43
Đại quân Ma giới đông nghịt kéo đến, tầng tầng lớp lớp vây c.h.ặ.t lấy Ngự Thú Tông. Bọn chúng rống lên, tuyên bố mục đích chuyến đi này là để nghênh đón tân Ma Vương Cơ Bất Vẫn trở về vị trí độc tôn.
Người của các đại tiên môn nghe thấy hung tin liền lũ lượt kéo đến chi viện. Thế nhưng, mục đích thực sự của bọn họ khi tới đây không đơn thuần chỉ là muốn đ.á.n.h đuổi quân Ma giới. Mục tiêu cốt lõi mà tất cả nhắm vào chính là Cơ Bất Vẫn. Bọn họ muốn mượn thẳng cái cớ này để tiên hạ thủ vi cường, một tay bóp c.h.ế.t Cơ Bất Vẫn hòng tuyệt đường hậu họa về sau.
Nhận thấy tình thế xoay chuyển theo hướng vô cùng bất lợi, tôi lập tức quay người, ba chân bốn cẳng chạy như bay về Trưởng lão điện để tìm Cơ Bất Vẫn – người lúc này vẫn đang chật vật tự mình áp chế ma khí.
Thế nhưng, còn chưa kịp đặt chân vào trong điện, tôi đã bàng hoàng nhìn thấy một luồng ma khí mang sắc đen đỏ nồng nặc đang cuồn cuộn bao phủ, nuốt chửng lấy toàn bộ Trưởng lão điện.
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, tim tôi nảy lên một cái đầy hoảng hốt. Tôi càng dốc toàn lực, tăng nhanh tốc độ lao về phía cậu.
Đến khi tôi nhìn thấy Cơ Bất Vẫn, cậu đang thống khổ tột cùng dùng một tay bấu c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình, quanh thân hắc khí lượn lờ bao quanh như những xúc tu quỷ dị.
Hốc mắt cậu đong đầy những giọt nước mắt ấm ức, cậu nhìn tôi đầy bất an và sợ hãi: "Tỷ tỷ... nếu như ta thực sự đọa ma... tỷ có chán ghét ta không?"
Tôi chẳng mảy may suy nghĩ, lập tức lao đến ôm c.h.ặ.t lấy cậu vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về, vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của cậu: "Vẫn Vẫn, đừng lo lắng, cho dù nhóc có biến thành cái dạng gì đi chăng nữa, ta cũng tuyệt đối không bao giờ chán ghét nhóc."
"Thật tốt quá..." – Cơ Bất Vẫn gục đầu vào vai tôi, giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc.
"Tỷ tỷ, tỷ có tin ta không?"
"Tin."
44
Tôi và Cơ Bất Vẫn rốt cuộc cũng thuận lợi đào tẩu, rời khỏi Ngự Thú Tông.
Chúng tôi không đi đâu khác mà chọn tiến thẳng về phía Ma giới. Cơ Bất Vẫn đã đưa ra quyết định cuối cùng: Cậu sẽ tiếp quản ngôi vị, chính thức trở thành tân Ma Vương.
"Tỷ tỷ, tỷ thực sự không có ý định ra tay ngăn cản ta một chút nào sao?"
Tôi đang nằm ườn trên chiếc giường lớn xa hoa thuộc tẩm cung Ma Vương để đọc thoại bản, nghe cậu hỏi cũng chẳng thèm bố thí cho cậu lấy một ánh nhìn, cứ thế dửng dưng đáp: "Chẳng phải chính nhóc đã hứa là sẽ không làm ta bị mất việc làm công chức sao?"
Cơ Bất Vẫn thẳng tay tịch thu luôn cuốn thoại bản trên tay tôi, bá đạo ép tôi bắt buộc phải nhìn thẳng vào mặt cậu: "Thế nhóc không sợ ta đột nhiên đổi ý à?"
Tôi mỉm cười, vươn tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu như một thói quen: "Vẫn Vẫn nhà ta là ngoan nhất, ta tin tưởng nhóc tuyệt đối sẽ không lật lọng."
Cơ Bất Vẫn vốn dĩ cực kỳ hưởng thụ chiêu này của tôi, khóe môi cậu lập tức cong lên một nụ cười thỏa mãn, rồi lấn tới, ghé sát khuôn mặt cực phẩm lại gần định bụng muốn hôn tôi.
Tôi nhanh tay lẹ mắt giơ một bàn tay lên chặn ngay miệng cậu lại.
Cậu nhóc nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, áp lòng bàn tay tôi lên má mình rồi nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng ủy khuất, tội nghiệp: "Tỷ tỷ, ta đã chính thức tròn mười tám tuổi rồi đấy nhé."
"Hơn nữa, món quà sinh nhật mà tỷ đã hứa tặng ta đến giờ vẫn chưa thấy đâu cả."
Tôi có chút chột dạ, khẽ sờ sờ ch.óp mũi đầy ngượng ngùng: "Cái đó... chúng ta đổi sang một nguyện vọng khác có được không nhóc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không được!"
"... Thật sự là không có một chút khả năng thương lượng nào luôn hả?"
"Không có."
Tôi vẫn còn muốn dùng dằng tìm cách để đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, thế nhưng ngặt nỗi trước những tiếng "tỷ tỷ" trầm ấm, dịu dàng đầy mê hoặc và mang tính dụ dỗ chí mạng của Cơ Bất Vẫn, tôi hoàn toàn tước v.ũ k.h.í, đầu hàng vô điều kiện.
Thôi thì thôi, chẳng phải chỉ là hôn một cái thôi sao?
Hôn thì hôn, sợ cái thá gì chứ!
Trong lòng thì tự trấn an, nghĩ thông suốt và mạnh miệng là thế, nhưng đến khi đôi môi của Cơ Bất Vẫn thực sự áp sát và chạm vào môi tôi, cơ thể tôi vẫn phản ứng theo bản năng, khẽ rùng mình một cái rồi có xu hướng muốn rụt cổ trốn về phía sau.
Nhưng Cơ Bất Vẫn đâu có để tôi toại nguyện. Cậu nhanh như chớp đưa một bàn tay ra giữ c.h.ặ.t lấy sau gáy tôi, triệt để c.h.ặ.t đứt mọi đường lui của tôi.
45
"Được rồi đấy nhé! Chẳng phải nhóc bảo chỉ một chút thôi sao?! Thế này là thành bao nhiêu cái rồi hả?!"
Tôi đỏ bừng cả mặt, vội vươn tay đẩy cái đầu của Cơ Bất Vẫn ra, ép cậu phải đứng cách xa tôi một chút. Cái tên nhóc này không biết học đâu ra cái kiểu hôn điêu luyện như thế, làm tôi suýt chút nữa là thiếu oxy đến mức ngất xỉu luôn rồi!
Bờ môi mỏng của Cơ Bất Vẫn lúc này vừa hồng nhuận lại vừa vương chút nước, trông quyến rũ và mê hoặc đến kỳ lạ. Cậu thuận thế nắm lấy bàn tay đang đẩy mình của tôi, đặt nó vòng qua cổ cậu, rồi lại chứng nào tật nấy ghé sát mặt lại định hôn tiếp.
Cũng may cậu vẫn còn biết điểm dừng, lần này chỉ nhẹ nhàng mổ vài cái chầm chậm lên môi tôi như chuồn chuồn đạp nước.
"Tỷ tỷ, ta đang hạnh phúc lắm." – Cậu ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đẽ vô ngần.
Tôi khẽ hừ một tiếng: "Hạnh phúc cái nỗi gì, đừng có quên chính sự của nhóc đấy."
"Tỷ tỷ cứ yên tâm." – Cậu lại tranh thủ mổ nhẹ lên môi tôi một cái nữa, ôm ấp tâm sự thêm vài câu rồi mới chịu lưu luyến rời đi để xử lý công việc.
Cái gọi là "chính sự" của Cơ Bất Vẫn lúc này thực ra lại nghe chẳng mấy ăn nhập với cái danh xưng tân Ma Vương của cậu cho lắm. Cậu hiện tại đang bận rộn thống lĩnh binh mã để đi thu phục, dẹp loạn đám Ma tộc đang tác oai tác quái khắp nơi ở Lục giới.
Vào cái ngày hai đứa chuẩn bị rời khỏi Ngự Thú Tông, cậu đã thẳng thắn bày tỏ tâm tư với tôi. Cậu cảm thấy thay vì để cho một kẻ lòng dạ khó lường nào đó bước lên ngôi vị Ma Vương rồi gieo rắc tai ương, thì chi bằng chính cậu sẽ đứng ra tiếp quản vị trí này.
Thư Sách
Cậu làm Ma Vương không phải vì dã tâm muốn thôn tính hay thống trị Lục giới, cậu chỉ muốn thiết lập lại nền hòa bình, để có thể danh chính ngôn ngữ, lâu lâu dài dài ở bên cạnh tôi mà thôi.
Thành thật mà nói, nghe xong những lời đó, tôi thực sự rất muốn mắng cậu là một kẻ luyến ái não giai đoạn cuối không lối thoát. Thế nhưng, việc một đại Ma Vương có sức mạnh hủy diệt Lục giới lại là một kẻ luyến ái não cuồng người yêu... xem ra cũng không phải là một chuyện quá tồi tệ nhỉ?
Tuy rằng cuối cùng vòng đi vòng lại thì Cơ Bất Vẫn vẫn đi vào con đường làm Ma Vương, nhưng thế này có tính là tôi đã thực hiện chiến thuật "đường cong cứu quốc" thành công không ta?
Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà bật cười, khẽ lắc đầu tự đắc.
Có thể tự tay nuôi nấng, nhào nặn ra một đứa con trai Ma Vương có chỉ số cảm xúc ổn định, lại còn là một kẻ luyến ái não chính hiệu thế này...
Xét cho cùng, mình đúng là một thiên tài nuôi dạy trẻ mà!
- HOÀN THÀNH -