Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 17



Nàng đang đ.á.n.h cược. Đánh cược kẻ trước mặt này thân phận bất phàm, chắc chắn sẽ tiếc mạng hơn một nữ t.ử đê tiện, ốm yếu như nàng. Kẻ càng có địa vị cao, càng không muốn c.h.ế.t chung với kẻ mạt rệp.

Tạ Ngưng Uyên nhìn sâu vào đôi mắt quật cường, điên loạn nhưng lại vô cùng tỉnh táo của nàng. Một tia thưởng thức xẹt qua đáy mắt y. Nữ t.ử này đủ tàn nhẫn, đủ quyết đoán, lại thông minh tuyệt đỉnh, nắm bắt t.ử huyệt của kẻ địch cực kỳ chuẩn xác. So với con rối bị Thiên Đạo giật dây trên kia, nàng thú vị hơn gấp trăm vạn lần.

"Ha ha ha..." Tạ Ngưng Uyên đột nhiên bật cười thành tiếng. Y từ từ buông hai ngón tay đang kẹp chủy thủ ra, lùi lại nửa bước để thể hiện thiện chí. "Lục đạo hữu quả nhiên danh bất hư truyền. Đã ác với người, lại càng tàn nhẫn với chính mình. Tại hạ nhận thua."

Lục Tang Tửu vẫn không thu hồi Diệt Linh Thủy, ánh mắt sắc bén lườm y: "Ngươi muốn gì?"

"Hang động này sắp sập rồi. Dòng nước ngầm này là lối thoát duy nhất ra khỏi Lạc Nhai Sơn." Tạ Ngưng Uyên đưa mắt nhìn trần hang đang nứt toác liên tục, những tảng đá khổng lồ thi nhau rơi xuống tạo thành những cột nước cao v.út. "Ngươi không rành trận pháp hộ thân, ta lại không biết địa hình dòng nước. Đình chiến tạm thời, hợp tác thoát ra ngoài. Ra khỏi Lạc Nhai Sơn, đường ai nấy đi, bí mật của ngươi ta tuyệt đối giữ kín. Thế nào?"

Lục Tang Tửu trầm mặc suy tính. Lời y nói không sai. Cơ thể nàng hiện tại đã là nỏ mạnh hết đà. Nếu không có người che chắn áp lực nước và đá rơi, nàng chắc chắn sẽ bị nghiền nát trong dòng chảy xiết. Tạm thời kết đồng minh là lựa chọn duy nhất để sống sót.

"Được. Nhưng nếu ngươi dám giở trò..." Nàng thu hồi giọt Diệt Linh Thủy vào trong bình ngọc, nhưng bàn tay vẫn gắt gao nắm c.h.ặ.t nó giấu trong tay áo.

"Tại hạ lấy danh dự ra đảm bảo." Tạ Ngưng Uyên mỉm cười, tiến lên một bước. Y vung tay áo, một tầng linh lực màu vàng kim rực rỡ lập tức bùng phát, hóa thành một vòng bảo hộ hình bán nguyệt bao bọc lấy cả hai người.

"Đi!"

Không chần chừ thêm một khắc nào, Lục Tang Tửu chỉ hướng, Tạ Ngưng Uyên mang theo cả hai nhảy ầm xuống dòng nước ngầm đen ngòm ngay khi toàn bộ hang động phía sau sụp đổ thành một đống phế tích.

Bên trong vòng bảo hộ, áp lực nước bị gạt ra ngoài, nhưng cái lạnh lẽo và sự rung lắc dữ dội vẫn truyền đến rõ rệt. Lục Tang Tửu chỉ đường qua những khúc quanh co, hiểm hóc của mạch nước ngầm. Nơi này kiếp trước nàng từng tự tay thiết kế làm đường lui, từng ngóc ngách nàng đều nhắm mắt cũng có thể vượt qua.

Chỉ là, cơ thể hiện tại quá yếu. Vừa chống đỡ phản phệ, vừa tập trung chỉ đường khiến ý thức của Lục Tang Tửu dần trở nên mơ hồ. Máu từ khóe miệng nàng không ngừng trào ra, nhuộm đỏ cả một mảng y phục trắng bệch.

Tạ Ngưng Uyên đứng bên cạnh duy trì linh lực, ánh mắt sâu thẳm lẳng lặng quan sát nàng. Y nhìn thấy sự run rẩy vất vả của nàng, nhưng tuyệt nhiên không vươn tay ra đỡ. Giữa hai con người mang đầy bí mật và sát cơ này, một cái chạm tay thừa thãi cũng có thể dẫn đến phản kích trí mạng. Y hiểu nàng đang phòng bị y, và y cũng tôn trọng sự quật cường đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bên trái, rẽ qua khe đá..." Lục Tang Tửu thều thào, tầm nhìn đã mờ mịt đi quá nửa.

Không biết đã trôi qua bao lâu trong bóng tối ngột ngạt. Khi tia linh lực cuối cùng của Tạ Ngưng Uyên sắp sửa cạn kiệt, một điểm sáng nhỏ xíu đột nhiên lọt vào tầm mắt.

Ánh sáng mặt trời!

"Phá!"

Tạ Ngưng Uyên quát khẽ một tiếng, dồn toàn lực tung ra một chưởng. Vòng bảo hộ kim quang nổ tung, phá vỡ lớp đá mỏng chắn ngang miệng hang.

"Rào!"

Cả hai theo dòng nước xiết bị phun mạnh ra ngoài, rơi tõm xuống một hồ nước trong vắt nằm ở ranh giới bên ngoài sương mù độc của Lạc Nhai Sơn. Ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống mặt hồ, xua tan đi t.ử khí lạnh lẽo dính trên người họ.

Lục Tang Tửu vùng vẫy bơi lên bờ, cả người ướt sũng, bùn đất và m.á.u tươi quyện vào nhau trông thê t.h.ả.m vô cùng. Nàng nằm ngửa trên bãi cỏ, thở dốc, cảm giác được sống lại dưới ánh mặt trời thật sự quá tốt.

Nàng quay đầu định tìm kiếm bóng dáng Tạ Ngưng Uyên, nhưng bên cạnh đã trống không. Kẻ thần bí kia đã rời đi từ lúc nào không hay, im lìm như một bóng ma tan vào sương sớm, không để lại mảy may một tiếng động.

"Tính ra cũng giữ chữ tín." Lục Tang Tửu lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Cuộc chạm trán này khiến nàng nhận ra hạ giới không hề đơn giản như nàng tưởng. Có những kẻ còn ẩn giấu thực lực đáng sợ hơn cả Ngụy Thiên Đạo. Nàng bắt buộc phải nhanh ch.óng khôi phục tu vi.

Chợt, từ phía cánh rừng cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập và những tiếng gọi hốt hoảng.

"Tiểu sư muội! Muội không sao chứ? Đừng khóc nữa, sư huynh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho muội!" Đó là giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ và xót xa của Lệ Thiên Thừa.