Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 89: Đệ tử Vạn Kiếm Tông thích mê kiếp làm thuê!



Người vừa bước vào không phải ai khác, chính là Tô Thập Nhất.

"Bái kiến Ma Tôn đại nhân!" Mộ Vãn Tình vội vàng chắp tay hành lễ.

Ma Tôn mà trẻ tuổi thế này sao?... Mộ Quy Chu trong lòng thầm kinh hãi, cũng lật đật chắp tay: "Bái kiến Ma Tôn!"

Tô Thập Nhất liếc nhìn Mộ Vãn Tình, thản nhiên hỏi: "Ngươi đã kể hết ngọn ngành cho cha ngươi nghe rồi chứ?"

Mộ Vãn Tình khẽ gật đầu: "Dạ, đã nói rõ rồi ạ!"

Tô Thập Nhất khẽ ừ một tiếng, quay sang nhìn Mộ Quy Chu, buông một câu xanh rờn: "Vậy thì dễ tính rồi. Có hai lựa chọn: Một là c.h.ế.t, hai là đến tiệm mì nhà ta làm công!"

Hiện tại, quy mô tiệm mì lại mở rộng, nhân lực đang thiếu trầm trọng. Tô Thập Nhất vốn chẳng muốn ra ngoài tuyển người lạ, nên định bụng "nhắm" vài người quen về làm. Hơn nữa, bên phía khách sạn quy mô cũng không nhỏ, cần một lượng lớn nhân thủ.

Hắn đang đau đầu tìm người thì Mộ Quy Chu lại tự dẫn xác đến, quả đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Mộ Quy Chu lòng đầy đắng cay, vội vàng quỳ rạp xuống đất, cung kính đáp: "Ma Tôn đại nhân, vãn bối nguyện ý vào tiệm mì làm công!"

"Nếu để lộ thân phận của bản tọa, ngươi biết hậu quả thế nào rồi đấy!" Tô Thập Nhất lạnh lùng cảnh cáo.

Mộ Quy Chu run rẩy hứa hẹn: "Ma Tôn đại nhân yên tâm, còn mấy đứa đồ đệ của vãn bối..."

"Cho chúng đến làm hết cũng được!" Tô Thập Nhất thản nhiên nói.

Mộ Quy Chu nghe vậy thì đại hỉ, vội reo lên: "Đa tạ Ma Tôn đại nhân!"

Thực ra Tô Thập Nhất cũng chẳng thèm dùng Kim Vân Cổ để khống chế Mộ Quy Chu. Với hạng người có tông môn ràng buộc như lão ta, tuyệt đối không dám làm gì quá giới hạn. Nếu không, cái giá phải trả chính là cả Vạn Kiếm Tông bị diệt môn.

Dứt lời, Tô Thập Nhất xoay người rời đi, lặng lẽ trở về tiệm mì.

Một lúc sau, Mộ Quy Chu và Mộ Vãn Tình dắt díu nhau quay lại. Đằng sau họ, một đệ t.ử Vạn Kiếm Tông còn cung kính khiêng theo một chiếc bàn mới.

Lâm Thanh Dao thấy mấy người họ quay lại thì đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, tiến lên hỏi: "Vãn Tình, chẳng phải ta đã để các người đi rồi sao? Các người còn quay lại làm gì?"

Mộ Vãn Tình vội vàng bước lên, cười gượng gạo: "Thưa phu nhân, chúng con không đi nữa ạ. Cha con đã thông suốt rồi, vừa rồi là lão nhân gia làm sai, nên giờ muốn xin vào tiệm mì làm công để chuộc lỗi!"

"Hả? Cha ngươi cũng xin làm công sao? Ông ấy chẳng phải là Tông chủ Vạn Kiếm Tông à? Tông chủ mà đi chạy bàn thì..." Lâm Thanh Dao kinh ngạc thốt lên.

Mộ Quy Chu lúc này nhìn Lâm Thanh Dao với vẻ mặt nịnh nọt hết mức, cười xòa nói: "Ấy... Phu nhân à, ta tuy là Tông chủ, nhưng Vạn Kiếm Tông dạo này làm ăn bết bát lắm, đến miếng thịt cũng chẳng có mà ăn. Thấy tiệm mình có linh nhục thượng hạng, ta muốn..."

"Ồ, hóa ra ông cũng vì linh nhục mà đến à!" Lâm Thanh Dao ra vẻ đã hiểu.

Những ngày qua nàng cũng biết được rằng người tu hành ăn linh nhục rất có lợi cho tu vi. Phu quân nhà nàng chẳng biết kiếm đâu ra nguồn linh nhục rẻ mạt như thế, khiến tiệm mì đông khách đến nghẹt thở. Nàng đâu có hay, Tô Thập Nhất làm vốn dĩ là "vốn tự có", chỉ có đám đại yêu trong Vạn Yêu Sâm Lâm là khổ thôi.

Mộ Quy Chu vội vàng phụ họa: "Phải, phải, phu nhân nói chí lý. Xin phu nhân hãy thành toàn cho chúng ta!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Mấy đệ t.ử đứng sau Mộ Quy Chu nghe vậy thì đờ người ra, mặt đầy vẻ không tin nổi. Cuộc đối thoại lúc nãy giữa Tô Thập Nhất và cha con họ Mộ, họ không hề hay biết. Trong đầu họ lúc này chỉ có một suy nghĩ: Tông chủ điên rồi sao? Tông chủ đường đường chính chính không làm, lại mặt dày mày dạn xin đi làm tiểu nhị cho người ta?

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, đ.á.n.h c.h.ế.t họ cũng không tin nổi cảnh này.

"Tông chủ, chuyện này..." Một đệ t.ử định lên tiếng ngăn cản.

"Câm miệng!" Mộ Quy Chu quát khẽ. Đám đệ t.ử chỉ đành lủi thủi im bặt.

Lâm Thanh Dao quay sang nhìn Tô Thập Nhất hỏi ý kiến. Thấy hắn khẽ gật đầu, nàng mới đồng ý, quay lại bảo nhóm Mộ Quy Chu: "Được rồi, các người muốn làm thì làm. Tuy ông là Tông chủ, nhưng tiền công cũng chỉ bằng người bình thường thôi đấy..."

"Dạ dạ, phu nhân nói sao nghe vậy ạ, chỉ cần được ăn mì là được rồi!" Mộ Quy Chu mừng rỡ.

Thế là, tiệm mì bỗng dưng có thêm một vị Tông chủ và ba đệ t.ử Vạn Kiếm Tông làm nhân viên.

Ban ngày khi làm việc, ba tên đệ t.ử kia cứ cúi gầm mặt xuống, không dám hó hé lời nào, sợ bị người quen nhận ra. Lúc này trong lòng họ thậm chí đã nảy sinh ý định đào tẩu khỏi Vạn Kiếm Tông. Thật là mất mặt quá đi thôi! Họ là đệ t.ử danh môn chính phái, giờ lại đi làm chạy bàn trong tiệm mì, đúng là nhục nhã đến tận tổ tiên!

Bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng đến giờ cơm tối. Mộ Quy Chu nhìn ba tên đệ t.ử, trầm giọng ra lệnh: "Bớt lảm nhảm đi, mau ăn mì!"

Ba đệ t.ử lòng đầy ấm ức nhưng không dám cãi, chỉ biết cắm đầu vào bát mì.

"Hừm, ngon thật đấy!" Vừa húp miếng nước đầu tiên, mắt họ đã sáng lên.

Nhưng khi c.ắ.n vào miếng linh nhục, cả ba bỗng cảm thấy toàn thân sảng khoái, thần thanh khí tịnh. Thậm chí, cảnh giới trì trệ bấy lâu nay bỗng dưng có dấu hiệu lung lay muốn đột phá!

Nhìn miếng thịt trong bát, trong lòng họ dâng lên sóng cuộn biển gầm. Đây... đây là linh nhục của đại yêu cấp cao!

Thảo nào Tông chủ lại mặt dày đòi ở lại đây làm thuê. Mà chủ nhân tiệm mì này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có thể kiếm được thịt đại yêu cấp cao dễ như đi chợ thế này sao? Phải biết rằng một miếng thịt thế này giá trị cả trăm lượng vàng, vậy mà chủ tiệm chỉ bán có hai mươi đồng tiền, rõ ràng là kinh doanh lỗ vốn mà!

Ba vị đệ t.ử nghĩ mãi không thông, đành cắm cúi ăn tiếp. Lần này họ nhai cực kỳ chậm, nhâm nhi từng chút linh nhục một. Họ đã hiểu lý do tại sao Tông chủ lại chấp nhận cúi mình. Chỉ cần được ăn loại linh nhục này, bảo họ làm gì cũng đáng! Nếu ngày nào cũng được ăn, thực lực chẳng phải sẽ tăng tiến vèo vèo sao?

Trong nháy mắt, bao nhiêu tủi nhục, u uất lúc trước biến sạch sành sanh, thay vào đó là sự hân hoan tột độ. Từ đó về sau, họ làm việc hăng hái hơn bất kỳ ai.

Về phần Mộ Quy Chu, lão ta còn "cao tay" hơn khi lập hẳn một phân đà của Vạn Kiếm Tông ngay tại kinh thành để tiện... làm công. Thậm chí lão còn xử lý công vụ ngay tại tiệm mì. Tất nhiên, trụ sở phân đà được lão chọn ngay tại khách sạn Ngự Long Trai.

Lão bao trọn luôn hai căn phòng dài hạn. Còn nơi nào an toàn hơn cái khách sạn do đích thân Ma Tôn mở chứ?

Thế là Mộ Quy Chu bắt đầu những ngày tháng "làm thuê hạnh phúc". Lão còn âm thầm gửi thư về tông môn, bảo Mộ Vãn Tình dắt thêm mấy đệ t.ử tinh anh đến đây "ăn mì".

Mộ Vãn Tình xin phép Lâm Thanh Dao nghỉ phép vài ngày để về tông môn. Nàng bí mật gọi Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão ra, bảo họ đi theo mình một chuyến.

"Vãn Tình à, có chuyện gì mà hệ trọng thế? Sao lại kéo hai lão già này đi đâu vậy?" Đại trưởng lão nghi hoặc hỏi.

Mộ Vãn Tình toe toét cười: "Con đưa hai vị trưởng lão đến thượng kinh ăn mì!"

"Đến tận thượng kinh chỉ để ăn mì? Chỗ nào mà chẳng có mì, sao phải lặn lội xa xôi thế?" Đại trưởng lão mặt đầy vẻ khó hiểu hỏi lại.