Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 1



Đau.

Cơn đau xé rách tâm can truyền đến từ tận sâu trong lục phủ ngũ tạng, hệt như có hàng vạn mũi kim tẩm độc đang điên cuồng đ.â.m chọc vào từng tấc kinh mạch.

Trên chiếc giường gỗ điêu khắc hoa văn giản dị tại sương phòng Xích Phong, nữ t.ử vốn đang nhắm nghiền hai mắt bỗng nhiên bừng tỉnh. Đôi đồng t.ử đen láy mở lớn, một tia sáng sắc bén, lạnh lẽo và tàn nhẫn xẹt qua như lưỡi đao vấy m.á.u, hoàn toàn không ăn nhập với khuôn mặt nhợt nhạt, yếu ớt đến mức gió thổi là bay của nàng hiện tại.

Nàng không c.h.ế.t?

Cô Hoàng khó nhọc hít vào một ngụm khí lạnh, cảm nhận sự khô khốc trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng vốn là ma tôn uy chấn tứ phương của Nguyệt Hạ Cung, thủ đoạn thông thiên, sát phạt quả đoán. Dưới Cửu thiên lôi kiếp của Hóa Thần kỳ, nàng đáng lẽ đã hồn phi phách tán, tan thành tro bụi. Vậy mà giờ đây, nàng lại đang hít thở trong một thân xác hoàn toàn xa lạ.

Vô số mảnh vỡ ký ức ồ ạt tràn vào đại não, cưỡng ép dung hợp cùng thần hồn cường đại của nàng.

Nàng hiện tại là Lục Tang Tửu, một đệ t.ử nội môn vô danh tiểu tốt thuộc Xích Phong của Thất Tình Tông. Thân thể này từ nhỏ đã mang bệnh kiếp, kinh mạch tắc nghẽn, tu vi lẹt đẹt ở Luyện Khí kỳ. Chẳng những thế, nguyên chủ còn mang danh là kẻ hẹp hòi, đố kỵ, luôn tìm cách gây khó dễ cho "tiểu sư muội thiện lương" Diệp Chi Dao của T.ử Phong.

Khóe môi Lục Tang Tửu nhếch lên một nụ cười trào phúng. Đố kỵ? Gây khó dễ?

Trải qua quá trình dung hợp ký ức, nàng đã nhìn thấu bản chất nực cười của cái thế giới này. Giới diện này căn bản đã bị một kẻ tự xưng là Ngụy Thiên Đạo khống chế. Kẻ đó đã tùy tiện chọn ra một "Khí vận chi t.ử" – chính là ả Diệp Chi Dao kia, đem toàn bộ tài nguyên, linh khí và may mắn của thiên hạ dồn hết vào người ả.

Bất cứ ai cản đường Diệp Chi Dao đều trở thành đá lót đường, bị cường ép giáng trí, bị bôi nhọ thanh danh, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m không toàn thây. Nguyên chủ Lục Tang Tửu chính là một nạn nhân thê t.h.ả.m như vậy. Nàng ta vốn dĩ chỉ muốn bảo vệ những thứ thuộc về mình, nhưng dưới sự thao túng của Ngụy Thiên Đạo, mọi hành động phản kháng đều biến thành sự "ác độc", tôn lên vẻ đẹp thanh thuần, chịu nhiều ủy khuất của đóa bạch liên hoa Diệp Chi Dao.

"Khí vận chi t.ử sao? Ngụy Thiên Đạo sao?" Lục Tang Tửu thì thầm trong cổ họng khô khốc, sát ý nồng đậm ngưng tụ nơi đáy mắt. "Kiếp trước ta xưng bá ma đạo, ngay cả lôi kiếp còn dám c.h.é.m. Hôm nay trọng sinh vào thân xác này, ta liền xem thử cái gọi là Khí vận chi t.ử của các ngươi lấy cái gì để ép ta làm đá lót đường!"

Ngay khi Lục Tang Tửu vừa mới củng cố xong tàn hồn, còn chưa kịp vận hành Thất Tình Quyết để chải vuốt lại mớ kinh mạch rách nát, thì từ bên ngoài sương phòng, một tiếng đập cửa chát chúa vang lên.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lực đạo thô bạo khiến cánh cửa gỗ rung lên bần bật, bụi trên xà nhà lả tả rơi xuống.

"Lục Tang Tửu! Muội ra đây cho ta!"

Một giọng nam trầm đục, mang theo nộ khí ngút trời vọng vào. Chủ nhân của giọng nói này, không cần lục lọi ký ức quá lâu Lục Tang Tửu cũng nhận ra. Đó chính là đại sư huynh của Xích Phong - Lệ Thiên Thừa.

Một kiếm tu kiệt xuất, dung mạo tuấn lãng, tính tình vốn được ca tụng là chính trực. Thế nhưng, sự "chính trực" của hắn từ lâu đã bị những giọt nước mắt cá sấu của Diệp Chi Dao làm cho mù quáng. Hắn luôn cho rằng tiểu sư muội Diệp Chi Dao là người thiện lương nhất trần đời, còn Lục Tang Tửu là kẻ lòng dạ hẹp hòi, tâm cơ khó đoán.

Lục Tang Tửu không đáp, chậm rãi ngồi dậy, tiện tay vuốt lại mái tóc đen nhánh đang xõa tung trên vai. Nàng biết rõ mục đích Lệ Thiên Thừa đến đây hôm nay.

Sắp tới, Thất Tình Tông sẽ tổ chức một chuyến đi đến Lạc Nhai Sơn để rèn luyện và thu thập linh thảo. Lục Tang Tửu nhờ có sư phụ Đoạn Hành Vân thương xót, cộng thêm việc nàng đã bán mạng hoàn thành một nhiệm vụ tông môn nguy hiểm từ tháng trước, mới đổi được một danh ngạch tham gia.

Thế nhưng, Diệp Chi Dao cũng muốn đi. Ả ta mượn cớ muốn tìm d.ư.ợ.c liệu chữa bệnh cho sư tôn, rơi vài giọt nước mắt trước mặt Lệ Thiên Thừa. Thế là vị đại sư huynh "anh minh thần võ" này liền hầm hầm sát khí chạy đến đây, định dùng uy quyền ép Lục Tang Tửu nhường lại cơ hội dùng m.á.u đổi lấy này.

"Lục Tang Tửu! Ta biết muội đang ở trong đó! Đừng có giả c.h.ế.t nữa, mau mở cửa!" Lệ Thiên Thừa mất kiên nhẫn, trực tiếp vận linh lực đạp tung cánh cửa.

"Phanh!"

Cánh cửa gỗ mỏng manh vỡ nát. Lệ Thiên Thừa sải bước lớn đi vào, mang theo luồng kiếm khí bức người. Hắn cau mày, ánh mắt tràn ngập sự chán ghét nhìn nữ t.ử đang ngồi thu lu trên giường bệnh.

"Đại sư huynh..." Lục Tang Tửu ngẩng mặt lên. Ánh mắt tàn nhẫn ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự trong veo, ngập ngừng và sợ hãi. Nàng khẽ co rúm người lại, bờ vai gầy guộc run lên bần bật như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Lệ Thiên Thừa sững lại một thoáng trước dáng vẻ yếu ớt này, nhưng ngay lập tức, hình ảnh Diệp Chi Dao khóc lóc tủi thân lại hiện lên trong đầu hắn, đè bẹp chút áy náy vừa nảy sinh.