Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 6



Hắn quay ngoắt sang nhìn Diệp Chi Dao, chân mày nhíu c.h.ặ.t, lớn tiếng trách móc: "Chi Dao! Muội đi đứng kiểu gì vậy? Đã biết đoạn đường này nguy hiểm, muội tu vi cao hơn Tang Tửu, đáng lẽ phải cẩn thận hơn chứ! Nếu không nhờ Tang Tửu liều mạng che chắn cho muội, muội có biết hậu quả thế nào không? Muội ấy đang bệnh nặng, sao chịu nổi cú va chạm này!"

Đây là lần đầu tiên Lệ Thiên Thừa lớn tiếng quát mắng Diệp Chi Dao trước mặt bao người.

Diệp Chi Dao sững sờ, hốc mắt lập tức đỏ ửng, nước mắt lã chã rơi xuống: "Đại sư huynh... muội không cố ý... muội trượt chân..."

"Đại sư huynh, huynh đừng mắng sư tỷ." Lục Tang Tửu yếu ớt kéo tay áo Lệ Thiên Thừa, âm thanh thều thào: "Tỷ ấy chắc chắn không phải cố ý ngã vào người muội đâu. Là do muội tự nguyện đỡ tỷ ấy. Chỉ cần tỷ ấy không sao... khụ khụ... muội chịu chút đau đớn này thì có xá gì."

Câu nói "không phải cố ý ngã vào người muội" được Lục Tang Tửu nhấn mạnh vô cùng tinh vi. Đám đệ t.ử xung quanh nghe xong, ánh mắt nhìn Diệp Chi Dao lập tức thay đổi. Đường đường là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, đi trên đá rêu lại có thể trượt chân ngã ngửa ra sau? Hơn nữa lại ngã chuẩn xác vào người một bệnh nhân yếu ớt nhất đội? Chuyện này nếu nghĩ sâu xa một chút, thật khiến người ta rùng mình.

Diệp Chi Dao cảm nhận được những ánh mắt nghi kỵ xung quanh, l.ồ.ng n.g.ự.c tức tối đến mức muốn nổ tung. Ả gắt gao trừng mắt nhìn Lục Tang Tửu, hận không thể lột da rút gân nữ nhân đang diễn kịch kia. Nhưng ả hết cách, đành phải cúi gầm mặt, nức nở nhận lỗi: "Là ta không tốt... Cảm tạ Lục sư muội đã cứu mạng."

"Sư tỷ khách sáo rồi." Lục Tang Tửu cúi đầu, khóe môi ẩn khuất trong bóng tối cong lên một độ cung chế nhạo. Mượn lực đ.á.n.h lực, muốn chơi trò tâm kế với Ma tôn, Diệp Chi Dao ngươi còn non lắm!

Cùng lúc đó, không một ai trong đám người Thất Tình Tông phát hiện ra, trên một cành tùng cổ thụ cách đó không xa, có một bóng người đang thong dong ngồi tựa lưng vào thân cây, thu hết toàn bộ màn kịch này vào đáy mắt.

Đó là một nam t.ử mặc áo bào vải thô giản dị, mái tóc đen được dùng một sợi dây vải buộc hờ hững sau gáy. Dung mạo y tuấn mỹ xuất trần, mi tâm mang theo một cỗ từ bi nhàn nhạt giống như những bậc thánh tăng đắc đạo, thế nhưng đôi mắt đen láy kia lại sâu thẳm và nguy hiểm tựa hồ vực thẳm c.ắ.n nuốt vạn vật. Bàn tay thon dài của y đang chậm rãi lần từng hạt Bồ Đề Châu, nhịp điệu thong thả, ung dung.

Người này chính là Tạ Ngưng Uyên.

Y vốn dĩ đang ẩn nấp tại Lạc Nhai Sơn để áp chế vết thương chí mạng do phản phệ, tiện thể thu thập vài loại linh thảo hiếm. Không ngờ lại vô tình thưởng thức được một màn kịch vô cùng đặc sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong mắt Tạ Ngưng Uyên lúc này, thế giới được phân chia thành những luồng khí tức rõ ràng. Y có thể nhìn thấy sợi dây nhân quả của Ngụy Thiên Đạo đang không ngừng bện c.h.ặ.t lấy nữ t.ử áo trắng kia (Diệp Chi Dao), cố gắng biến ả thành trung tâm của mọi sự may mắn. Vừa rồi, chính sợi dây đó đã âm thầm tác động lên vách đá, tạo ra một lực đẩy vô hình nhằm giúp ả vu oan cho nữ t.ử áo xanh (Lục Tang Tửu).

Nhưng điều khiến Tạ Ngưng Uyên cảm thấy thú vị tột độ, chính là phản ứng của nữ t.ử áo xanh kia.

Rõ ràng cơ thể phàm t.h.a.i rách nát, linh lực khô cạn, vậy mà khoảnh khắc ả lao ra đỡ người, sát khí và sự quyết đoán bùng nổ trong chớp mắt lại khiến y có cảm giác rùng mình quen thuộc. Lớp vỏ bọc "Lục trà" yếu đuối kia được đắp nặn quá hoàn hảo, đến mức lừa gạt được cả đám tu sĩ ngu ngốc bên dưới, thậm chí... lừa gạt được cả sự phán đoán của Ngụy Thiên Đạo trong khoảnh khắc đó.

"Lùi một bước để tiến ba bước, lấy thân làm mồi nhử, mượn đao g.i.ế.c người... Sát nhân tru tâm, hảo thủ đoạn." Tạ Ngưng Uyên khẽ mấp máy môi, một nụ cười nhạt mang theo vài phần tà mị lướt qua gương mặt.

Ngón tay y khẽ gõ lên hạt Bồ Đề Châu. Một kẻ dị số dám dùng mưu hèn kế bẩn để đối đầu trực diện với Khí vận chi t.ử của Ngụy Thiên Đạo? Thật sự... quá mức thú vị. Y đột nhiên không muốn rời đi sớm nữa, y muốn xem nữ nhân giảo hoạt này còn có thể làm ra những chuyện kinh thiên động địa gì ở cái Lạc Nhai Sơn này.

Bên dưới, sau khi xử lý xong vết thương, đoàn người Thất Tình Tông bắt đầu chính thức bước vào ranh giới của màn sương mù độc.

"Mọi người ngậm Giải Độc Đan vào, theo sát ta, tuyệt đối không được đi lạc!" Lệ Thiên Thừa rút trọng kiếm ra, vận linh lực tạo thành một lớp kết giới mỏng bao bọc lấy những người xung quanh, dẫn đầu đi vào trong sương mù.

Ngay khi bước qua ranh giới, Lục Tang Tửu lập tức cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ trên không trung giáng xuống. Luồng áp lực này không nhắm vào thể xác, mà nhắm thẳng vào linh hồn nàng, mang theo sự cảnh cáo và thù địch nồng đậm.

Ngụy Thiên Đạo đã nhận ra sự chống đối của nàng.

Cùng lúc đó, Diệp Chi Dao đi phía trước đột nhiên giống như được thần linh mách bảo. Ả chỉ tay về phía một ngã ba đường tối tăm, giọng nói có chút kích động: "Đại sư huynh, muội cảm giác lối đi bên trái có linh khí chấn động, có lẽ là nơi giấu thiên tài địa bảo."