11
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, kể từ ngày mẹ của Cơ Bất Vẫn qua đời tính đến nay cũng đã được hai năm.
Cơ Bất Vẫn giờ đây đã là một thiếu niên mười bốn tuổi.
Tôi nhận ra suốt hai năm này, cậu nhóc bỗng trở nên trầm lặng hơn rất nhiều, tâm sự trong lòng dường như cũng ngày một nặng nề hơn trước. Dạo gần đây, thời gian cậu nhìn chằm chằm vào tôi rồi thẫn thờ ngơ ngác lại càng lúc càng dài.
Thế nhưng cứ mỗi lần tôi gặng hỏi lý do, cậu lại lưỡng lự hồi lâu, rồi cuối cùng chỉ buông một câu "không có gì" để lấp l.i.ế.m.
Cứ cái đà này thì tôi sắp phát điên lên mất thôi.
Chính vì vậy, tôi đã đưa ra một quyết định cực kỳ "tồi tệ": chuốc say Cơ Bất Vẫn mười bốn tuổi. Tôi muốn mượn rượu để bắt cậu nhóc phải nói ra lời thật lòng!
Sau một hồi chén thù chén tạc, Cơ Bất Vẫn lúc này mặt mũi đã đỏ bừng, ánh mắt mơ màng nhìn tôi.
Tôi đưa tay quơ quơ trước mặt cậu gặng hỏi: "Có còn nhận ra ta là ai nữa không hả?"
Cậu khẽ nheo đôi mắt phượng tinh tế, chẳng thèm đáp lời, chỉ lấy tay chống xuống bàn rồi lảo đảo đứng dậy, bước từng bước xiêu vẹo về phía tôi.
Tôi vừa định mở miệng tra hỏi tiếp thì Cơ Bất Vẫn đã đưa hai tay lên ôm lấy má tôi, kéo sát lại gần.
Vì đứng không vững nên ch.óp mũi của cậu cứ cọ qua cọ lại trên mũi tôi, làm tôi ngứa ngáy suýt chút nữa là hắt xì hơi.
Hơi rượu thoang thoảng cùng cảm giác nhồn nhột nơi cánh mũi khiến tôi định đưa tay đẩy cậu ra. Thế nhưng đúng lúc ấy, khóe môi cậu bỗng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười rạng rỡ đến mức làm người ta phải lóa mắt.
"Tỷ là bà chị ngốc nghếch của ta."
Tôi vốn đang bị nụ cười của cậu làm cho mê mẩn, vừa nghe thấy câu này liền lập tức hồn bay phách lạc, tỉnh cả người.
Tôi đưa tay bấu c.h.ặ.t lấy hai má cậu, nghiến răng nghiến lợi dọa dẫm: "Từ 'tỷ tỷ' thì ta công nhận, còn cái đứa 'ngốc nghếch' kia là đang ám chỉ ai đấy hả?"
Cậu nhóc chẳng thèm sợ cái uy của tôi, dõng dạc đáp: "Chính là tỷ."
"Cái thằng nhóc này...!"
Tôi vừa định ra tay thu thập cậu một trận, ai ngờ nụ cười trên môi cậu đột ngột tắt ngấm. Ngay sau đó, những giọt nước mắt ấm nóng từ khóe mắt cậu cứ thế lã chã tuôn rơi?!
Trời đất chứng giám, tôi đã kịp làm cái gì đâu, thằng nhóc này dám ăn vạ tôi đấy à!
12
Đôi bàn tay đang ôm lấy mặt tôi bỗng chuyển sang ôm ghì lấy cổ tôi, rồi cậu nhóc gục hẳn đầu vào vai tôi mà khóc sụt sùi.
Mấy chuyện này tôi đều có thể bao dung được, thế nhưng mà ——
Cơ Bất Vẫn ơi là Cơ Bất Vẫn, nhóc có biết năm nay nhóc đã mười bốn tuổi rồi không hả?
Mười bốn tuổi rồi đấy!
Thân hình đã cao bằng tôi, lớn tướng như thế kia rồi, vậy mà lại thản nhiên ngồi lọt thỏm trong lòng tôi rồi ôm tôi khóc tu tu sao?! Chuyện này có hợp lý chút nào không cơ chứ?
Trong ký ức của tôi, kể từ sau năm bảy tuổi, Cơ Bất Vẫn chưa từng rơi một giọt nước mắt nào nữa. Chẳng lẽ cậu nhóc này thuộc tuýp người hễ cứ uống say vào là lại mít ướt?
Xem ra sau này tôi phải thường xuyên đóng vai kẻ xấu chuốc rượu cậu mới được.
"Tỷ tỷ..." – Cơ Bất Vẫn khẽ gọi bên tai tôi.
"Ừm, ta nghe đây."
Cơ Bất Vẫn lại im lặng. Hai tay cậu ôm siết lấy cổ tôi c.h.ặ.t hơn một chút, cả người nép sát vào tôi như muốn dính lấy nhau.
Cảm giác này làm tôi có chút không quen. Đã lâu lắm rồi tôi và Cơ Bất Vẫn không có những cử chỉ thân mật đến mức này. Dẫu sao thì cậu cũng đã mười bốn tuổi, ra dáng một thiếu niên rồi còn gì.
"Tỷ tỷ..." – Cậu lại lên tiếng gọi.
Tôi kiên nhẫn đáp lời cậu. Vốn tưởng cậu sẽ lại tiếp tục im lặng, nào ngờ cậu đột nhiên nói nhỏ: "Mẹ ta mất rồi, giờ ta chỉ còn có mỗi mình tỷ thôi."
Tôi ngẩn người ra một thoáng, suýt chút nữa là không kìm được cái miệng mà buột miệng nói ra rằng cậu vẫn còn một gã cha làm Ma Vương đang đi đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc ở phương nào đó chưa rõ tung tích.
Thấy tôi không phản ứng gì, Cơ Bất Vẫn chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi vai tôi.
Do tác dụng của hơi men và trận khóc vừa rồi, đôi mắt phượng dài chuẩn mực và tinh xảo của cậu giờ đây đỏ hoe. Cậu nhìn tôi trân trân, một giọt nước mắt lại từ từ lăn dài trên má.
Theo bản năng, tôi đưa tay định lau nước mắt cho cậu, nhưng bàn tay liền bị cậu giữ c.h.ặ.t lấy.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ không thích ta nữa không?"
"Hả? Nhóc nói cái gì cơ?"
"Có phải tỷ cũng đang tính đem bán ta đi đúng không?"
Ánh mắt ngập tràn sự bất an và thiếu cảm giác an toàn của Cơ Bất Vẫn làm tôi giật mình, lập tức phải nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân.
Ủa, mình đã làm cái gì để thằng nhóc này nghĩ là mình sẽ bán nó đi vậy trời?
Không thể nào nha! Mình có làm cái tích sự gì đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hằng ngày việc đi chợ nấu cơm, giặt giũ quần áo, kiếm tiền trang trải hay đối nhân xử thế bên ngoài đều là một tay cậu nhóc này gánh vác hết. Tôi ở cái nhà này ngoài ăn với ngủ ra thì có biết làm gì nữa đâu.
Khoảng chừng là hai giây... C.h.ế.t dở, chẳng lẽ do dạo này mình ăn nhiều quá làm gia cảnh khánh kiệt, sắp sập tiệm đến nơi rồi sao?
Nghĩ vậy, tôi vội vàng thọc tay vào n.g.ự.c áo, lôi ra mấy tờ ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng to đùng rồi quơ quơ trước mặt cậu để trấn an:
"Yên tâm đi, tỷ đây có tiền, b.a.o n.u.ô.i nhóc cả đời cũng được!"
Cơ Bất Vẫn: "..."
Ơ kìa? Sao cái biểu cảm của cậu nhóc lại biến thành cạn lời thế kia?
Chương 13
Cậu nhóc đưa tay ấn đống ngân phiếu trong lòng bàn tay tôi xuống, rồi nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng áp lên má mình. Lớp da thịt mịn màng, mềm mại dưới lòng bàn tay khiến tôi có chút yêu thích không buông tay.
Chẳng biết từ lúc nào, Cơ Bất Vẫn đã buông tay tôi ra, còn tôi thì cứ thuận theo bản năng, lướt nhẹ các đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt cậu.
Khóe môi Cơ Bất Vẫn khẽ cong lên một chút, nhưng rất nhanh đã được chủ nhân mím c.h.ặ.t lại để nén nụ cười.
"Tỷ tỷ, hai ngày trước ta làm món sườn xào chua ngọt tỷ thích nhất..." Giọng nói của Cơ Bất Vẫn bỗng mang theo vài phần bất an: "Có phải tay nghề của ta bị giảm sút rồi không?"
Tôi lập tức phủ nhận: "Ai bảo thế? Rõ ràng là tiến bộ vượt bậc mà!"
"Vậy là do ta chải đầu cho tỷ không đẹp à?"
Tôi chẳng hiểu sao Cơ Bất Vẫn tự dưng lại đi nghi ngờ năng lực chuyên môn của mình, nhưng vẫn vô cùng nghiêm túc trả lời: "Không hề, ta thích lắm."
"Thế thì chắc chắn là do ta càng lớn càng xấu xí đi rồi."
Tôi trố mắt: "Cái gì? Làm sao có thể chứ!"
Tôi lập tức dùng cả hai tay ôm lấy má cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu mà khẳng định chắc nịch từng chữ một: "Nhóc có thể tự ti về bất cứ thứ gì trên đời này, nhưng tuyệt đối không được phép hoài nghi gương mặt của mình, rõ chưa?"
"Nó đẹp đến mức điên đảo chúng sinh luôn đấy!"
Cơ Bất Vẫn dường như bị những lời khen bộc trực của tôi làm cho ngượng chín người. Đôi mắt đen lánh như nước mùa thu không dám nhìn thẳng vào tôi nữa mà cứ đảo liên tục sang hướng khác, hai bên má trong lòng bàn tay tôi cũng bắt đầu nóng bừng lên.
Cậu nhóc ngượng ngùng một hồi, rồi đột nhiên quay ngoắt đầu lại.
Đôi mắt phượng lấp lánh nước long lanh, mang theo một vẻ vô cùng uất ức và tủi thân, nhìn tôi chằm chằm rồi chất vấn: "Vậy... vậy thì rốt cuộc tại sao dạo này tỷ không chịu hôn ta nữa?"
Tôi: ?"
Cái thằng nhóc này vừa thốt ra câu hỏi quái quỷ gì thế này hả trời? (vò đầu bứt tai)
14
Câu hỏi của cậu nhóc làm tôi đơ người mất vài giây để xử lý thông tin.
Thế nhưng, còn chưa kịp load xong xem cái thằng nhóc này đang thốt ra những lời quá đáng gì, tôi đã bị một tràng lên án nức nở của cậu đập cho lú lẫn cả đầu óc.
"Trước đây ta làm món tỷ thích ăn, tỷ sẽ vừa cười vừa xoa đầu ta khen ta ngoan ngoãn."
"Bây giờ tỷ chỉ biết mở miệng khen lấy lệ một câu ngon..."
"Cả chuyện chải đầu nữa, hồi trước lần nào tỷ cũng vừa hôn vừa cọ má ta... Giờ thì chỉ biết nói mỗi câu cảm ơn."
"Tỷ rõ ràng là không còn thích ta nữa, tỷ cũng muốn bắt chước mẹ ta vứt bỏ ta đúng không..."
Cơ Bất Vẫn đang ngồi trên đùi tôi khẽ rũ mi mắt, bờ môi mỏng hơi nhấp nhẹ, vài giọt nước mắt còn vương trên hàng mi dài và dày, theo mỗi nhịp chớp mắt từ từ lăn dài xuống phúng phính. Trông cậu nhóc vừa uất ức lại vừa đáng thương đến tội nghiệp.
Tôi cuống cuồng giải thích: "Hiểu lầm, đây là hiểu lầm to lớn rồi!"
Thư Sách
"Ta không có ghét bỏ nhóc, càng không có ý định vứt bỏ nhóc, chỉ là..."
Tôi định bảo vì cậu đã mười bốn tuổi rồi, không thể cứ tùy tiện hôn hít như hồi còn bé xíu được, như thế không thích hợp cho lắm.
Nhưng cậu nhóc đã thẳng thừng ngắt lời tôi, ngước khuôn mặt tinh xảo còn vương lệ lên nhìn tôi chằm chằm: "Nếu những lời tỷ nói là thật, vậy thì tỷ tiếp tục xoa đầu ta, tiếp tục hôn ta đi."
"Thế thì không được." – Tôi buột miệng từ chối ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.
Và thế là, Cơ Bất Vẫn liền trưng ra bộ mặt đau đớn như kiểu: "Tỷ thấy chưa, quả nhiên là tỷ đang lừa ta."
Lòng tôi có chút d.a.o động và mủi lòng, nhưng tôi vẫn cố sống cố c.h.ế.t bám lấy nguyên tắc cốt lõi của mình.
"Thôi bỏ đi." Cơ Bất Vẫn cười khổ, nhẹ giọng nói: "Có lẽ ngay từ khi sinh ra, số mệnh của ta đã định sẵn là không bao giờ có được tình yêu thương chân chính từ bất kỳ ai rồi."
"Tỷ tỷ, cảm ơn tỷ vì đã chăm sóc ta suốt những năm qua. Ta tự đi là được, sẽ không làm tỷ phải khó xử nữa."
Tôi bị những lời thoại sặc mùi bi kịch của Cơ Bất Vẫn làm cho quay cuồng đầu óc.
Sao tự dưng bầu không khí lại chuyển sang hướng phim truyền hình đẫm lệ thế này?
Nhìn thấy Cơ Bất Vẫn định đứng phắt dậy khỏi đùi tôi, cô đơn sải bước rời đi, trong đầu tôi lập tức nảy số hàng loạt từ khóa: Hắc hóa, hủy diệt lục giới, bay màu ghế công chức.
Não bộ của tôi ngay lập tức đưa ra quyết định tối ưu nhất trong vòng một nốt nhạc: Tôi chộp lấy cánh tay cậu, giật mạnh một phát kéo cậu ngồi sụp xuống đùi mình lần nữa, rồi dùng hai tay giữ c.h.ặ.t lấy má cậu, ghé sát vào thơm một cái rõ to, vang lên một tiếng “Chụt” thật giòn giã trên má cậu nhóc.