"Các hạ nấp ở đây rình coi người khác chật vật, sở thích cũng thật khác người." Lục Tang Tửu dùng tay áo lau đi vệt m.á.u trên khóe môi, từ từ chống tay ngồi dậy. Bề ngoài tàn tạ, suy yếu đến mức gió thổi là bay, nhưng sống lưng nàng lại thẳng tắp như một thanh kiếm sắc bén. Nàng thu lại vẻ yếu đuối thường ngày, ánh mắt lạnh lùng đối diện với Tạ Ngưng Uyên.
Tạ Ngưng Uyên nhướng mày, có vẻ rất hứng thú với sự thay đổi khí chất đột ngột của nàng. Y phủi phủi vạt áo, thản nhiên đáp: "Tại hạ chỉ đang tìm một nơi thanh tịnh để dưỡng thương, là Lục đạo hữu tự mình từ trên trời rơi xuống phá hỏng trận pháp che đậy của ta đấy chứ. Bất quá, tại hạ cũng được thưởng thức một màn kịch rất đặc sắc."
Nói đến đây, y cố ý kéo dài giọng: "Mới nãy ở trên đường còn khóc lóc ủy khuất, giả vờ bệnh tật ốm yếu để lấy lòng thương hại. Thoắt cái vào thạch thất đã dùng bí pháp thiêu đốt tinh huyết, một cước đạp bay Diệp sư muội thiện lương của ngươi để cướp đoạt cơ duyên. Thủ đoạn tàn nhẫn, dứt khoát, lật mặt nhanh như lật sách... Lục đạo hữu, thân xác Trúc Cơ nhỏ bé này của ngươi, rốt cuộc chứa đựng thứ quỷ quái gì vậy?"
Lời nói của Tạ Ngưng Uyên như một thanh đao nhọn, trực tiếp x.é to.ạc mọi lớp ngụy trang của Lục Tang Tửu. Y đã nhìn thấy tất cả. Từ đầu đến cuối, y giống như một bóng ma đứng ngoài ván cờ, thưởng thức màn tranh đấu giữa nàng và Ngụy Thiên Đạo.
Sát cơ trong mắt Lục Tang Tửu nháy mắt ngưng tụ thành thực thể. Bí mật trọng sinh đoạt xá là ranh giới cuối cùng của nàng. Kẻ nào nhìn thấu, kẻ đó phải c.h.ế.t!
Bất chấp kinh mạch đang kêu gào đau đớn, Lục Tang Tửu c.ắ.n răng, linh lực mỏng manh còn sót lại trong đan điền cuồng cuộn dồn vào tay phải.
"Biết quá nhiều, thường không sống thọ đâu." Nàng gằn từng chữ.
"Ầm ầm ầm!"
Chưa kịp để Lục Tang Tửu ra tay, toàn bộ không gian hang động ngầm đột nhiên rung lắc dữ dội. Những mảng đá lớn từ trên trần hang bắt đầu nứt toác và rụng lả tả xuống mặt nước. Dư chấn từ sát trận tự hủy của thạch thất phía trên đã lan rỗng xuống tận đây, cấu trúc lòng đất của Lạc Nhai Sơn đang sụp đổ hoàn toàn.
Một tảng đá khổng lồ cỡ nửa gian phòng ầm ầm rơi thẳng xuống vị trí Lục Tang Tửu đang ngồi.
Nàng gắt gao c.ắ.n môi, định vận sức lăn vòng tránh né, nhưng cơ thể đã vượt quá giới hạn chịu đựng, hoàn toàn bất động.
Ngay khoảnh khắc tảng đá sắp đập nát nàng thành một đống thịt vụn, một đạo kim quang nhạt từ phía Tạ Ngưng Uyên lướt tới. Kim quang hóa thành một tầng cương khí mỏng manh nhưng dẻo dai, bao bọc lấy đỉnh đầu Lục Tang Tửu.
"Keng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tảng đá nặng vạn cân đập vào tầng kim quang, lập tức bị vỡ nát thành vô số mảnh vụn văng tung tóe.
Lục Tang Tửu không hề có chút cảm kích nào. Nàng nhân cơ hội bụi mù mịt, thân hình tàn tạ bỗng nhiên bùng nổ một tốc độ quỷ mị. Bách Hoa Bộ được thi triển đến mức tận cùng, nàng lướt qua những mảnh đá vỡ, trong chớp mắt đã áp sát Tạ Ngưng Uyên.
Chủy thủ trong tay nàng mang theo một vệt sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn cứa thẳng vào yết hầu của nam t.ử.
"Keng!"
Một tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên. Chủy thủ của Lục Tang Tửu bị hai ngón tay thon dài của Tạ Ngưng Uyên kẹp c.h.ặ.t giữa không trung, cách yết hầu y chưa đầy nửa tấc. Dù y đang mang trọng thương, lực đạo nơi ngón tay vẫn vững như Thái Sơn, khiến nàng không thể tiến thêm mảy may.
"Lục đạo hữu, lấy oán báo ân không phải là thói quen tốt." Tạ Ngưng Uyên vẫn duy trì nụ cười nhạt, nhưng trong mắt đã lộ ra một tia nguy hiểm. "Ngươi hiện tại tu vi kiệt quệ, kinh mạch đứt đoạn, muốn g.i.ế.c ta ở đây, e là nằm mộng."
"Thử xem mới biết được!"
Lục Tang Tửu cười lạnh. Nàng đột ngột buông chuôi chủy thủ, bàn tay trái vung lên. Một giọt chất lỏng màu đen đặc, tản mát ra khí tức hủy diệt đáng sợ lơ lửng ngay trước mặt Tạ Ngưng Uyên.
Đó chính là Diệt Linh Thủy!
Thứ chất lỏng kịch độc đối với mọi loại linh khí trên thế gian. Chỉ cần một giọt chạm vào cơ thể, linh lực của tu sĩ sẽ lập tức bốc hơi, kinh mạch bị ăn mòn, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng. Lục Tang Tửu vừa mới cướp được nó từ đài đá, không ngờ lại dùng luôn tại đây để làm bài tẩy.
Ánh mắt Tạ Ngưng Uyên rốt cuộc cũng có sự biến hóa. Y thu lại nụ cười cợt nhả, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào giọt Diệt Linh Thủy đang tỏa ra hàn khí bức người. Y nhận ra thứ này. Với tình trạng thương thế hiện tại của y, nếu bị Diệt Linh Thủy dính vào người, phong ấn trong cơ thể chắc chắn sẽ bạo động, hậu quả khôn lường.
"Các hạ tu vi thâm hậu, tại hạ thừa nhận đ.á.n.h không lại." Lục Tang Tửu khẽ ho một tiếng, m.á.u tươi theo khóe môi rỉ ra, nhưng trong mắt lại rực cháy sự điên cuồng của một kẻ liều mạng. "Nhưng nếu ta dùng chút linh lực cuối cùng này để kích nổ giọt Diệt Linh Thủy, không gian nhỏ hẹp này sẽ ngập tràn t.ử khí. Ta c.h.ế.t, ngươi cũng đừng mong bước ra khỏi đây nguyên vẹn. Muốn thử chơi trò ngọc thạch câu phần không?"