30
Vị cựu Ma Vương cuối cùng đã thân t.ử thần diệt vào đúng ngày Tết Thất Tịch.
Về phía Chiến thần Thần giới, tuy rằng thần hồn chưa tiêu tán hoàn toàn, nhưng muốn trọng tu lại chân thân và tĩnh dưỡng linh hồn thì nếu không có vài ngàn năm là điều không thể nào làm được. Lục giới sau cái c.h.ế.t của Ma Vương cũ tạm thời đã khôi phục lại thế cục hòa bình.
Tôi xòe tay ra lẩm nhẩm tính toán ngày tháng. Chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa thôi là Cơ Bất Vẫn sẽ tròn mười tám tuổi. Thời điểm định mệnh mà cậu hắc hóa trở thành Ma Vương trong nguyên tác sắp sửa cận kề.
Tôi từng lạc quan tự nhủ rằng Cơ Bất Vẫn đã lựa chọn một tiên môn hoàn toàn khác với trong tiểu thuyết, cậu không phải chạm mặt gã trưởng lão biến thái kia, lại càng không bị bất kỳ ai đứng ra chỉ trích, vạch trần là huyết mạch của Ma tộc. Quỹ đạo nhân sinh của cậu đã sớm được tôi nhào nặn và thay đổi từ lâu.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, có những cột mốc định mệnh dường như là chuyện tất yếu phải xảy ra. Thân phận con trai Ma Vương của Cơ Bất Vẫn cuối cùng vẫn bị người ta phát giác.
Người của Kiếm Tông cùng với mấy đại tiên môn khác đùng đùng kéo đến Ngự Thú Tông, rầm rộ đòi bắt Cơ Bất Vẫn đi.
Đối với Ngự Thú Tông mà nói, Cơ Bất Vẫn chính là niềm kiêu hãnh tuyệt đối của tông môn, đương nhiên họ không đời nào chấp nhận để người ta mang thiên tài của mình đi dễ dàng chỉ bằng vài câu nói suông. Thế nhưng, người của Kiếm Tông lại đưa ra được những bằng chứng đanh thép, chứng minh thực tế Cơ Bất Vẫn chính là cốt nhục của Ma Vương.
Đến khi tôi nhận được hung tin và ba chân bốn cẳng lao tới bên cạnh Cơ Bất Vẫn, cậu đã bị trưởng lão của mấy đại tiên môn vây c.h.ặ.t thành mấy tầng trong vòng vây.
Từ khe hở chân của đám người đông đúc kia, tôi bàng hoàng nhìn thấy Cơ Bất Vẫn đang quỳ một gối trên mặt đất, ngay bên cạnh chỗ cậu quỳ là một vệt m.á.u tươi vô cùng chướng mắt. Mấy lão già trưởng lão kia thì đã bắt đầu lớn tiếng tranh luận xem nên áp giải cậu về giam cầm vĩnh viễn, hay là trực tiếp ra tay tru sát ngay tại chỗ để trừ hậu họa.
Tôi vừa vặn nghe thấy một lão trưởng lão gật gù đồng ý với phương án sau.
Không nói không rằng, tôi rảo bước thật nhanh tiến lại phía sau lưng lão già vừa lên tiếng kia, lấy đà rồi tung một cước thật mạnh, nhắm thẳng m.ô.n.g lão mà đạp tới tấp.
Bịch!
Vòng vây vốn đang siết c.h.ặ.t lấy Cơ Bất Vẫn lập tức bị cú đạp của tôi mở ra một lỗ hổng lớn. Lão già bị đá ngã nhào, chật vật bò dậy rồi quay ngoắt đầu lại, tức nổ đom đóm mắt trừng trừng nhìn tôi.
Tôi khoanh hai tay trước n.g.ự.c, khẽ hất cằm, dùng ánh mắt sắc lẹm trừng ngược lại lão: "Đứa em trai do chính tay bà đây nuôi nấng suốt mười năm trời, các người nói g.i.ế.c là đòi g.i.ế.c luôn à? Ông tính làm cái thá gì ở đây thế hả?"
Nhìn thấy tôi xuất hiện, bờ môi mỏng còn dính vết m.á.u của Cơ Bất Vẫn khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cậu lại im lặng, thậm chí còn tủi thân dời mắt đi hướng khác, không dám nhìn tôi.
Lúc này tôi cũng chưa có thời gian để dỗ dành cậu, việc cấp bách trước mắt là phải giải quyết đống rắc rối phiền phức này đã.
Tôi giơ tay lên ra hiệu đ.á.n.h một cái thủ thế chuẩn xác. Ngay lập tức, lấy Tiểu Bạch làm đầu đàn, mười ba chú tiên hạc tinh anh dũng mãnh lao thẳng vào giữa vòng vây, dùng tư thế phòng ngự tuyệt đối để che chắn, bảo vệ Cơ Bất Vẫn an toàn ở ngay chính giữa.
31
Tôi hiên ngang nắm lấy tay Cơ Bất Vẫn, một mạch dắt cậu rời khỏi đám đông các lão già trưởng lão kia.
Nếu hỏi tại sao tôi có thể dễ dàng mang Cơ Bất Vẫn đi thành công như thế trước mặt bao nhiêu môn phái. Thì bên cạnh tài "khẩu chiến đàn nho", mồm mép tép nhảy của tôi ra, lý do cốt lõi và quan trọng nhất vẫn là: Bọn họ đ.á.n.h không lại tôi.
Bà đây chỉ cần vung tay áo một phát là đủ tiễn cả lũ bay màu lên chín tầng mây rồi.
Trên đường dắt Cơ Bất Vẫn trở về Trưởng lão điện của mình, tôi thắc mắc hỏi cậu tại sao lúc xảy ra chuyện lại không truyền tin tức cho tôi biết. Nếu cậu báo trước một tiếng, tôi tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội làm cậu bị thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Suốt cả quãng đường đi, Cơ Bất Vẫn hoàn toàn im lặng, một chữ cũng không thèm ho he. Tôi bắt đầu lo lắng, không biết có phải cậu bị mấy lão già kia đ.á.n.h đến mức tổn thương thanh quản, hỏng mất giọng rồi hay không. Lát nữa về phải lo chạy chữa cho cậu thật tốt mới được.
Vừa đặt chân vào Trưởng lão điện, tôi ấn Cơ Bất Vẫn ngồi xuống ghế, rồi đem toàn bộ đống đan d.ư.ợ.c trị thương quý giá mà mình đã tích cóp, ôm đồm suốt bao năm qua ra đưa hết cho cậu.
"Vẫn Vẫn, mau uống cái này đi." – Tôi chìa viên đan d.ư.ợ.c trị nội thương thượng hạng đến trước mặt cậu.
Cậu không đưa tay ra đón lấy, ngược lại còn khẽ nắm lấy cổ tay tôi, đè xuống, dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn tôi chằm chằm: "Tỷ tỷ, ta... thực sự là con trai của Ma Vương."
Tôi chớp chớp mắt: "Ờ, biết rồi."
Cơ Bất Vẫn ngẩn ra: "Tỷ... hóa ra tỷ đã sớm biết chuyện này từ trước?"
"Ừm."
Những ngón tay Cơ Bất Vẫn đang đặt trên cổ tay tôi bất giác siết c.h.ặ.t lại, cậu gặng hỏi: "Vậy tại sao suốt bấy lâu nay tỷ chưa từng nói cho ta biết?"
Tôi nghiêng đầu suy ngẫm một lúc, rồi dõng dạc ném cho cậu một câu trả lời: "Ta sợ nhóc kiêu ngạo."
Thần sắc vốn đang vô cùng ngưng trọng, nghiêm túc của Cơ Bất Vẫn lập tức vỡ vụn, biến thành một biểu cảm ngơ ngác đầy hoang mang: "Ta thì có cái gì để mà kiêu ngạo?"
"Nhóc thử nghĩ mà xem, con trai Ma Vương chính là kẻ có khả năng tước đoạt và chiếm lấy sức mạnh từ chính cơ thể của Ma Vương cũ. Ta sợ nhóc mà biết sớm cái đặc quyền bá đạo này thì lại sinh ra lười biếng, không chịu chăm chỉ tự thân tu luyện nữa."
Cơ Bất Vẫn im lặng mất vài giây, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng. Cái nụ cười đó của cậu, theo tôi thấy thì có đến năm phần là cạn lời vô ngữ, và năm phần là bất lực chịu thua.
"Tỷ tỷ... tỷ lại bắt đầu nói mấy lời đùa cợt kỳ quái rồi."
Bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng dịu xuống được đôi chút, tôi khẽ bĩu môi. Thực ra tôi cũng đâu có hoàn toàn nói bừa, năng lực của con trai Ma Vương không phải đến từ sự thừa kế tự nhiên, mà là sự "đoạt lấy". Đứa con trai càng tu luyện mạnh mẽ bao nhiêu, thì Ma Vương đương nhiệm sẽ càng bị suy yếu đi bấy nhiêu. Chính vì vậy, các đời Ma Vương thường rất dè chừng và hiếm khi để lộ dòng m.á.u nối dõi của mình quá sớm. Sự xuất hiện của Cơ Bất Vẫn năm đó hoàn toàn là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn từ sự sơ suất của lão Ma Vương cũ mà thôi.
Nhìn thấy nụ cười trên môi cậu nhóc chợt tắt, gương mặt lại khôi phục dáng vẻ rầu rĩ, lo âu, tôi liền chủ động vươn tay ra, xoa xoa lên đầu cậu hệt như những ngày còn thơ bé: "Không cần phải lo lắng gì cả, trời có sập xuống thì vạn sự vẫn có ta gánh vác."
Nếu nói trước đây, điều tôi lo sợ nhất khi cậu biến thành Ma Vương là bản thân tôi sẽ bị bay màu mất chức công chức ở Thần giới; thì giờ đây, điều duy nhất khiến tôi bận lòng chỉ là cậu có phải chịu bất kỳ tổn thương nào hay không mà thôi.
Cơ Bất Vẫn ngước mắt lên nhìn tôi sâu sắc: "Ta có một câu hỏi... luôn muốn hỏi tỷ từ rất lâu rồi."
"Câu hỏi gì thế?"
Những ngón tay đang buông thõng bên sườn của tôi khẽ cuộn tròn lại một chút. Tôi lờ mờ đoán được cậu nhóc định hỏi mình điều gì.
"Năm đó... rốt cuộc là vì lý do gì mà tỷ lại ra tay cứu mạng ta?"
Thư Sách
Nghe đến đây, tuy trong lòng không quá bất ngờ, nhưng trái tim tôi vẫn không tự chủ được mà khẽ hẫng đi một nhịp.
32