Lệ Thiên Thừa tuy hơi chần chừ nhưng vì tin tưởng vào vận may xưa nay của Diệp Chi Dao, liền gật đầu đồng ý rẽ trái.
Lục Tang Tửu đi phía sau, nghe vậy liền khép hờ đôi mắt, che giấu sát ý lạnh lẽo đang cuộn trào. Lối đi bên trái? Nơi đó quả thực có bảo vật. Bởi vì đó chính là con đường dẫn thẳng đến thạch thất bí mật của Cô Hoàng nàng kiếp trước! Ngụy Thiên Đạo quả nhiên vô sỉ, trắng trợn cướp đoạt đồ đạc của nàng để dâng tận tay cho Diệp Chi Dao.
Nhưng mà...
Lục Tang Tửu âm thầm vận chuyển Cửu U Nhiên Linh Quyết trong đan điền, chuẩn bị sẵn sàng thiêu đốt tinh huyết bất cứ lúc nào.
Trong lúc đoàn người đang căng thẳng tiến bước, Lục Tang Tửu đột nhiên cảm thấy gáy mình hơi lạnh. Một ánh mắt cực kỳ sắc bén, mang theo sự thấu thị đáng sợ từ trong rừng cây rậm rạp phía sau vừa quét qua người nàng. Ánh mắt đó hoàn toàn khác biệt với sự áp bức ngu ngốc của Ngụy Thiên Đạo. Nó tĩnh lặng, uyên thâm và mang tính thưởng thức.
Nàng khẽ quay đầu lại, nhưng phía sau chỉ có màn sương xám xịt cuộn trào.
Kẻ nào?
Lục Tang Tửu thu hồi tầm mắt, tâm trí nâng lên mức cảnh giác cao nhất. Lạc Nhai Sơn lần này, xem ra không chỉ có đám hề Thất Tình Tông và cái Thiên Đạo rách nát kia. Một kẻ quan sát bí ẩn đã xuất hiện. Nhưng dù kẻ đó là thần hay quỷ, hễ cản đường nàng đoạt lại cơ duyên, nàng tất sẽ c.h.é.m g.i.ế.c không tha!
Sương mù dần nuốt chửng bóng dáng của mười mấy con người, tiến sâu vào khu vực tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc của Lạc Nhai Sơn. Bánh răng của vận mệnh, dưới sự can thiệp của một nữ ma đầu trọng sinh và một vị tiên nhân hạ phàm, đã bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo nguyên thủy của nó.
Sương mù xám xịt của Lạc Nhai Sơn đặc quánh như thể có sinh mệnh, nhơm nhớp bám riết lấy da thịt con người. Càng tiến sâu vào lối đi bên trái, hàn khí càng lúc càng thấu xương. Tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ có thể thấy lờ mờ bóng lưng của người đi ngay phía trước.
Lệ Thiên Thừa đi đầu, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, mũi kiếm lăm lăm chĩa về phía trước, cả người căng như dây đàn. Diệp Chi Dao bám sát ngay phía sau lưng hắn, thỉnh thoảng lại khẽ rụt vai, làm ra vẻ sợ hãi đáng thương vô cùng.
Lục Tang Tửu lê bước ở cuối hàng. Sắc mặt nàng trắng bệch, hơi thở mong manh đứt quãng, thoạt nhìn giống như một ngọn đèn cạn dầu có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào dưới gió lạnh của Lạc Nhai Sơn. Thế nhưng, đằng sau hàng mi rũ xuống đang che khuất nửa đôi mắt, đồng t.ử của nàng lại trong vắt và lạnh lẽo đến rợn người.
Bước chân của nàng thoạt nhìn lảo đảo, vô lực, nhưng thực chất mỗi một điểm hạ chân đều vô cùng chuẩn xác, khéo léo tránh đi những tảng đá nhô lên hay những rễ cây ngầm đầy gai nhọn.
Lối đi này, nhắm mắt nàng cũng có thể đi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiếp trước, khi còn là Ma tôn Cô Hoàng uy chấn Tây Ma Vực, đây chính là con đường dẫn vào một trong những động phủ bí mật của nàng. Nơi này ẩn giấu Phệ Linh Sa và Diệt Linh Thủy – hai món bảo vật trời sinh mang tính hủy diệt, chuyên dùng để khắc chế những kẻ tự xưng là danh môn chính phái mang trên mình tầng tầng lớp lớp phòng ngự linh lực.
"Rống—!"
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục x.é to.ạc màn sương tĩnh lặng. Từ trong những vách đá đen ngòm hai bên, ba đạo hắc ảnh to như con nghé mang theo mùi tanh tưởi buồn nôn hung hãn lao ra.
"Là Hắc Phong Thú! Cẩn thận!" Lệ Thiên Thừa quát lớn, trường kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, vung lên một đạo kiếm quang sắc lẹm c.h.é.m thẳng vào con yêu thú đi đầu.
Keng!
Kiếm khí va chạm với lớp da cứng như sắt thép của Hắc Phong Thú tạo ra một chuỗi tia lửa ch.ói mắt. Lệ Thiên Thừa bị lực phản chấn đẩy lùi lại nửa bước, sắc mặt tức thì trở nên vô cùng ngưng trọng. Hắc Phong Thú tuy chỉ là yêu thú cấp ba, nhưng da lông đao thương bất nhập, lại cực kỳ hung hãn. Bọn chúng không sống đơn lẻ mà luôn đi theo bầy.
"Đại sư huynh!" Diệp Chi Dao hoảng hốt kêu lên, thân thể mềm nhũn lùi lại phía sau, hai tay ôm lấy n.g.ự.c làm ra vẻ yếu đuối kinh hãi tột độ. Ả ta vốn dĩ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, hoàn toàn có thể xuất thủ hỗ trợ, nhưng lại quen thói ỷ lại, chỉ muốn đứng sau lưng nam nhân để được bảo bọc.
Lục Tang Tửu đứng cách đó không xa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng chỉ tồn tại trong vòng một phần ngàn cái chớp mắt. Ngay lập tức, nàng c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi, ép một ngụm m.á.u tươi trào lên khoang miệng.
"Khụ khụ khụ... Đại sư huynh... cẩn thận..." Lục Tang Tửu ho sặc sụa, thân hình mỏng manh lảo đảo lùi lại, va mạnh lưng vào vách đá. Nàng ôm lấy n.g.ự.c, m.á.u đỏ tươi rỉ ra từ khóe môi tương phản gay gắt với làn da nhợt nhạt, trông thê t.h.ả.m đến cùng cực. "Muội... kinh mạch muội đau quá... không vận được linh lực... làm vướng chân mọi người rồi... Đại sư huynh, huynh mau đưa Diệp sư tỷ chạy đi... mặc kệ muội..."
Giọng nói của nàng đứt quãng, mang theo sự ủy khuất và tuyệt vọng, hoàn mỹ diễn ra vai một tiểu sư muội ốm yếu, hiểu chuyện nhưng lực bất tòng tâm.
Lệ Thiên Thừa vừa c.h.é.m lùi một con Hắc Phong Thú, nghe thấy tiếng ho lao lực của Lục Tang Tửu, khóe mắt liếc thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ áy náy khó tả. Hắn nhớ lại chuyện mình đã ép uổng nàng nhường danh ngạch lúc ở tông môn, cảm giác tội lỗi lại trỗi dậy. Tang Tửu quả thực thân thể suy nhược, vậy mà hắn lại nghi ngờ nàng rắp tâm hãm hại Chi Dao.
"Nói bậy bạ gì đó! Ta là Đại sư huynh, tuyệt đối không bỏ rơi đồng môn!" Lệ Thiên Thừa gầm lên, linh lực toàn thân bộc phát, kiếm ý cuồn cuộn c.h.é.m ra những đường lưỡi liềm ch.ói lóa, một mình gánh vác toàn bộ sức ép của ba con Hắc Phong Thú.
Diệp Chi Dao đứng một bên, nghe Lục Tang Tửu nói vậy thì trong lòng nghiến răng kèn kẹt. Cái con ốm lao bệnh hoạn này lại dám dùng khổ nhục kế để lấy lòng Đại sư huynh ngay lúc dầu sôi lửa bỏng!