Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 90: Tiệm mì trở thành cơ mật tối cao của Vạn Kiếm Tông!



Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão lòng đầy nghi hoặc, một mực đi theo Mộ Vãn Tình tiến vào thượng kinh.

Khi gần đến tiệm mì, Mộ Vãn Tình không quên dặn đi dặn lại: "Hai vị trưởng lão, lát nữa dù có thấy bất cứ chuyện gì, hai người cũng tuyệt đối không được nói, không được hỏi, cứ việc ngồi xuống ăn mì là được!"

Đại trưởng lão cười khổ: "Tiểu thư, rốt cuộc là cô muốn làm gì đây? Đừng có tính tình trẻ con thế chứ, lặn lội xa xôi đến tận thượng kinh chỉ để bắt bọn ta ăn mì, chuyện này..."

"Phải đó đại tiểu thư, trong tông môn còn bao nhiêu việc phải xử lý, cô làm thế này chẳng phải là lãng phí thời gian của bọn ta sao..." Nhị trưởng lão cũng phụ họa theo.

Mộ Vãn Tình đảo mắt một cái, thầm nghĩ: Hy vọng lát nữa hai người vẫn giữ được thái độ như bây giờ...

Chỉ một lát sau, Mộ Vãn Tình đã dẫn hai vị trưởng lão đến trước cửa tiệm mì Ngự Long Trai. Và rồi, Đại trưởng lão cùng Nhị trưởng lão đã được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng khiến họ c.h.ế.t trân tại chỗ.

Chỉ thấy Tông chủ Mộ Quy Chu của họ đang tự tại đóng vai một tiểu nhị trong tiệm mì, tất bật bưng mì phục vụ khách khứa.

"Cái... cái cái này..."

Hai vị trưởng lão kinh hãi đến mức cằm suýt rơi xuống đất, chẳng dám tin vào mắt mình. Ngay khi hai người định xông lên, Mộ Vãn Tình đã nhanh tay kéo họ lại, lắc đầu ra hiệu, nhỏ giọng nói: "Hai vị trưởng lão, hai người đã hứa với con là gặp chuyện gì cũng phải bình tĩnh mà..."

"Bình tĩnh... chuyện này sao mà bình tĩnh cho nổi..."

Đại trưởng lão không ngừng dụi mắt, rõ ràng là đang nghi ngờ mình nhìn lầm. Nhị trưởng lão bên cạnh cũng dụi mắt liên hồi.

Mộ Quy Chu nhìn thấy hai người họ, sợ hai lão già này làm ra hành động gì lỗ mãng khiến Tô Thập Nhất nổi giận, bèn vội vã tiến lên, nhe răng cười: "Hai người đến rồi à? Mau, vào xếp hàng đi..."

"Tông chủ, chuyện này là sao..." Đại trưởng lão đến giờ vẫn còn choáng váng, cảm thấy thật không thể tin nổi.

Mộ Quy Chu vội ngắt lời: "Lão Bạch, lão Vương, ở đây không có Tông chủ gì cả, chỉ có lão Mộ thôi..."

"Lão Mộ?" Cả hai trưởng lão mặt đầy vẻ bất lực.

Dù vậy, hai người vẫn ngoan ngoãn đi xếp hàng. Họ thực sự không hiểu nổi vị Tông chủ nhà mình đang lên cơn thần kinh gì mà lại đi làm công trong một tiệm mì, còn bắt họ lặn lội đường xa đến đây ăn mì nữa. Rốt cuộc là cái tình huống quái quỷ gì đây?

"Kìa... kia chẳng phải là Huyền Dương T.ử và Thuần Dương T.ử của Huyền Thiên Quan sao? Cái gì thế này... hai vị đạo trưởng đó cũng làm thuê ở đây? Chuyện này..." Đại trưởng lão nhận ra hai người kia, kinh hô.

"Kìa... người kia hình như là Hàn Lão Ma!" Nhị trưởng lão cũng trợn tròn mắt.

Lúc này, hai vị trưởng lão mắt chữ O miệng chữ Ô, biểu cảm như thể vừa nhìn thấy quỷ giữa ban ngày. Trong một tiệm mì nhỏ bé thế này mà lại quy tụ được mấy vị cao thủ cấp bậc Tông sư!

"Chao ôi, hai vị chắc là người từ nơi khác tới phải không? Có gì mà phải kinh ngạc thế? Hai người có biết bà chủ của tiệm mì này là ai không?" Đúng lúc này, một người khách đang xếp hàng gần đó nghe không lọt tai nên lên tiếng.

Đại trưởng lão định thần lại, vội chắp tay thỉnh giáo: "Dám hỏi vị huynh đài này, bà chủ tiệm này rốt cuộc là ai?"

"Bà chủ ở đây chính là Ngự tỷ của đương kim Thánh thượng, đến cả Trấn Quốc Lão Tổ thỉnh thoảng còn ghé qua đây ăn một bát mì nữa là!" Người kia bĩu môi đáp.

"Hả? Trấn Quốc Lão Tổ cũng đến đây ăn mì sao?" Hai vị trưởng lão trợn trừng mắt, cảm thấy nhân sinh quan hoàn toàn sụp đổ. Họ không ngừng ngoáy tai, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Người khách kia lại nói tiếp: "Hai vị đừng có mà hốt hoảng quá. Đừng nhìn mấy người kia trên giang hồ lừng lẫy thế nào, chứ vào tiệm mì này đều phải ngoan ngoãn hết. Nghe nói họ đều vì muốn nhận được sự chỉ điểm của Trấn Quốc Lão Tổ nên mới hạ mình vào đây làm công đấy..."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Chuyện này..." Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão bị dọa cho ngẩn ngơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người kia lại tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Thấy không? Thịt trong bát mì kia là linh nhục, linh nhục của đại yêu cấp cao đấy! Ăn vào bao nhiêu bệnh tật đều khỏi hết, lại còn cực kỳ tốt cho người tu hành. Hai ông không thấy bao nhiêu người trong giang hồ đang xếp hàng kia sao..."

"Linh nhục đại yêu cấp cao?" Cả hai trưởng lão trố mắt nhìn theo hướng chỉ của người kia.

Nhìn một cái, con ngươi của cả hai suýt chút nữa rớt ra ngoài. Thịt trong mì quả thực là linh nhục của đại yêu, linh lực tỏa ra cực kỳ kinh người. Hơn nữa, đó còn là linh nhục của loại đại yêu chỉ đứng sau Yêu Vương.

Một tiệm mì mà lại mang thứ thượng hạng này ra bán sao? Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão nuốt nước miếng ực một cái, nhìn thấy rõ sự bàng hoàng trong mắt đối phương.

Nhị trưởng lão run run hỏi thêm: "Bát mì đó chắc hẳn đắt lắm nhỉ?"

"Hì, nói cho ông biết nhé, rẻ lắm, có hai mươi văn một bát thôi!" Người khách cười đáp.

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão một lần nữa đứng hình, mặt đầy vẻ không tin nổi. Hai mươi văn mà ăn được một miếng linh nhục đại yêu cấp cao? Nói ra ai mà tin cho được?

Cứ như vậy, hai vị trưởng lão cũng vào hàng đứng chờ. Xếp hàng ròng rã hơn một canh giờ, cuối cùng cũng đến lượt họ.

Húp miếng mì đầu tiên, họ cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Tiếp đó, hai người bắt đầu nhâm nhi miếng thịt.

Trời đất ơi! Quả đúng là linh nhục đại yêu cấp cao! Cảnh tượng này khiến hai lão già nhà Vạn Kiếm Tông hóa đá ngay tại chỗ. Ngay cả hạng người như họ, cả đời này cũng chưa từng được ăn loại linh nhục cao cấp đến nhường này. Chuyến đi này quả thực là đáng giá ngàn vàng!

Sau khi ăn xong, hai người vội vã rời đi. Vừa về đến tông môn, họ lập tức lấy cớ là đi thử luyện, dẫn theo mười mấy đệ t.ử tinh anh tiến thẳng về thượng kinh, chỉ để... xếp hàng ăn mì.

"Đại trưởng lão, hay mình đi tiệm khác đi? Ở đây người đông quá!" Một đệ t.ử tinh anh lên tiếng.

"Phải đó Đại trưởng lão, người đông thế này chờ biết bao giờ..." Một đệ t.ử khác than vãn.

"Im hết đi cho ta! Lo mà xếp hàng t.ử tế vào!" Đại trưởng lão trầm giọng quát lớn. Đám đệ t.ử chỉ biết tiu nghỉu im bặt.

Đúng lúc này, một đệ t.ử như nhìn thấy ma, kinh hãi nhìn chằm chằm người đang bưng mì trong tiệm, kêu lên: "Kia... kia chẳng phải là Tông chủ của Vạn Kiếm Tông chúng ta sao? Sao người lại đi làm tiểu nhị trong tiệm mì thế kia?"

"Câm miệng!" Đại trưởng lão gắt lên. Đám đệ t.ử hốt hoảng, không dám hé răng thêm lời nào.

Cuối cùng, sau hơn một canh giờ chờ đợi, họ cũng được bưng bát mì lên.

"Đây là linh nhục? Lại còn là linh nhục đại yêu cấp cao sao? Chuyện này..." Một đệ t.ử kinh hãi thốt lên.

"Im lặng! Lo mà ăn mì của ngươi đi!" Nhị trưởng lão quát khẽ.

Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão mỗi người gọi liền một lúc ba bát. Tất nhiên không phải họ thèm mì, mà là thèm cái miếng linh nhục bên trong. Nếu không phải vì Lâm Thanh Dao có quy định không được lãng phí đồ ăn, chắc họ đã gọi vài chục bát rồi.

Ăn xong xuôi, hai vị trưởng lão dẫn đám đệ t.ử rời đi, trở về căn cứ của Vạn Kiếm Tông tại khách sạn Ngự Long Trai.

Chỉ sau một ngày, một nửa số đệ t.ử đi ăn mì hôm đó đều đồng loạt đột phá cảnh giới. Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão lập tức tập hợp họ lại.

Đại trưởng lão sắc mặt nghiêm trọng, gằn từng chữ: "Các ngươi nghe cho rõ đây, tiệm mì này chính là cơ mật tối cao của Vạn Kiếm Tông chúng ta! Tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài nửa lời, nếu không... c.h.ế.t!"

"Tuân lệnh Đại trưởng lão!" Đám đệ t.ử vội vàng chắp tay đáp.

Lúc này, họ đã hoàn toàn hiểu rõ sự thần kỳ của tiệm mì này, không còn một lời oán thán nào nữa.