"Muội bớt làm ra vẻ đáng thương đi!" Lệ Thiên Thừa lạnh lùng quát, tiến lên hai bước, giọng điệu mang tính áp đặt không cho phép phản bác. "Chuyến đi Lạc Nhai Sơn ngày mai, muội giao lại ngọc bài danh ngạch cho Diệp sư muội đi. Thân thể muội ốm yếu thế này, đi đến nơi hiểm ác đó chỉ tổ làm vướng chân mọi người. Diệp sư muội tu vi cao hơn muội, lại đang cần tìm Thất Tinh Thảo để luyện đan cho Bạch sư thúc. Muội ở lại tông môn dưỡng bệnh, đừng có vô cớ gây sự nữa!"
Nghe những lời đầy lý lẽ rởm đời này, Lục Tang Tửu thầm cười lạnh trong bụng. Vướng chân? Vô cớ gây sự? Danh ngạch là do nàng dùng mạng đổi lấy, dựa vào cái gì phải nhường cho ả bạch liên hoa kia đi hái t.h.u.ố.c lấy tiếng thơm?
Nếu là ma tôn Cô Hoàng của kiếp trước, kẻ nào dám đứng trước mặt nàng sủa bậy thế này, nàng đã sớm vung Bá Đồ đao c.h.é.m hắn thành muôn mảnh, băm thây vạn đoạn. Thế nhưng, Lục Tang Tửu rất rõ ràng tình trạng hiện tại của mình. Nhục thân này quá yếu, đối đầu trực diện với một Lệ Thiên Thừa đang ở đỉnh phong Trúc Cơ kỳ chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Không thể dùng vũ lực, vậy thì dùng trí não.
Ngụy Thiên Đạo thích dùng bạch liên hoa để tẩy não thế nhân đúng không? Vậy nàng sẽ dùng "lục trà" để đ.á.n.h bại bạch liên hoa! Để xem, giữa một đóa sen trắng giả tạo và một chén trà xanh nguyên chất, kẻ nào mới có thể thao túng nhân tâm triệt để hơn!
Nghĩ là làm, Lục Tang Tửu c.ắ.n c.h.ặ.t ch.ót lưỡi, âm thầm vận chuyển một tia linh lực mỏng manh chạy ngược vào kinh mạch vốn đang tổn thương.
"Phốc!"
Một b.úng m.á.u đỏ thẫm phun ra từ miệng nàng, văng tung tóe lên tấm chăn màu nguyệt bạch, ch.ói mắt đến cực điểm.
"Muội...!" Lệ Thiên Thừa kinh hãi lùi lại nửa bước, sắc mặt nháy mắt biến đổi. Hắn không ngờ mình chỉ lớn tiếng vài câu, sư muội này lại trực tiếp hộc m.á.u.
Lục Tang Tửu lảo đảo ngã gục xuống giường, một tay ôm lấy n.g.ự.c, một tay run rẩy gạt đi vết m.á.u trên khóe môi. Khuôn mặt nàng trắng bệch như giấy, đôi mắt to tròn ngập nước, rưng rưng nhìn Lệ Thiên Thừa, ánh mắt chứa chan vô vàn sự tủi thân, đau đớn nhưng lại cố gắng kìm nén.
"Đại... đại sư huynh nói đúng..." Giọng nàng đứt quãng, thoi thóp như ngọn nến trước gió, mỗi một từ thốt ra đều mang theo sự bi ai tột độ. "Đều tại ta vô dụng... Tại thân thể ta không tốt... Ta chỉ nghĩ, nếu ta có thể đi Lạc Nhai Sơn tìm được chút cơ duyên, thay đổi thể chất, ta sẽ không còn là gánh nặng của Xích Phong nữa... Ta không muốn làm sư phụ thất vọng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tang Tửu, ta..." Lệ Thiên Thừa cứng họng. Nộ khí hùng hổ ban nãy giống như ngọn lửa bị dội một chậu nước lạnh, tắt ngấm không còn một dấu vết. Hắn nhìn vũng m.á.u ch.ói mắt trên giường, lại nhìn sư muội đang thở thoi thóp, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ áy náy mãnh liệt.
Hắn đang làm cái gì thế này? Dù Lục Tang Tửu có tính khí không tốt, nhưng nàng vẫn là sư muội đồng môn của hắn. Danh ngạch này đúng là nàng đã bất chấp tính mạng đi g.i.ế.c yêu thú cấp ba mới đổi được. Hắn thân là đại sư huynh, không quan tâm thương thế của nàng thì chớ, lại xông vào tận phòng, bức bách một bệnh nhân nhường đồ cho người khác?
Thấy Lệ Thiên Thừa bắt đầu lung lay, Lục Tang Tửu âm thầm nhếch môi, nhưng ngoài mặt lại càng diễn sâu hơn. Nàng gượng gạo chống tay định ngồi dậy, nhưng lại giả vờ kiệt sức ngã phịch xuống, ho sặc sụa.
"Khụ khụ... Đại sư huynh đừng giận. Huynh nói đúng, Diệp sư tỷ thiện lương như vậy, lại hiếu thảo muốn tìm t.h.u.ố.c cho sư tôn... Ả... Diệp sư tỷ chắc chắn cần danh ngạch này hơn ta."
Lục Tang Tửu run rẩy thò tay vào trong n.g.ự.c áo, lấy ra một tấm ngọc bài lấp lánh, nắm c.h.ặ.t trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, dường như đang phải trải qua sự giằng xé nội tâm vô cùng đau đớn. Nước mắt nàng rã rời rơi xuống, lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
"Huynh cầm lấy đi. Chỉ cần... chỉ cần đại sư huynh và Diệp sư tỷ vui vẻ, Tang Tửu dù có bệnh c.h.ế.t ở sương phòng này, cũng không oán thán nửa lời. Dù sao... trong mắt đại sư huynh, ta mãi mãi là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không thể so sánh với một góc của Diệp sư tỷ..."
Từng lời nói của nàng như những nhát b.úa vô hình nện thẳng vào lương tâm của Lệ Thiên Thừa. Câu "bệnh c.h.ế.t ở sương phòng" và "không thể so sánh với một góc" khiến da đầu hắn tê rần.
Nghe xem, đây là lời của một kẻ càn quấy sao? Đây rõ ràng là lời của một nữ t.ử bị tổn thương sâu sắc, bị cả thế giới dồn ép đến mức cam chịu hy sinh mạng sống của mình để thành toàn cho người khác!
Cảm giác tội lỗi trào dâng như sóng thần trong lòng Lệ Thiên Thừa. Hắn bỗng thấy mình chẳng khác nào một tên ác bá ức h.i.ế.p kẻ yếu. Cảnh tượng Diệp Chi Dao rơi nước mắt ban nãy so với vũng m.á.u đỏ tươi của Lục Tang Tửu hiện tại, đột nhiên trở nên thật mờ nhạt và giả tạo. Diệp Chi Dao chỉ là không có cơ hội đi rèn luyện, còn Lục Tang Tửu... nàng đang đặt cả mạng sống và hy vọng cuối cùng vào danh ngạch này!
"Đủ rồi! Không cần nhường nữa!" Lệ Thiên Thừa đột ngột gắt lên, nhưng lần này không phải hướng về Lục Tang Tửu mà là tự giận chính mình.