Ly Ly Kiếp

Chương 9



Trận pháp dưới chân biến mất. Ta thi pháp định thân Trì Uyên đang giãy giụa trên mặt đất.

 "Ngươi không phải Tố Linh!"

 "Tố Linh chẳng phải đã sớm bị các người g.i.ế.c rồi sao? Sao mới có mấy trăm năm mà đã quên rồi?"

Ta cười khẩy, đá vào khuôn mặt thối rữa của gã thêm một cái.

 "Ta sẽ không g.i.ế.c ngươi, để ngươi c.h.ế.t thế này thì vô vị quá. Sự tuyệt vọng đau đớn khi Tố Linh c.h.ế.t, các người phải nếm trải gấp trăm lần mới đúng."

Khi ta đá đến cú thứ tám, Triều Minh cuối cùng cũng xuất hiện.

 Ta rút chân lại, giải thuật định thân, còn "tốt bụng" tặng cho Trì Uyên một chút tiên lực. 

Trì Uyên hồi phục sức lực, nhân lúc ta quay lưng lại bèn cầm hàn nhận đ.â.m tới.

Hàn nhập xuyên thấu xương vai. Ta hét lên một tiếng "Thần quân", hộc ra một ngụm m.á.u rồi ngã vào lòng Triều Minh. 

Ta rơm rớm nước mắt: 

"Thần quân, có người muốn g.i.ế.c tiểu tiên, đừng đưa tiểu tiên về Thần điện..." Nói xong, ta lịm đi.

Khi tỉnh lại, ta thấy mình đang ở trong một không gian kín được bao bọc bởi pháp thuật.

 Vết thương đã lành, tiên lực trong đan điền dồi dào.

 Ta đã sớm yểm bùa vào sợi hồng tuyến, dặn Lục Y rằng nếu ta gặp nguy hiểm, sợi dây sẽ rung động, lúc đó muội ấy chỉ cần tìm Triều Minh tới cứu ta.

"Ngươi tỉnh rồi à?" 

Triều Minh không biết đã xuất hiện tự bao giờ. 

"Thần quân, người kia thế nào rồi?"

 "Đã bị khóa trong thủy lao, chỉ có điều gã nhất quyết không chịu mở miệng."

 "Thần quân có thể cho tiểu tiên mượn Thủy Kính xem một chút không?"

Triều Minh ngập ngừng rồi đưa Thủy Kính cho ta. Hình ảnh đảo qua, Thủy Kính ghi lại cuộc đời bi t.h.ả.m của Trì Uyên, nhưng duy nhất thiếu mất hình bóng của tiểu công chúa Long tộc. 

Không có hình ảnh của Tố Thu, chỉ có cảnh Trì Uyên bày trận pháp, còn ta đi ngang qua rồi trúng trận. 

Thú vị hơn nữa là cảnh ta đạp Trì Uyên cũng không còn, chỉ có lúc bắt đầu giao đấu và lúc sau ta bị gã đ.â.m xuyên vai.

Tố Thu đúng là sợ hãi đến cực điểm rồi, một chút manh mối liên quan đến Tố Linh cũng không dám bỏ sót. 

Tiếc thay, linh khí đó chỉ có thể xóa bỏ dấu vết và thay đổi hình ảnh, chứ những việc chưa từng làm và đã từng làm đều không thay đổi được sự thật.

"Linh Chiêu, Thủy Kính ta đã xem qua, không có gì bất thường." 

Ta trả Thủy Kính cho Triều Minh. "Thần quân, tiểu tiên có một thắc mắc không biết ngài có thể giải đáp không?" 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Ngươi cứ nói."

 "Thần... liệu có tư tâm không? Có tình cảm, sự thiên vị, hay là dung túng?"

Sắc mặt Triều Minh hơi khựng lại, vẻ mặt phức tạp. Hắn cúi đầu thở dài, sau đó nghiêm giọng: 

"Đã là thần, phải hiểu rằng yêu thương và bảo vệ chúng sinh là chức trách. 

Thiên quy luật lệ không dung thứ tình riêng, thần sẽ không thiên vị bất cứ ai."

Ta mỉm cười:

 "Thần quân, tiểu tiên tin ngài. Vậy Thần quân có thể giúp Linh Chiêu tìm ra chân tướng không?"

Ta nhờ Triều Minh mang tin ta đã thần diệt về, đồng thời bảo hắn hãy canh giữ nghiêm ngặt Thủy Kính, không cho ai lại gần.

 Tố Thu không thể mang Thủy Kính Đầm Lạnh bên mình.

 Không có Thủy Kính dòm ngó, nàng ta không thể biết hành tung của ta, huống hồ nàng ta đã thấy tận mắt cảnh ta bị Trì Uyên đ.â.m xuyên người. 

Nàng ta sẽ tin rằng ta đã c.h.ế.t.

Chuyện của Tố Linh là cấm kỵ của Long cung. Long hậu luôn làm mọi việc cực kỳ kín kẽ vì sợ thiên lôi. 

G.i.ế.c rồng lấy giống, biến con gái thành d.ư.ợ.c nhân rồi rút xương lột gân... bất cứ chuyện nào trong đó cũng đủ để bà ta bị thiên phạt tước đi thần cách. 

Còn Tố Thu, với tư cách là Thần phi tương lai, nếu chuyện bại lộ sẽ thân bại danh liệt, mất trắng tư cách. 

Nhưng dù họ có làm kín kẽ đến đâu, Thủy Kính đều biết hết.

Nàng ta sợ phát khiếp, nên mới tốn công tìm linh khí xóa bỏ mọi dấu vết. 

Nhưng nàng ta không ngờ lại xuất hiện một "ta".

Triều Minh nói Trì Uyên dù chịu mười ba tầng hình phạt vẫn không hé răng nửa lời. 

Gã đúng là chung tình với Tố Thu thật đấy. Bây giờ ta đã "c.h.ế.t", mối đe dọa lớn nhất của Tố Thu chỉ còn là Trì Uyên. 

Nàng ta không dám mạo hiểm g.i.ế.c người diệt khẩu nữa, chỉ có thể hạ mình dùng mỹ nhân kế để dỗ dành gã.

 Trì Uyên dĩ nhiên bị nắm thóp hoàn toàn. Cũng thật khó cho nàng ta khi phải nén cơn ghê tởm để thốt ra những lời đường mật với khuôn mặt đó.

Mất đi mối đe dọa, Tố Thu cuối cùng cũng hoạt bát trở lại. 

Chẳng mấy chốc, nàng ta tổ chức một buổi yến tiệc tại Thủy Thần Điện, mời chư thần đến xem nàng ta múa điệu Kỳ Thủy để ban phúc cho chúng sinh.

Buổi tiệc được chuẩn bị rầm rộ. Triều Minh ở bên cạnh Tố Thu bận rộn đủ đường, không rảnh để mắt tới ta. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rất tốt, món quà đại lễ dành cho Tố Thu cũng đã đến lúc dâng lên rồi.

Trong tiếng nhạc du dương, Thần phi nhảy múa trên đài cao, cầu nguyện cho nhân gian.

 Thần phi đẹp đẽ thánh khiết, mang trong mình tình yêu thương chúng sinh bao la.

 Chư thần liên tục tán thưởng, muốn truyền bá danh tiếng của nàng ta đi khắp nơi.

 Thậm chí có thần tiên đề nghị, Thần phi tận tâm tận lực hỗ trợ Thủy thần trị thủy, nên được cùng vào thần phủ để hưởng hương hỏa nhân gian.

Nghe vậy, chân mày Triều Minh không khỏi giãn ra đầy dịu dàng, hắn mỉm cười nhìn Tố Thu trên đài. 

Phải rồi, Thần phi của hắn, xinh đẹp lương thiện, lại có một trái tim vì chúng sinh. 

Hắn tự hào về nàng, và vô cùng hối hận vì một thoáng nghi ngờ trước kia. 

Từ nay về sau, hắn sẽ cùng nàng đi qua ngàn vạn năm, tạo phúc cho thế gian.

"Chát chát chát."

Ta vừa vỗ tay vừa bước từ dưới yến tiệc lên trước thiên đài.

 "Tiểu tiên ngưỡng mộ Thần phi đã lâu, hôm nay đặc biệt muốn dâng tặng Thần phi một món quà."

Tố Thu trên đài lập tức biến sắc. Trong mắt nàng ta lóe lên sự kinh hoàng cực độ. 

"Linh Chiêu, ngươi còn sống?"

Chư thần xung quanh cũng chú ý đến động tĩnh, đồng loạt quay đầu lại nhìn. Triều Minh hơi bất ngờ: 

"Linh Chiêu, sao ngươi lại tới đây?"

Ta mỉm cười với Triều Minh: 

"Thần phi ban phúc cho chúng sinh, tiểu tiên dĩ nhiên phải đến chiêm ngưỡng. Thần phi, tiểu tiên chuẩn bị dâng lễ đây, mong Thần phi đừng chê cười."

Sắc mặt Tố Thu cực kỳ khó coi, nàng ta liếc xéo ta đầy sắc lẹm, dùng truyền âm cảnh cáo ta đừng có làm loạn. 

Ta nhếch môi cười, ném viên Lưu Ảnh Thạch lên không trung.

Trên bầu trời hiện lên gương mặt của Tố Linh. Từng nụ cười, từng ánh mắt, mọi sự trong cuộc đời nàng hiện ra mồn một ngay trước mắt.

 Có thần tiên bùi ngùi:

 "Thế gian này lại có người thuần khiết đến nhường này."

Hình ảnh chuyển hướng, là cảnh tiểu công chúa ngày ngày bị Long hậu cắt thịt lấy m.á.u để cứu chữa cho tỷ tỷ.

 Nàng lương thiện hiểu chuyện, dù Long hậu chỉ coi nàng là công cụ kéo dài mạng sống cho tỷ tỷ mà không một chút yêu thương, nàng cũng không hề oán hận. 

Rồi sau đó, nàng bị rút gân lột xương, bị chính người tỷ tỷ giả nhân giả nghĩa ghen ghét, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m dưới lưỡi kiếm của người bằng hữu thân nhất.

Đoạn phim kết thúc, Lưu Ảnh Thạch rơi lại vào tay ta.

 Khi ta dùng Thủy Kính soi thấu cuộc đời Tố Linh, ta đã dùng viên đá này ghi lại mọi hình ảnh. 

Chỉ để chờ ngày hôm nay, tự tay xé nát bộ mặt xấu xa của bọn họ.

Tố Thu sụp đổ hét lớn: 

"Linh Chiêu! Ta với ngươi vốn không thù không oán! Tại sao ngươi lại vu khống ta như thế!"

Có thần tiên lên tiếng: 

"Tiểu công chúa Tố Linh này ta cũng có nghe qua, nhưng trái ngược hẳn với những gì ghi trong đá này, thực hư khó phân định." 

"Lưu Ảnh Thạch có thể ghi lại hình ảnh quá khứ hàng ngàn năm, chắc không thể làm giả được đâu."

 "Chuyện này khó nói lắm, nếu là ảo ảnh cũng có thể dùng pháp thuật thao túng, Lưu Ảnh Thạch dù có ghi lại cũng khó nói là thật hay giả."

Mọi người quay sang nhìn Triều Minh: 

"Không biết Thần quân thấy thế nào?"

Sắc mặt Triều Minh trắng bệch. Trong đó ghi lại cuộc đời Tố Linh, dĩ nhiên cũng có sự hiện diện của hắn. 

Thật hay giả, hắn là người rõ nhất. Những tình cảm đã bị hắn chôn giấu từ lâu đột ngột bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ. 

Hắn biết mình đã phạm phải sai lầm tày đình. Việc rung động trước tiểu công chúa là chuyện quá đỗi tự nhiên. 

Công chúa Tố Linh ngây thơ, thuần khiết và lương thiện đến thế kia mà.

Lần đầu hắn đến Long cung gặp vị Thần phi tương lai, hắn thấy nàng đang cứu một con rùa bị thương.

 Nàng cười tươi như vậy, từng ngọn cỏ cành cây trong mắt nàng đều là sinh mạng, chỉ một thoáng đó đã khiến hắn không thể rời mắt.

 Hắn nghe thấy thị nữ bên cạnh gọi nàng là công chúa. 

Tim hắn đập liên hồi, nếu nàng chính là Thần phi tương lai của hắn, thì những năm tháng khô khan ngàn vạn năm sau này dường như cũng không còn khó khăn để vượt qua nữa.

Tiếc thay, hắn đã nhận nhầm người. Dù công chúa Tố Thu cũng xinh đẹp lương thiện, nhưng hắn vẫn không khỏi thất vọng. 

Sau này, mấy lần đến Long cung, hắn luôn mong mỏi được gặp lại vị tiểu công chúa có đôi mắt ướt át như chú hươu con ấy.

 Lúc đó hắn cũng mới vừa trưởng thành, mọi thứ chỉ thuận theo tâm niệm mà quên mất chức trách của mình. 

Sau này hắn cuối cùng cũng giật mình tỉnh ngộ, nhớ ra mình là Thủy thần tương lai, gánh vác trọng trách trị thủy bảo vệ chúng sinh...