Ma Vương Được Tôi Nuôi Thành Kẻ Cuồng Yêu Khống Chế Được Cảm Xúc

Chương 10



32

Ra là vậy."

​Ngoại trừ việc mình xuyên vào một cuốn sách là tôi giấu nhẹm đi, còn lại tất cả những chuyện có liên quan đến cậu, tôi đều thành thật khai báo hết sạch.

​Tôi nói cho cậu biết bản thân mình là thần nữ của Thần giới. Năm đó tôi ra tay cứu cậu là vì nhìn thấy trước tương lai cậu sẽ hắc hóa thành Ma Vương hủy diệt lục giới, mà lý do duy nhất khiến tôi muốn cứu cậu lúc ấy chỉ đơn giản là vì muốn bảo vệ cái ghế công chức ổn định của mình mà thôi.

​Một câu chuyện nghe hoang đường và khó tin đến nhường ấy, nếu nói cho người khác nghe thì có lẽ họ sẽ mắng tôi là kẻ điên, nhưng Cơ Bất Vẫn sau vài giây ngỡ ngàng thì đã bình thản chấp nhận sự thật.

​Chỉ là sau khi tiếp nhận hết thảy, cậu liền cụp mi mắt xuống, không thèm ho he thêm một lời nào nữa.

​Bầu không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên đông cứng và gượng gạo vô cùng. Cậu cứ im như thóc làm tôi chẳng thể đoán nổi rốt cuộc trong cái đầu nhỏ kia đang nghĩ ngợi điều gì.

​Cậu đang tức giận vì ngay từ đầu động cơ tiếp cận của tôi là không thuần khiết? Hay cậu đang đau lòng vì bị tôi che giấu bấy lâu nay?

​Phải làm sao bây giờ? Lúc này mình có nên chủ động dỗ dành cậu một chút không nhỉ?

​Mà dỗ kiểu gì bây giờ? Từ năm cậu bảy tuổi đến giờ tôi có thèm dỗ dành cậu lần nào đâu.

​Nghĩ đi nghĩ lại, chiêu thức tuy cũ kỹ nhưng chỉ cần có hiệu quả là được. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, túm lấy một góc tay áo của Cơ Bất Vẫn rồi khẽ đung đưa qua lại: "Vẫn Vẫn à..."

​Cơ Bất Vẫn lúc này mới chịu ngước mắt lên nhìn tôi.

​Tôi xòe lòng bàn tay ra, đặt một viên đường chống lên đó rồi đưa đến trước mặt cậu. Lần này tôi không còn thô bạo nhét thẳng vào miệng cậu như hồi còn nhỏ nữa. Cậu có muốn ăn viên đường này hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của cậu.

​Ánh mắt cậu chầm chậm di chuyển từ khuôn mặt tôi xuống đến lòng bàn tay đang xòe ra. Cậu cứ chăm chú nhìn trân trân vào viên đường hồi lâu, chẳng có vẻ gì là muốn cầm lấy nó để ăn cả.

​Tôi phải cố kìm nén cái xung động muốn bóp mồm nhét thẳng viên đường vào họng cậu, định bụng đổi sang tay khác giữ cho đỡ mỏi. Ai ngờ tôi vừa mới rụt tay lại một chút, bàn tay của Cơ Bất Vẫn – từ bao giờ đã lớn hơn tay tôi rất nhiều – đột ngột lao đến, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

​"Vẫn..."

​Lời tôi vừa định thốt ra liền bị hành động tiếp theo của cậu làm cho nghẹn ứ nơi cổ họng.

​Cậu giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi, hơi nghiêng đầu về phía trước. Đôi mắt phượng sâu thẳm của cậu vẫn dán c.h.ặ.t vào tôi không rời một tấc, nhưng bờ môi thì đã khẽ áp sát vào lòng bàn tay tôi, ngậm lấy viên đường rồi cuốn vào trong khoang miệng.

​Hành động quá mức ái muội này của cậu khiến tôi hoàn toàn c.h.ế.t trân tại chỗ, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu đập loạn nhịp liên hồi. Chẳng biết có phải do tôi nhạy cảm quá hay không, nhưng tôi cứ cảm thấy ánh mắt Cơ Bất Vẫn nhìn mình lúc này tràn ngập một cảm giác quyến rũ và mê hoặc đến nghẹt thở.

​Tôi có chút hoảng loạn, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác. Bản năng mách bảo nếu tôi còn tiếp tục nhìn vào đôi mắt ấy thì kiểu gì cũng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

​Sau khi đã ngậm lấy viên đường, bờ môi mỏng của Cơ Bất Vẫn vẫn như cũ quyến luyến, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên lòng bàn tay tôi.

​Tôi không dám nhìn cậu, lắp bắp nói ra một câu mà đến chính bản thân tôi cũng nghe ra sự ngượng ngùng, mất tự nhiên: "Ăn... ăn đường của ta rồi thì không được phép giận ta nữa đâu đấy."

​Bên tai tôi vang lên tiếng cười khẽ đầy trầm ấm và vô cùng êm tai của Cơ Bất Vẫn.

​Cảm nhận được bờ môi ấm áp kia cuối cùng cũng chịu rời khỏi lòng bàn tay mình, nhưng chưa đầy một giây sau, một khoảng da thịt mịn màng, ấm áp khác lại áp sát vào. Cậu khẽ nghiêng mặt, dụi dụi má vào lòng bàn tay tôi hệt như một chú mèo nhỏ bám người: "Ta không có tức giận, ta vĩnh viễn không bao giờ giận tỷ tỷ."

​Tôi ngẩn ra một nhịp, tò mò quay đầu lại hỏi: "Tại sao chứ?"

​Đôi mắt phượng của Cơ Bất Vẫn khẽ nheo lại, khóe môi cậu cong lên một độ cong đầy ý vị. Cậu hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết lên cổ tay tôi:

​"Bởi vì ta biết, tỷ tỷ... tỷ vô cùng thương ta."

33

Thư Sách

Lời Cơ Bất Vẫn nói khiến tôi sững sờ mất vài giây, thậm chí đến cả cái hôn có phần không mấy bình thường của cậu trên cổ tay tôi, tôi cũng quên bẵng mất.

​Tôi thương cậu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ về chuyện này bao giờ. Nhưng hiện tại ngẫm lại, quả thực đúng là như thế.

​Vào cái khoảnh khắc tôi biết thân phận con trai Ma Vương của cậu bị bại lộ, điều đầu tiên tôi lo lắng không còn là việc cậu có hắc hóa rồi hủy hoại tiền đồ công việc của tôi nữa hay không. Mà là cậu có bị người ta làm cho tổn thương, đau lòng hay không.

​Chẳng biết từ bao giờ, Cơ Bất Vẫn từ một "mối phiền phức" mà tôi buộc phải cứu để giữ cái ghế công chức, đã hoàn toàn biến thành người nhà mà tôi hết lòng chở che, bận tâm.

​Tôi thương người nhà của mình.

​Tôi khẽ mỉm cười, hào phóng gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, ta rất thương nhóc."

​Thế nhưng, ngay sau khi tôi thốt ra câu nói đó, bên môi Cơ Bất Vẫn lại khẽ câu lên một nụ cười mà theo tôi thấy thì có phần hơi chua chát, đắng cay.

​Tôi không hiểu lắm ẩn ý sau nụ cười này của cậu là gì.

​Cậu chầm chậm buông lỏng tay tôi ra, giọng hạ xuống thật thấp, thầm thì nỉ non: "Nhưng thứ tình thương mà ta khao khát lại là..."

​Vế câu tiếp theo quá nhỏ, không biết là do tôi nghe không rõ hay là do cậu căn bản chưa nói hết câu.

​"Vẫn Vẫn, nhóc..."

​"Tỷ tỷ, ta thấy hơi đói bụng rồi." – Cậu đột ngột lên tiếng cắt ngang lời tôi.

​Đầu óc tôi lập tức bị đ.á.n.h lạc hướng, quên luôn cả việc mình định gặng hỏi cái gì: "Nhóc muốn ăn gì nào? Hôm nay để đích thân tỷ tỷ xuống bếp trổ tài cho."

​Cơ Bất Vẫn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi tủm tỉm cười đáp: "Ta muốn ăn món cà chua xào trứng."

​Món cà chua xào trứng... Lời nói của cậu bất giác làm tôi hồi tưởng lại khoảng thời gian đầu tiên khi mới gặp cậu. Khi ấy, cậu mới chỉ là một đứa trẻ nhỏ thó, vừa gầy gò lại vừa dễ bị dọa cho khóc nhè, vậy mà chớp mắt một cái, giờ đây cậu đã biến thành một thiếu niên trầm ổn, đáng tin cậy thế này rồi.

​Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.

34

Sau khi đám trưởng lão của Kiếm Tông và các tiên môn khác bị tôi đ.á.n.h đuổi đi, bọn họ cũng biết điều mà chịu yên phận, đình chiến một thời gian.

​Thái độ của các trưởng lão và đệ t.ử Ngự Thú Tông đối với Cơ Bất Vẫn sau chuyện đó lại nằm đại ra ngoài dự kiến của tôi. Tuy rằng những ánh mắt sợ hãi, bài xích rải rác vẫn có, nhưng đại đa số mọi người đối xử với Cơ Bất Vẫn vẫn thân thiết, tự nhiên như bình thường.

​Chỉ là tôi thừa biết, sự yên bình lúc này chẳng qua chỉ là một lớp bọc giả tạo ở bề nổi mà thôi. Các tiên môn khác bên ngoài vẫn đang như hổ rình mồi, nhìn chằm chằm vào Cơ Bất Vẫn.

​Tôi có thể thấu hiểu được nỗi sợ hãi của bọn họ. Suy cho cùng, nếu lại có thêm một vị Ma Vương nữa xuất thế, trong khi Chiến thần của Thần giới đã không còn ai, thì Lục giới e rằng thực sự sẽ không còn cách nào để bóp c.h.ế.t mối hiểm họa này từ trong trứng nước nữa. Nhưng tôi cũng không thể nào trơ mắt nhìn bọn họ đến g.i.ế.c c.h.ế.t hoặc áp giải giam cầm Cơ Bất Vẫn vĩnh viễn được.

​Tôi buộc phải tìm ra một phương án vẹn cả đôi đường.

​Vì mải mê suy tính chuyện này mà cả người tôi gầy rộc và tiều tụy đi trông thấy. Mà một khi tôi đã tiều tụy, Cơ Bất Vẫn cũng bị ảnh hưởng tâm lý theo. Cậu cứ suốt ngày lo lắng sốt ruột nhìn tôi chằm chằm, hình như chính cậu cũng sụt đi vài cân thì phải.

​Cứ tiếp tục như vậy thì không ổn chút nào.

​Tôi dứt khoát gọi Cơ Bất Vẫn tới phòng mình.

​Cơ Bất Vẫn đến rất nhanh. Sau khi nghe xong yêu cầu về việc tôi muốn cậu làm, cậu nhóc có chút cạn lời và bất lực nhẹ một phen. Thế nhưng, cậu vẫn vô cùng ngoan ngoãn cầm lấy cuốn thoại bản lên, nghiêm túc nghiền ngẫm đống lời thoại ở trên đó.

​Cậu ngồi đọc được một lát, tôi ở bên cạnh liền mong chờ, sốt sắng hỏi nhỏ: "Thế nào rồi? Nhớ kỹ hết chưa nhóc?"

​Cơ Bất Vẫn khép cuốn sách lại, khẽ "ừm" một tiếng gật đầu.

​Tôi liền hớn hở chỉ tay ra giữa phòng, bảo Cơ Bất Vẫn đứng vào đó: "Tốt rồi, chuẩn bị bắt đầu thôi nào!"

35