Ta biết vị Thần phi kia nhất định sẽ triệu kiến ta. Nhưng ta không ngờ nàng ta lại không nhẫn nại được đến vậy.
Mới gặp Triều Minh có hai ngày mà nàng ta đã cuống cuồng lên rồi.
Vị tiên nữ dẫn đường này ta đã từng gặp. Đó là thị nữ Tố Thu mang theo từ Long cung, tên là Hộc Châu.
Lúc ở Long cung, ả ta cực kỳ ghét bỏ Tố Linh, ngoài mặt thì áp chế tinh thần, sau lưng lại tìm người bắt nạt nàng ấy.
Đó là một con ch.ó trung thành nhất của Tố Thu.
"Mời đi cho." Hộc Châu lạnh lùng đẩy ta một cái.
Ta ngẩng đầu nhìn lên. Tố Thu diện một bộ sa y bằng da cá nhám màu xanh lưu ly, nằm nghiêng trên giường, tóc đen như thác đổ, da trắng như tuyết.
Thấy ta bước vào, nàng ta ngồi dậy, khóe miệng nở một nụ cười:
"Ngươi tên là Linh Chiêu?"
Ta cúi đầu hành tiên lễ: "Thần phi có chỉ thị gì?"
Nàng ta chậm rãi bước đến trước bàn, lớp sa y lay động nhẹ nhàng, càng tôn lên dáng vẻ thướt tha.
Nàng ta khẽ vuốt ve một đóa Hải Điệp Lan màu xanh trên bàn, nghiêng đầu nhìn ta, cười rạng rỡ.
"Nghe nói Thần quân rất thích Hải Điệp Lan ngươi trồng, ta cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ, sai người mang một chậu về đây.
Quả thực đẹp hơn Hải Điệp Lan thông thường nhiều, ngay cả ta nhìn cũng thấy thích. Linh Chiêu, ngươi muốn ban thưởng gì nào?"
Ta ngẩng đầu đối diện trực tiếp với ánh mắt của nàng ta, mỉm cười:
"Thần phi quá khen rồi, Thần quân đã ban thưởng rồi. Huống hồ Thần quân thực ra không thích những chậu Hải Điệp Lan mà tiểu tiên trồng đâu."
"Ồ?" Tố Thu khẽ cau mày.
"Thần quân tìm tiểu tiên là để hỏi về mùi hương trên hoa."
"Mùi hương?"
"Đúng vậy, Thần quân nói thấy mùi hương đó có chút quen thuộc, chắc là trước kia Thần quân từng ngửi qua mùi này rồi, và vô cùng yêu thích."
Nàng ta nhặt đóa Hải Điệp Lan lên, khẽ ngửi, sau đó sắc mặt bỗng nhiên đờ ra trong thoáng chốc.
Khóe môi ta nở một nụ cười lạnh lùng. Tố Thu nhanh ch.óng lấy lại thần sắc, nàng ta đặt hoa xuống, chậm rãi tiến về phía ta.
"Linh Chiêu, thực ra ngươi trông rất giống muội muội của ta. Muội ấy tên là Tố Linh, cũng giống ngươi, trong tên có một chữ Linh."
Vẻ mặt nàng ta thoáng hiện một tia sầu muộn:
"Năm trăm năm trước, muội ấy đã mất tích."
"Là mất tích, hay là đã c.h.ế.t rồi?"
Ta thích thú nhìn đồng t.ử nàng ta co rụt lại, sắc mặt biến đổi hoàn toàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi... ngươi nói cái gì?"
"Thần phi, thực ra tiểu tiên đã từng gặp Tố Linh công chúa.
Trước lúc c.h.ế.t nàng ấy đã trao một ngụm tinh huyết cho ta, ta mới có thể hóa hình thăng tiên.
Thần phi không biết đâu, tiểu công chúa c.h.ế.t t.h.ả.m lắm, long cốt long cân đều không còn, trước n.g.ự.c còn bị khoét một lỗ hổng lớn, chỉ còn lại một cái xác mềm nhũn."
"Sao... sao lại như vậy được..."
"Là ai đã g.i.ế.c muội ấy?"
Tố Thu nắm c.h.ặ.t lấy tay áo ta, vẻ mặt đau đớn tột cùng, nhưng móng tay lại găm sâu vào da thịt ta.
"Tiểu tiên không biết."
Lực tay của nàng ta nới lỏng ra, nàng ta không tin nổi lùi lại hai bước, rồi che mặt khóc rống lên, trông vô cùng đau lòng:
"Muội muội, muội muội đáng thương của ta."
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta diễn kịch một cách ghê tởm.
Nàng ta diễn chân thực đến mức, e là ngay cả bản thân nàng ta cũng tin rồi đấy.
Năm đó, chẳng phải nàng ta cũng dùng bộ dạng yếu đuối đáng thương này để từ chối việc Tố Linh phải hy sinh mạng sống để cứu nàng ta sao?
Nàng ta dùng một loại "dao mềm" bọc mật ngọt để dỗ dành Tố Linh đến mức hết lòng hết dạ, ngay cả khi bị rút xương lột gân cũng cam tâm tình nguyện không một lời oán thán.
Thế nhưng người tỷ tỷ hiền thục lương thiện của nàng lại chỉ thấy nàng chướng mắt, chỉ mong nàng mau ch.óng c.h.ế.t đi.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thật quá bất công. Kẻ đáng c.h.ế.t lẽ ra phải là nàng ta mới đúng!
Ta giữ lấy bờ vai gầy của nàng ta, ghé sát môi vào tai nàng thầm thì:
"Ta biết chính ngươi đã g.i.ế.c nàng ấy. Những việc ngươi và Long hậu đã làm, ta đều biết rõ."
Vai nàng ta run b.ắ.n lên, kinh hoàng ngẩng đầu, trên mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt vừa rơi.
"Ngươi... ngươi đang nói cái gì?"
Nhìn khuôn mặt ngày càng tái nhợt của nàng ta, ta nở một nụ cười giễu cợt:
"Ngươi nói xem, nếu mọi người biết vị Thần phi xinh đẹp lương thiện thực chất là một mụ nữ nhân rắn rết g.i.ế.c hại muội muội ruột, thì sẽ thế nào nhỉ? Ta nghĩ lúc đó chắc chắn sẽ thú vị lắm."
"Ngươi thấy có đúng không, Thần phi?"
"Ngươi đang ăn nói hàm hồ cái gì đó! Ngậm miệng lại! Ngậm miệng lại ngay!"
"Thần phi cứ yên tâm, bây giờ ta vẫn chưa muốn x.é to.ạc bộ mặt xấu xa của ngươi đâu.
Nhưng nếu ngày nào đó ta không vui, tâm trạng không thoải mái thì không dám chắc đâu."
"Vậy nên Thần phi đại nhân, ngươi có muốn làm ch.ó của ta không?"