta dù tiên vị thấp kém đến đâu cũng đã có tên trong tiên tịch.

 Ngay dưới mắt thần linh mà làm một vị tiên biến mất, nàng ta không dám.

Phía Tố Thu im ắng được vài ngày. 

Lục Y truyền tin bằng hạc giấy nói muội ấy lỡ tay làm vỡ chậu cảnh, dùng pháp thuật cũng không phục hồi được, bảo ta mang một chậu hoa mới đến Thần điện một chuyến.

Ta đi theo con hạc giấy đến địa điểm Lục Y chỉ định. 

Suốt quãng đường đi rất thông thoáng nhưng người cứ thưa dần, không gian càng lúc càng u tịch. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ta cảm thấy có gì đó không ổn, thì bỗng nhiên con hạc giấy hóa thành một luồng khí mạnh mẽ đ.á.n.h bật ta vào trong một ngôi điện.

Ta vừa vào điện, cửa điện sau lưng đã ầm ầm đóng sập lại không kề một kẽ hở.

 Linh cảm chẳng lành, một con hung thú đột ngột xông ra từ trong điện. 

Nhìn kỹ, đó chính là thủy quái thượng cổ Vô Chi Kỳ.

Vô Chi Kỳ hình dáng giống vượn, đầu trắng thân xanh, cổ dài tới trăm trượng.

 Lẽ ra nó phải bị nhốt trong mật địa thủy thất, vậy mà giờ lại lao thẳng về phía ta. 

Mặt đất rung chuyển bởi những tiếng gầm vang dội.

Ta trúng kế rồi. Tố Thu muốn mượn tay thủy quái để trừ khử ta. 

Tự ý thả hung thú là trọng tội phải chịu lôi hình, thật khó cho nàng ta vì muốn g.i.ế.c ta mà dám mạo hiểm như vậy.

 Ta chật vật né tránh một đòn của Vô Chi Kỳ, mặt đất bị đập thành một hố sâu. 

Dù né được nhưng pháp lực ta không cao, vẫn bị thương tổn đến thần hồn mà hộc m.á.u.

Động tĩnh lớn thế này, Triều Minh nhất định sẽ tới. Việc của ta là phải trụ vững cho đến khi hắn xuất hiện.

 Ta thu hồi pháp lực, nuốt một viên Hồi Tiên Đan. Vô Chi Kỳ gầm lên một tiếng, giẫm chân tới. 

Ta nhanh ch.óng né tránh, nhảy vọt lên không trung. 

Nhờ tốc độ linh hoạt luyện được khi đi bắt ốc T.ử Hồ trước kia, ta đã liên tục tránh được mấy đòn chí mạng của nó.

Khi ta thở dốc sắp kiệt sức, cửa điện cuối cùng cũng mở. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triều Minh bay người lên, cầm kích đ.â.m vào đầu Vô Chi Kỳ, ném Trấn Hồn Châu xuống. 

Một luồng kim quang ch.ói mắt hiện lên, các phù văn hóa thành xiềng xích khóa c.h.ặ.t Vô Chi Kỳ vào giữa.

 Sau một tiếng gào thê t.h.ả.m, Vô Chi Kỳ đổ ập xuống mặt đất.

Ta kiệt sức ngã gục một bên, Triều Minh thu kích vội vàng đỡ lấy ta. Hắn cau mày: 

"Sao ngươi lại ở đây? Có bị thương không?"

Ta định lên tiếng thì Tố Thu dẫn theo một đám tiên thị vội vã chạy tới.

 "Có chuyện gì vậy? Có người tự tiện xông vào mật địa sao?"

Tố Thu nhìn ta đang dựa vào Triều Minh, ánh mắt lóe lên tia oán độc. 

"Linh Chiêu! Ngươi dám tự tiện xông vào mật địa thả hung thú, làm hư hỏng bao nhiêu thần khí, ngươi phạm trọng tội, phải bị đưa xuống Tru Tiên Đài!"

Hộc Châu quát lớn, vẻ mặt không giấu được sự đắc ý. Ta nhìn theo hướng tay ả chỉ, thấy những món thần khí bị hủy hoại nằm rải rác trong góc.

 Đúng là một cái bẫy liên hoàn. Nếu thủy quái không g.i.ế.c được ta, thì tội danh hủy hoại thần khí vẫn chờ sẵn.

 Dù ta cố ý hay vô tình, việc bị đày xuống phàm trần là điều chắc chắn. 

Mất đi tiên tịch, lại xuống phàm trần, g.i.ế.c ta chẳng khác gì g.i.ế.c một con kiến.

Nghe lời Hộc Châu, Triều Minh lần đầu tiên nghiêm sắc mặt. Hắn buông tay ta ra, vẻ mặt lạnh lùng:

 "Linh Chiêu, tại sao ngươi tự tiện xông vào mật địa?"

Tố Thu tiến lên khoác tay Triều Minh, dịu dàng nói: 

"Chắc là nàng ta không thạo đường nên mới đi nhầm vào mật địa, vô tình thả Vô Chi Kỳ ra thôi. Ta nghĩ nàng ta không cố ý đâu."

"Dù không cố ý cũng suýt gây họa lớn, lại còn làm hỏng thần khí. Nếu ta không phạt, uy nghiêm của thiên luật ở đâu? Linh Chiêu, ngươi phải chịu phạt."

Ta đứng dậy hành lễ:

 "Nếu là lỗi của Linh Chiêu, Linh Chiêu cam đoan chịu phạt. Nhưng có người cố tình dẫn dụ tiểu tiên tới đây. 

Khi tiểu tiên tới nơi, Vô Chi Kỳ đã thoát khỏi mật địa, thần khí cũng không phải do tiểu tiên làm hỏng."

Ta nhìn chằm chằm vào Tố Thu đang đứng cạnh Triều Minh. 

Triều Minh dường như cảm nhận được điều gì, liếc nhìn Tố Thu đầy nghi hoặc. 

Vẻ dịu dàng trên mặt Tố Thu suýt chút nữa không giữ nổi, nhưng nàng ta vẫn nén giận, mỉm cười trấn tĩnh với Triều Minh: 

"Linh Chiêu, ngươi nói có người cố tình dẫn dụ ngươi, nhưng ngươi mới tới Thần điện, vốn không thù không oán với ai, ai lại có lý do để hại ngươi chứ?"

Ta nhướn mày:

 "Ai muốn hại tiểu tiên, tiểu tiên cũng không biết. Có lẽ do tiểu tiên vô tình biết được bí mật không thể nói của kẻ nào đó, nên mới rước họa vào thân."

Tố Thu vẫn giữ thần thái tự nhiên. Lúc này, Lục Y vội vã từ trong đám đông xông ra, muội ấy chạy tới xem náo nhiệt.

 "A!" 

Tiếng hét vang lên, Lục Y chen vào quỳ gục bên cạnh ta. 

"Linh Chiêu tỷ, tỷ bị thương sao? Muội nghe nói có người xông vào mật địa thả thủy quái, chẳng phải tỷ luôn ở hậu viên sao, sao lại tới đây? Tỷ có sao không? Vết thương có nặng không?"

Lục Y mắt đẫm lệ, đầy vẻ xót xa. 

"Lục Y, muội đến thật đúng lúc. Thần quân, Thần phi, chính là Lục Y dùng hạc giấy truyền âm bảo tiểu tiên tới đây đưa chậu cảnh.

 Tiểu tiên theo hạc giấy tới đây, trên hạc giấy bị yểm một loại thuật pháp, tiểu tiên mới bị luồng pháp lực đó đ.á.n.h văng vào điện."

"Muội không có! Linh Chiêu tỷ! Muội chưa từng bảo tỷ đưa chậu cảnh nào hết! Hương Liên có thể làm chứng, hôm nay muội luôn ở cùng tỷ ấy mang hoa ra phơi nắng, Phượng Điểu tiên t.ử cũng có thể làm chứng!"

Một tiên t.ử bước ra: "Ta có thể làm chứng, Lục Y luôn ở cùng ta."

Lục Y nhìn ta gật đầu lia lịa: 

"Linh Chiêu tỷ phải tin muội chứ." 

Ta trấn an muội ấy: 

"Lục Y, tỷ dĩ nhiên tin muội. Chúng ta là tỷ muội đã buộc hồng tuyến Ti Mệnh, muội làm sao hại tỷ được."

"Thần quân, Lục Y không hại tiểu tiên, là có kẻ giả mạo muội ấy để lừa tiểu tiên tới đây."

 "Hừ! Khéo mồm thật! Linh Chiêu, nói miệng không bằng chứng, làm sao ngươi chứng minh được đây không phải là màn kịch do ngươi và tỷ muội tốt của mình diễn ra để thoát tội?" 

Hộc Châu khinh bỉ nói:

 "Thần quân, ta thấy Linh Chiêu này chỉ là không muốn chịu phạt thôi."

Triều Minh nhìn ta dò xét, thủy chung vẫn không nói lời nào.

 "Thần quân, nếu không tin tiểu tiên, chi bằng hãy dùng Thủy Kính xem lại."