Ma Vương Được Tôi Nuôi Thành Kẻ Cuồng Yêu Khống Chế Được Cảm Xúc

Chương 2



6

Tôi thẳng tay bẻ gãy l.ồ.ng sắt cùng đống xích khóa đang giam cầm cậu nhóc, rồi cúi người dang tay định bế cậu ra ngoài.

​Thế nhưng, Cơ Bất Vẫn lại rụt người né tránh: "Trên người ta bẩn lắm."

​Tôi im lặng mất vài giây, sau đó... bịch một cái, tôi dứt khoát ngã phịch xuống đất, lăn qua lăn lại hai vòng đầy điệu nghệ.

​Bộ y phục vốn mang sắc trắng tinh khôi của tôi ngay lập tức dính đầy bụi đất, xám xịt một mảnh.

​Tôi phủi tay: "Giờ thì ta cũng bẩn giống nhóc rồi nhé."

​Nhân lúc cậu nhóc còn đang ngơ ngác ngỡ ngàng, tôi một tay ôm c.h.ặ.t lấy cậu vào lòng, nhanh nhẹn phóng qua cửa sổ, thuận lợi trốn thoát khỏi ổ buôn người.

​Trở về khách sạn.

​Trong lúc tôi đang cẩn thận bôi t.h.u.ố.c trị thương cho cậu, Cơ Bất Vẫn bất ngờ rụt rè thọc tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra tờ ngân phiếu năm mươi lượng ban nãy.

​"Trả lại cho ngươi này."

​Nhìn tờ ngân phiếu phẳng phiu, tôi ngẩn người ra một lúc.

​Thì ra cậu không hề đưa tờ ngân phiếu này cho mụ mẹ ruột của mình. Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra Cơ Bất Vẫn thực chất cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết rõ.

​Cậu nhóc ngước nhìn tôi, khẽ hỏi: "Ngươi... sẽ không bán ta đi chứ?"

​"Tuyệt đối không bao giờ!" – Giọng điệu của tôi vô cùng kiên định.

​Lời tôi vừa dứt, những giọt nước mắt to bự như hạt đậu bắt đầu chực trào khỏi hốc mắt cậu. Cậu nhóc vừa cuống cuồng quệt nước mắt, vừa nức nở nghẹn ngào: "Đừng gạt ta nhé..."

​"Không lừa nhóc đâu."

​Lòng tôi thắt lại vì xót xa, tôi ôm c.h.ặ.t lấy thân hình nhỏ bé của Cơ Bất Vẫn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng dỗ dành.

​Cậu nhóc cũng đưa hai tay ôm ghì lấy tôi, vừa khóc sụt sùi vừa nói: "Thế... thế ta làm người bạn đầu tiên của ngươi có được không?"

​Hóa ra cậu nhóc vẫn còn nhớ kỹ như in lời nói dối đáng thương của tôi lúc trước.

​"Ừm, được chứ."

​Ục... ục... – Bụng của Cơ Bất Vẫn bỗng biểu tình đòi ăn một tràng rõ to.

​Cậu nhóc ngượng chín cả mặt, vội vàng giấu nhẹm khuôn mặt nhỏ vào vai tôi trốn tránh.

​Cậu sụt sịt cái mũi, dùng chất giọng trẻ con còn ngạt ngạt vì vừa khóc xong, thì thầm bên tai tôi: "Ta đói rồi..."

​"Nhóc muốn ăn gì nào?"

​"..."

​"Trứng xào cà chua..."

7

"Dậy giường thôi."

​"..."

​"Ta biết thừa là tỷ tỉnh rồi."

​"..."

​"Tiểu Bạch, mổ tỷ ấy cho ta."

​Tiểu Bạch chính là chú tiên hạc mà tôi nuôi, con hạc này có sức chiến đấu bạo biểu, chuyên trị thói lười biếng.

​Nghe thấy câu này, tôi sợ tới mức vội vàng kéo chiếc chăn đang trùm kín đầu xuống, bật người ngồi dậy như cá chép hóa rồng.

​Tôi vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở nhìn Cơ Bất Vẫn lúc này đã mười hai tuổi đang đứng sừng sững ở đầu giường.

​Năm năm trôi qua, các đường nét trên gương mặt cậu đã dần nảy nở. Tuy vẫn còn chút bầu bĩnh của trẻ con, nhưng đã có thể nhìn ra dáng dấp của một đại mỹ nam trong tương lai.

​Thế nhưng, tôi chẳng còn chút tinh thần nào để thưởng thức vẻ đẹp trai của Cơ Bất Vẫn nữa.

​Tôi lại nhắm tịt mắt vào, uể oải, ỉu xìu nài nỉ: "Cầu xin nhóc đấy, cho ta ngủ thêm mười lăm phút nữa thôi..."

​"Mười lăm phút trước tỷ cũng nói y như vậy."

​"..."

​Thấy chiêu "mười lăm phút thần thánh" đã mất linh, tôi dứt khoát ngã vật ra giường, tung ra tuyệt chiêu tối thượng — nằm lăn lộn ăn vạ.

​"Cho ta ngủ thêm một chút nữa đi mà, một chút nữa thôi!"

​Tôi giãy nảy, đập tay đập chân một hồi lâu nhưng mãi chẳng nghe thấy Cơ Bất Vẫn lên tiếng.

​Tôi ti hí mở một mắt ra nhìn thử, kết quả là đụng ngay phải ánh mắt của cậu ta.

​Gương mặt cậu bình thản đến lạ lùng, rõ ràng là đã quá quen thuộc với cái thói ăn vạ này của tôi suốt năm năm qua rồi.

​Thấy vậy, tôi bất động luôn, nằm bẹp trên giường giả c.h.ế.t. Dù sao thì cứu vãn được phút nào hay phút nấy, có thể ngủ nướng thêm một phút, tôi quyết không dậy sớm một giây.

​Tôi nhắm mắt lại, tai nghe thấy tiếng Cơ Bất Vẫn bất lực thở dài.

​"Sáng nay ta có làm món sườn mà tỷ thích nhất đấy. Nếu tỷ còn không chịu dậy, ta đem đổ hết cho Tiểu Bạch ăn."

​Tôi vô thức nuốt nước miếng cái ực, mở choàng mắt quay sang nhìn cậu: "Sườn kho tiêu hả?"

​Cậu đáp: "Sườn xào chua ngọt."

​Tôi như nghe thấy tiếng bụng mình đang kêu gào ầm ĩ. Thế nhưng, tôi vẫn chưa chịu chui ra khỏi chăn ngay mà lý nhí ra điều kiện:

​"... Nhưng ta không muốn tự chải đầu đâu."

​Cậu nhóc nhìn tôi, thở dài nuông chiều: "Được rồi, để ta chải cho tỷ."

 

8

Tôi ngáp ngắn ngáp dài, lười biếng ngồi trước bàn trang điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Phản chiếu trong gương, Cơ Bất Vẫn phải đứng trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, đôi bàn tay nhỏ nhắn đang vô cùng nghiêm túc, tỉ mỉ đùa nghịch mái tóc của tôi.

​Nhìn dáng vẻ tập trung cao độ đầy chuyên chú của cậu khi cài chiếc trâm lên đầu mình, khóe môi tôi bất giác cong lên một nụ cười ấm áp.

​Đây thực sự là con trai của Ma Vương sao?

Đây chẳng phải là một tiểu thiên sứ à?

​Chờ Cơ Bất Vẫn chải tóc cho mình xong, tôi lập tức xoay người lại, dang tay ôm chầm lấy cậu rồi theo thói quen "chụt chụt" hai cái thật kêu lên hai bên má cậu nhóc.

​"Vẫn Vẫn nhà ta chải đầu là khéo nhất, đẹp mắt vô cùng!"

​Bị tôi hôn bất ngờ, gương mặt Cơ Bất Vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, thế nhưng vành tai khẽ ửng hồng đã triệt để bán đứng sự ngượng ngùng của cậu nhóc.

​Cơm nước xong xuôi, tôi và Cơ Bất Vẫn dắt theo Tiểu Bạch cùng nhau ra cửa.

​Nhiệm vụ hôm nay của chúng tôi là phải tìm bằng được chú tiên hạc cuối cùng đang bỏ trốn dưới phàm trần. Nghe giang hồ đồn đại thì nó đang lảng vảng ở khu vực trấn Lạc Thủy.

​Thế nhưng, vừa mới bước chân ra đường, tôi bắt đầu nghi ngờ có phải Cơ Bất Vẫn đã lén lút sau lưng tôi kích hoạt cái "Hệ thống vạn nhân mê" nào rồi hay không.

​Từ vương bà bán khoai lang ở đầu phố Đông cho đến gã đồ tể bán thịt ở cuối phố Tây, bất cứ ai nhìn thấy Cơ Bất Vẫn cũng đều xúm lại khen ngợi cậu nhóc không tiếc lời.

​Còn tôi, trong mắt bọn họ, nghiễm nhiên biến thành một bà chị có đầu óc không được bình thường cho lắm. (mỉm cười bất lực)

​Nhìn Cơ Bất Vẫn bị đám đông vây quanh, đi đến đâu cũng được chào đón nồng nhiệt đến đó, tôi lại một lần nữa tự hỏi bản thân:

Thư Sách

​Đứa trẻ mình đang nuôi dưỡng... thực sự là Ma Vương tương lai đấy à?

9

Nhìn Cơ Bất Vẫn đang bị đám đông vây kín, đoán chừng cậu nhóc còn khướt mới thoát ra được, tôi liền thong thả nhìn ngó xung quanh.

​Đúng lúc đó, tôi phát hiện ra một cửa hàng bánh kẹo gần đấy đang tổ chức sự kiện. Một đám nhóc tì đang xếp hàng rồng rắn trước cửa tiệm để nhận kẹo miễn phí.

​Tôi nhẩm tính một chút, bản thân năm nay mới có 4005 tuổi, bốn bỏ năm lên thì coi như là mười tuổi đi, suy cho cùng tôi vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà!

​Nghĩ là làm, tôi thản nhiên chen vào đứng cùng hàng với đám nhóc, rồi cũng hớn hở chìa hai lòng bàn tay ra chờ đợi.

​Đến lượt chưởng quầy phát kẹo, ông ta bỗng khựng lại, ngước mắt lên nhìn tôi chằm chằm.

​Ánh mắt của ông ta như muốn hỏi: “Cô nương à, cô có biết xấu hổ là gì không thế?”

​Tôi lại tiến lên nửa bước, bất chấp tất cả mà đưa tay sát về phía ông ta, dùng hành động thực tế để trả lời:

​Tôi không biết xấu hổ là gì đâu, tôi chỉ muốn ăn kẹo thôi.

​Cuối cùng thì tôi vẫn có kẹo ăn, chỉ là không phải đồ miễn phí, mà là Cơ Bất Vẫn đã phải móc hầu bao ra trả tiền. (chặc lưỡi)

​Lúc Cơ Bất Vẫn đưa bọc kẹo vừa mua cho tôi, gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp của cậu tràn ngập vẻ bất lực: "Tỷ có thể bớt làm mấy trò kỳ quặc lại được không?"

​"Trò kỳ quặc á?" – Tôi ngơ ngác hỏi lại – "Ý nhóc là trò gì cơ?"

​Cơ Bất Vẫn nghẹn lời: "... Thôi bỏ đi, coi như ta chưa nói gì."

​Chẳng hiểu sao, dạo này tôi cứ có cảm giác ánh mắt Cơ Bất Vẫn nhìn mình ngày càng chất chứa thêm vài phần lo âu.

​Nhưng cậu ta đang lo lắng cái gì cơ chứ?

​Tôi nghĩ mãi mà không ra, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua vì đã quá quen với việc này. Dẫu sao thì cậu nhóc lúc nào chẳng thế.

​Rõ ràng mới mười hai tuổi đầu, vậy mà đôi khi nhìn tôi, ánh mắt cậu cứ như đang mang cả một bầu tâm sự nặng nề. Khổ nỗi là có gặng hỏi thế nào, cậu cũng nhất quyết im như thóc, chẳng chịu hé răng nửa lời.

10

Khi đặt chân tới trấn Lạc Thủy, tôi nhận ra nơi này chẳng thay đổi là bao so với năm năm trước, thời điểm tôi dẫn Cơ Bất Vẫn rời đi.

​Trong quá trình lần theo dấu vết để tìm chú tiên hạc, chúng tôi vô tình đi ngang qua cửa nhà cũ của cậu. Tôi lên tiếng hỏi xem cậu có muốn ghé vào thăm một chút không. Cơ Bất Vẫn do dự vài giây rồi cũng tiến lên gõ cửa.

​Thế nhưng, người ra mở cửa lại là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

​Từ miệng người đó, chúng tôi bàng hoàng biết được mẹ ruột của Cơ Bất Vẫn đã đổ bệnh qua đời từ vài tháng trước...

​Cơ Bất Vẫn lúc này đang đứng quay lưng về phía tôi, khiến tôi không tài nào nhìn thấy được biểu cảm trên gương mặt cậu. Nhưng dù sao người vừa nằm xuống cũng là mẹ ruột, trong lòng cậu nhóc chắc chắn đang phải chịu một cú sốc lớn và vô cùng sầu khổ.

​Tôi tự nhủ, đây chính là thời điểm một người giám hộ như tôi cần phải ra tay để an ủi và sưởi ấm trái tim cậu.

​Nghĩ là làm, tôi luồn hai tay qua nách Cơ Bất Vẫn, dùng hết sức bình sinh nhấc bổng cậu lên. Ý định ban đầu của tôi rất tốt đẹp: bế cậu ngồi lên một bên tay mình, giống như cách người ta bế bồng, dỗ dành một đứa trẻ nhỏ.

​Nhưng khổ một nỗi... thể lực của tôi quá phế.

​Tôi thốc cậu lên được nửa chừng thì hụt hơi, hai tay bủn rủn tự động buông lỏng. Thế là bịch một phát, Cơ Bất Vẫn ngã dập m.ô.n.g xuống đất.

​Cậu nhóc ngồi bệt dưới đất, ngước đầu lên nhìn tôi bằng ánh mắt không thể cạn lời hơn.

​Bốn mắt nhìn nhau, tôi ngượng ngùng sờ sờ mũi, chột dạ đ.á.n.h mắt trống lảng sang hướng khác.

​Một lát sau, tôi lén liếc nhìn thì thấy Cơ Bất Vẫn vẫn rũ mắt ngồi im thin thít dưới đất, không thèm nhúc nhích.

​... Thôi c.h.ế.t, cậu nhóc không phải vì đau buồn quá mà chuẩn bị hắc hóa luôn đấy chứ?

​Tôi cuống cuồng ngồi xổm xuống trước mặt Cơ Bất Vẫn, nhanh tay nhét một viên kẹo vào miệng cậu. Chưa kịp để tôi mở lời dỗ dành, cậu nhóc đã lên tiếng trước:

​"Ta không có giận tỷ."

​"Thế nhóc đang đau lòng à?" Tôi lo lắng hỏi, rồi vội vàng nói tiếp: "Đừng buồn nữa, hay là để ta hát cho nhóc nghe nhé?"

​Tôi vừa mới há mồm, định tặng cậu bài “Ngày mai sẽ tốt đẹp hơn” thì một bàn tay nhỏ nhắn mang theo hơi lành lạnh đã lập tức ụp tới, bịt c.h.ặ.t miệng tôi lại.

​"Thôi đừng hát, nghe ghê lắm."

​Gân xanh trên thái dương tôi giật bần bật: "Cái thằng nhóc này..." Đúng là nghếch ngác, thiếu đòn mà!

​"Mông ta đau quá." Câu nói tiếp theo của cậu thành công cắt ngang ngọn lửa giận đang nhen nhóm của tôi.

​"... Thế... để ta xoa xoa cho nhóc nhé?"

​Vừa dứt lời, tôi liền đưa hai tay lên, ra sức nhào nặn hai bên má vừa mềm vừa có độ đàn hồi của cậu nhóc.

​"Hết đau chưa nào?"

​Cơ Bất Vẫn: "..."