Ta trở về Thần điện, Lục Y cứ thập thò sau cột trời trước cửa thủy lao.
Muội ấy hóa thành một con bướm định lẻn vào thủy lao xem ta nhưng bị chặn lại.
"Đại ca thiên binh, cho ta vào đi, chỉ một lát thôi, cầu xin các huynh đấy."
Thiên binh bất lực: "Lục Y tiên t.ử, nàng đến bảy lần rồi, không có lệnh của Thần quân chúng tôi không dám cho vào đâu."
Thế là muội ấy ngồi bệt xuống đất khóc rống lên.
Lòng ta dâng lên một luồng cảm xúc chua xót, ta cố nén lại, gọi Lục Y. Muội ấy trợn tròn mắt, lông mi còn vương nước mắt.
"Linh Chiêu tỷ! Tỷ ra rồi sao? Không phải xuống phàm trần nữa sao?"
Muội ấy nhào vào lòng ta, ta lau nước mắt cho muội ấy, kể chuyện Thủy Kính bị trộm.
Muội ấy mừng rỡ:
"Muội biết ngay tỷ bị oan mà, tốt quá rồi Linh Chiêu tỷ, chúng ta lại được ở bên nhau." Ta khựng lại, không đáp lời muội ấy.
Ta làm việc ở hậu viên, các tiên thị vẫn đối đãi với ta như thường, thỉnh thoảng còn nhìn ta đầy quan tâm.
Trong Thần điện sóng yên biển lặng, nhưng ta nghĩ có kẻ đang như ngồi trên đống lửa, đêm không ngủ được.
Giao Hoàn thần nữ tới tìm ta. Nàng lấy ra một viên Âm Thạch từ túi tiên ném lên không trung.
"Linh Chiêu, Thần Quy truyền âm cho ta, bảo ngươi xuống phàm trần về Đầm Lạnh một chuyến."
"Có nói là việc gì không?"
"Không nói rõ, chỉ bảo có việc gấp cần thương lượng."
"Thần nữ có chắc chắn đó là Thần Quy không?"
Giao Hoàn thần nữ khẽ cau mày:
"Đây là Âm Thạch đặc trưng của Đầm Lạnh, Thần Quy trước nay vẫn thích dùng nó để truyền âm, chắc không sai đâu."
Ta gật đầu:
"Vậy tiểu tiên bẩm báo Thần quân rồi xuống phàm trần ngay."
"Triều Minh được Thiên đế phái đi Đông Hải trị thủy rồi, không có ở Thần điện. Ta sẽ bẩm báo thay ngươi, ngươi cứ đi đi."
Ta xuống phàm trần đi về hướng Đầm Lạnh. Khi ngang qua vách đá san hô, bỗng nhiên cuồng gió nổi lên dữ dội
Ta rơi từ trên mây xuống, xung quanh sóng biển cuộn trào, cát bay mù mịt, bầu trời trong nháy mắt sấm chớp đùng đoàng.
Gió gào rít qua, ta giơ tay áo che chắn cát bụi. Đột nhiên dưới chân hiện lên luồng t.ử quang.
"Chư Tiên Trận!"
Từ trong gió cát, một nam t.ử áo đen lao ra. Hàn nhận hướng thẳng vào n.g.ự.c ta mà đ.â.m tới. Ta gồng mình né tránh đòn tấn công trong gió cát. Hàn nhận lại một lần nữa bay đến.
Ta niệm chú khởi quyết, gió cát xung quanh lập tức ngưng bạt. Ta đón lấy hàn nhận, phi thân tránh né và đ.á.n.h rơi mặt nạ của gã.
Khi bốn mắt nhìn nhau, ta nhìn rõ gương mặt của nam t.ử đó, gã cũng không tin nổi mà lùi lại một bước.
"Tiểu... Tiểu Linh? Muội còn sống sao?"
Nhìn vết sẹo xấu xí kéo dài từ chân mày xuống mặt gã, cơn giận dữ trào dâng khiến đôi mắt ta đỏ rực.
Là ngươi sao, Trì Uyên.
Vị chí cốt duy nhất của nàng ở Long cung. Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi.
Trì Uyên vốn là một con cá trê xấu xí ở Long cung.
Vì vết sẹo bẩm sinh ghê tởm mà gã phải chịu đủ mọi sự lạnh nhạt, bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu công chúa đã cứu lấy con cá trê xấu xí bị đ.á.n.h cho thương tích đầy mình ấy.
Thế là Trì Uyên trở thành người bạn đầu tiên của nàng ở Long cung.
Họ đã có một quãng thời gian rất vui vẻ. Nhưng sau đó Trì Uyên phát hiện ra vị tiểu công chúa Long tộc ngây thơ hồn nhiên cao cao tại thượng kia thực chất chẳng hề hào nhoáng như vẻ ngoài.
Long hậu không thương nàng, nàng cũng giống gã, đều là những kẻ đáng thương bị người ta bắt nạt.
Gã nảy sinh lòng đồng cảm, thề rằng sau này sẽ mãi mãi ở bên cạnh che chở cho nàng.
Nhưng rồi, con cá trê đáng thương xấu xí ấy đã gặp được vị chân công chúa xinh đẹp lương thiện.
Vẻ đẹp và sự dịu dàng của nàng ta khiến gã thẹn đỏ mặt, hồi lâu không dám ngẩng đầu.
Sinh ra trong vũng bùn dơ bẩn, dung mạo xấu xí, gã chưa từng thấy người con gái nào tuyệt vời đến thế.
Thế là, để được tiến gần hơn một chút đến vẻ đẹp không thể với tới ấy, gã đã quên sạch lời thề của mình.
"Ngươi không mong ta còn sống sao?"
"Không... không phải..."
Trời đất tối tăm, gã nhận nhầm ta thành Tố Linh, mặt đầy vẻ hoảng sợ và đau đớn.
"Là nàng ta phái ngươi tới đúng không? Ngươi định g.i.ế.c ta thêm một lần nữa sao!"
"Tiểu Linh... là ta có lỗi với muội, nhưng tại sao muội lại muốn làm hại tỷ tỷ mình?"
"Một người con gái tuyệt vời như nàng ấy lẽ ra phải có được mọi điều tốt đẹp trên đời này.
Ta không muốn g.i.ế.c muội đâu, Tiểu Linh, ta thực sự không muốn, nhưng ta không còn cách nào khác, ta không muốn nhìn nàng ấy đau khổ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nước mắt gã trào ra, trông thật tuyệt vọng và bất lực.
"Ta sẽ chuộc tội, sẽ xuống địa ngục A Tỳ, chịu hình phạt luyện ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh. Tiểu Linh, ta có lỗi với muội!"
Nước mắt chảy qua vết sẹo gồ ghề khiến mặt gã càng thêm dữ tợn. Gã lao nhanh về phía ta.
Pháp trận dưới chân đang lưu chuyển. Trên mặt ta hiện rõ vẻ chế giễu.
Một con cóc ghẻ thấy sắc nảy lòng tham, cũng chỉ xứng làm ch.ó cho người ta sai bảo mà thôi.
Trận pháp trói buộc pháp lực của ta. Ta đứng sững tại chỗ, sợi hồng tuyến trên tay không ngừng rung động.
Trì Uyên mắt đỏ sọc, mặt đầy vẻ áy náy không nỡ, nhưng hàn nhập trong tay gã vẫn không hề dừng lại.
Ngay khi hàn nhập sắp đ.â.m vào n.g.ự.c, ta từ trong tay áo rút ra một bình nước lưu huỳnh hắt thẳng vào mặt gã.
Một tiếng kêu thê lương t.h.ả.m thiết vang lên. Ta vô cảm nhìn người nam t.ử đang ngã gục trên mặt đất, không ngừng ôm mặt rên rỉ đau đớn.
Ta giơ chân đạp lên mặt gã, nghiến mạnh.
"Lẽ ra ngay từ đầu nên để ngươi bị đ.á.n.h c.h.ế.t cho xong. Một con cá thối tha phát nát, không có Tố Linh, ngươi nên c.h.ế.t từ lâu rồi!"
Ta phát hộc, bồi thêm hết cú đá này đến cú đá khác.
Dưới chân là thứ chất lỏng dính dấp. Mặt Trì Uyên đã nát bét.
Tố Thu tưởng ta không biết những trò vặt vãnh đó sao?
Thần Quy căn bản sẽ chẳng có việc gì cần bàn với ta cả, lão chỉ muốn rạch ròi quan hệ với ta càng xa càng tốt.
Nước lưu huỳnh chuyên trị thủy tộc, sẽ khiến toàn thân lở loét, pháp lực tan biến.
Ta đã chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ để mổ thịt một con cá thối mà thôi.
Tố Thu quả nhiên không phụ lòng mong đợi của ta, tự tay dâng con cá này tới tận cửa.
Vậy thì bây giờ, vở kịch hay chính thức bắt đầu.