Ma Vương Được Tôi Nuôi Thành Kẻ Cuồng Yêu Khống Chế Được Cảm Xúc

Chương 15



46

Kể từ ngày Cơ Bất Vẫn chính thức lên ngôi Ma Vương, Ma giới có thể nói là đã đón nhận một luồng sinh khí hoàn toàn mới, thay da đổi thịt đến ch.óng mặt.

​Đám Ma tộc ngày xưa vốn dĩ chỉ biết có đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc khắp nơi, thì giờ đây từng kẻ một đều được giáo hóa, rèn luyện thành những công dân gương mẫu, biết tôn trọng người già, yêu thương trẻ nhỏ, sống và làm việc theo pháp luật, am hiểu lý lẽ.

​Thực ra chẳng phải do đám Ma tộc này đột nhiên bừng tỉnh ngộ tính hay dễ dạy bảo gì cho cam, mà lý do cốt lõi là vì: Kẻ nào không chịu nghe lời đều đã bị Cơ Bất Vẫn thẳng tay "tiễn bay màu" hết sạch rồi.

​Cũng có vài thành phần không phục, âm mưu nổi loạn hòng lật đổ chính quyền, nhưng khổ nỗi bọn chúng đ.á.n.h không lại Cơ Bất Vẫn, kết cục cuối cùng nếu không chịu quy thuận thì cũng là đầu một nơi, thân một nẻo.

​Phương thức cai trị sấm sét đó của cậu đã kéo dài được hai năm. Hiệu quả mang lại phải nói là vô cùng rõ rệt và mỹ mãn.

​Tuy nhiên, có một điều đáng nói là chuyện tình cảm của hai chúng tôi suốt hai năm qua lại chẳng có thêm bất kỳ bước tiến triển vượt bậc nào cả.

​Đành rằng tôi đã chấp nhận cho cậu ôm ôm hôn hôn, nhưng cứ hễ cậu có ý định muốn tiến thêm một bước xa hơn nữa là tôi lập tức bấm nút phanh khẩn cấp. Tôi vẫn luôn có một rào cản tâm lý, cứ cảm thấy cậu nhóc còn quá nhỏ... Ý tôi đang muốn nói ở đây chính là tuổi tác ấy mà.

​Mặc dù ở cái thế giới tu chân này, nam t.ử mười tám tuổi phần lớn đều đã thành thân, thậm chí có đứa còn bế con chạy loăng quăng khắp xóm rồi. Nhưng suy cho cùng, tôi đâu phải là người bản địa hoàn toàn của thế giới này. Việc "nhập gia tùy tục" này tôi làm vẫn chưa được triệt để cho lắm, và thú thật là tôi cũng chẳng muốn làm cho nó quá triệt để làm gì.

​Thế nhưng mà... tính đến thời điểm hiện tại thì cậu nhóc đã tròn hai mươi tuổi rồi đấy chứ...

47

Tôi còn đang mải mê theo đuổi mạch suy nghĩ của mình thì Cơ Bất Vẫn đột nhiên đẩy cửa bước vào.

​Có điều, trạng thái của cậu lúc này trông vô cùng bất ổn, gương mặt lộ rõ vẻ thống khổ tột cùng.

​"Vẫn Vẫn! Nhóc bị làm sao thế?"

​Cơ Bất Vẫn ngước đôi mắt phượng lên nhìn tôi, bàn tay đang bám vào cánh cửa khẽ buông lỏng, rồi cả cơ thể cậu cứ thế đổ rạp về phía tôi. Hơi thở của cậu phả vào bên cổ tôi, nóng hổi đến đáng sợ.

​"Tỷ tỷ... ta khó chịu quá..."

​Tôi hốt hoảng, vội vàng đỡ lấy cậu rồi dìu thẳng vào trong phòng ngủ. Tôi đặt cậu ngồi xuống mép giường, cả cơ thể cậu mệt mỏi tựa hờ vào chiếc cột màn, sắc mặt ửng hồng một cách bất bình thường.

​"Rốt cuộc là nhóc bị làm sao thế này?" – Tôi sốt sắng gặng hỏi.

​Biểu cảm trên gương mặt Cơ Bất Vẫn thoáng chút khó xử, có vẻ khó mở lời. Nhưng dưới sự ép hỏi dồn dập của tôi, cậu cuối cùng cũng phải khai ra tình hình thực tế.

​Hóa ra, để chính thức kế thừa thần vị Ma Vương, cậu bắt buộc phải trải qua một thử thách: Đó là trải nghiệm sự phóng đại đến mức cực hạn của tất cả các loại ác niệm trên thế gian này. Mà một trong số những ác niệm bị khuếch đại lúc này... chính là d.ụ.c niệm.

​Nói cách khác, Cơ Bất Vẫn hiện tại là đang bị... t.h.u.ố.c kích thích tự nhiên hành hạ?

​Tôi: "............"

​Không phải chứ, cái chức Ma Vương này bộ không thể đứng đắn, nghiêm túc hơn một chút được à?

​"Tỷ tỷ... giúp ta với..."

​Bàn tay nóng bỏng như lửa đốt của Cơ Bất Vẫn khẽ áp lên cổ tôi. Cậu nheo đôi mắt phượng lại, bờ môi đỏ bừng, quyến rũ từng chút, từng chút một tiến lại gần mặt tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Tôi nhướng mày một cái, nhanh nhẹn nghiêng đầu né tránh.

​Cậu nhóc lập tức khựng lại, ánh mắt ngập tràn sự tổn thương và hụt hẫng nhìn tôi: "Tỷ tỷ?"

​"Vẫn Vẫn này, cái đống d.ụ.c niệm trên người nhóc hoàn toàn có thể dùng công pháp của Ma tộc để tự mình hóa giải được cơ mà, đúng không?"

​Bà đây dù sao cũng là người đã đọc hết cuốn tiểu thuyết này đấy nhé! Trong nguyên tác, Cơ Bất Vẫn làm gì có ai ở bên cạnh giúp đỡ đâu, cậu ta toàn tự dựa vào định lực và công pháp của bản thân để c.ắ.n răng chống chọi, chịu đựng vượt qua đấy thôi.

​Tôi vươn tay ra véo nhẹ vào cái má đang nóng bừng của cậu, mỉm cười đầy đắc ý: "Còn dám dùng chiêu này để chơi bài ngửa, động tâm nhãn với tỷ tỷ cơ à?"

Thư Sách

​Cơ Bất Vẫn đại khái là không thể ngờ được tôi lại am hiểu tường tận mọi bí mật nội bộ của Ma tộc đến thế. Cậu thở dài một hơi thườn thượt, dáng vẻ vô cùng uể oải, thất vọng đứng dậy định bụng quay người rời đi.

​Thế nhưng trước khi đi, cậu vẫn không quên quay đầu lại nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập sự mong chờ, khát khao. Thấy tôi vẫn im lặng không nói gì, cậu lại lạch bạch bước tới trước vài bước, rồi một lần nữa quay ngoắt đầu lại, tủi thân lí nhí:

​"Tỷ tỷ..."

​Tôi khẽ cong khóe môi, mỉm cười rồi đưa tay lên ngoắc ngoắc cậu: "Lại đây."

​Ánh mắt Cơ Bất Vẫn lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cậu sải bước chân, hai bước gộp làm một lao thẳng về phía tôi, rồi dứt khoát đè ngửa tôi ra, nhào nhào phác gục tôi xuống chiếc giường lớn.

 

48

Trời mới biết đêm qua tôi đã phải trải qua những cái gì nữa.

​Tôi có cảm giác như mình suýt chút nữa đã bị Cơ Bất Vẫn "ăn tươi nuốt sống" theo đúng nghĩa đen luôn rồi. Trên người tôi lúc này, những dấu răng to to nhỏ nhỏ nhiều đến mức đếm không xuể.

​Tôi nghiêng đầu, nhìn sang gã nhóc Cơ Bất Vẫn vẫn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ ở bên cạnh. Khóe môi cậu khẽ cong lên một độ cong nhàn nhạt, trông điệu bộ có vẻ như đang mơ thấy một giấc mộng cực kỳ đẹp đẽ vậy.

​Nhìn cái bản mặt thỏa mãn của cậu kìa, tôi nhất thời ngứa tay, không kìm được liền vươn tay ra véo mạnh vào má cậu một phát.

​Cậu chầm chậm mở đôi mắt phượng ra, vừa nhìn thấy tôi là ngay lập tức đã như một chú cún bám người, dính c.h.ặ.t lấy không rời một tấc. Cậu ôm lấy vòng eo tôi, cúi đầu định bụng lại muốn c.ắ.n nhẹ một cái, tôi vội vàng bóp hai má cậu, dùng sức kéo gương mặt cực phẩm kia ra xa.

​"Cơ Bất Vẫn, nhóc là cẩu đấy à? Nhóc nhìn xem nhóc đã c.ắ.n ta thành cái dạng gì rồi đây này!"

​Cơ Bất Vẫn chẳng thèm ngó ngàng đến đống bằng chứng tội lỗi đó, cậu nhắm nghiền mắt lại, rúc đầu cọ cọ vào lòng tôi rồi siết c.h.ặ.t vòng tay ôm eo, chất giọng khàn đặc sau một đêm dài mang theo vài phần làm nũng:

​"Thành thật xin lỗi tỷ tỷ... Sau này, ta nhất định sẽ nhẹ tay hơn."

​"..."

​Tôi vội đưa một bàn tay lên che trước n.g.ự.c, cố giữ cho trái tim nhỏ bé đang đập loạn cào cào của mình không nhảy vọt ra ngoài. Quả thực, tôi đã sâu sắc cảm nhận được thế nào là một khi người đàn ông đã chủ động làm nũng, thì linh hồn của người phụ nữ chỉ có nước bay lên chín tầng mây mà thôi.

​Sự đã rồi, việc đã đi đến nước này rồi, tôi còn có thể nói được cái gì nữa đây?