26
Cũng may tôi là thần nữ, còn Tiểu Bạch là tiên hạc có chút linh tính, chứ nếu là người phàm thì chắc hai đứa đã dắt tay nhau nằm rạp xuống đất, chuẩn bị xanh cỏ luôn rồi.
Tôi chật vật bò ra khỏi đống đổ nát hoang tàn, rồi ra sức đào bới một hồi mới lôi được Tiểu Bạch ra ngoài. Sau khi truyền cho nó một ít thần lực, chú hạc béo mới từ từ mở mắt ra.
Hai chúng tôi ngồi bệt tại chỗ nghỉ ngơi hồi lâu để lại sức, rồi mới lảo đảo bay về phía Ngự Thú Tông.
Thế nhưng, vừa mới chở tôi đáp xuống trước đại môn Ngự Thú Tông, Tiểu Bạch đã hoàn toàn kiệt sức. Thế là một người một hạc đổ rầm xuống, nằm bẹp dí như một bãi bùn ngay trước cổng tông môn.
Một đệ t.ử đi ngang qua lập tức nhận ra tôi, vội vã ba chân bốn cẳng vừa chạy vừa hét lớn: "Là Bạch Hạc trưởng lão! Mau, mau đi báo cho Cơ sư huynh biết Bạch Hạc trưởng lão đã trở về rồi!"
Ơ, Vẫn Vẫn đã về rồi à?
Thế rốt cuộc là mình đã bị bất tỉnh nhân sự ở cái xó xỉnh kia bao nhiêu ngày rồi vậy trời?
Chẳng mấy chốc, tôi đã thấy một bóng hình quen thuộc mặc y phục màu đen đang điên cuồng, hớt hải lao về phía này. Nhìn thấy gương mặt nôn nóng của Cơ Bất Vẫn, lòng tôi tự dưng nhẹ bẫng, cảm giác an tâm tuyệt đối dâng lên. Bây giờ thì cho dù tôi có nhắm mắt ngất đi luôn thì cũng chẳng còn gì phải sợ hãi nữa.
Tuy nhiên, trước khi lịm đi, tôi nhất định phải trăn trối một câu cực kỳ quan trọng với cậu nhóc.
Cơ Bất Vẫn chạy gấp đến mức suýt chút nữa là vấp ngã nhào ngay trước mặt tôi.
Cậu cuống cuồng ôm chầm lấy tôi vào lòng, đôi mắt phượng đỏ hoe, trong ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn và sợ hãi tột độ: "Tỷ tỷ, tỷ làm sao thế này? Tỷ bị thương ở đâu? Nói cho ta biết đi!"
Tôi mấp máy bờ môi tái nhợt, dùng hết sức bình sinh để nặn ra một câu nghe vô cùng t.h.ả.m thiết: "Ta... ta sắp không xong rồi..."
"Không, không thể nào đâu tỷ tỷ!" – Cơ Bất Vẫn siết c.h.ặ.t lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào như sắp khóc òa lên đến nơi.
"Nhóc đừng... đừng ngắt lời ta, mau nghe ta nói... Chuyện này... chuyện này quan trọng lắm..."
Một giọt nước mắt nóng hổi của cậu bất chợt rơi bộp xuống mặt tôi, làm tôi hơi ngẩn ra một chút. Giờ phút này, Cơ Bất Vẫn đang mím c.h.ặ.t môi, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi từ khoảnh khóe mắt đỏ hoe.
Ủa, sao thằng nhóc này lại khóc dữ thần thế? Thương tôi đến thế cơ à?
Tôi thoi thóp giơ tay lên, ra hiệu bảo cậu ghé sát tai lại gần một chút. Cơ Bất Vẫn ngoan ngoãn làm theo ngay lập tức.
Tôi ghé sát vào tai cậu, dùng chút hơi tàn cuối cùng để thốt lên tiếng lòng: "Cơm... ta... đói... quá..."
Tiểu Bạch nằm bên cạnh chắc là cũng nghe thấy lời trăn trối đầy xúc động của chủ nhân, nó liền cố gắng rướn cái cổ gầy lên một chút, ý bảo: Cho nó một phần ké với.
Nói xong câu đó, ý thức của tôi liền triệt để rơi vào bóng tối, m.ô.n.g lung rồi lịm hẳn đi.
Thế nhưng, ngay trước khoảnh khắc chìm vào giấc ngủ sâu, tôi vẫn kịp chứng kiến phản ứng của Cơ Bất Vẫn.
Cậu nhóc ngẩn người ra trong vài giây, sau đó chầm chậm ngẩng đầu lên, đưa tay che đi đôi mắt còn đẫm lệ. Bờ môi mỏng của cậu khẽ cong lên, rồi từ trong cổ họng bật ra một chuỗi tiếng cười khẽ.
Chẳng hiểu sao, dù đã nhắm mắt, tôi vẫn cảm thấy tiếng cười của cậu nhóc lúc đó có vài phần... đáng sợ và rùng rợn thấu xương.
27
Vẫn Vẫn, nhóc đang định làm cái trò gì thế hả?"
"Tỷ không nhìn ra sao? Ta đang chuẩn bị đi ngủ."
Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, bất lực nhìn Cơ Bất Vẫn đã tự mình trải xong một lớp đệm dưới sàn, đắp chăn ngay ngắn chỉnh tề rồi nằm im thin thít.
Tôi nhướng mày: "Tỷ biết nhóc muốn ngủ, nhưng đây là phòng của ta cơ mà."
Cậu nhóc nhắm tịt mắt, bình thản trả lời: "Để tỷ ở một mình, ta không yên tâm."
"Có cái gì mà không yên tâm chứ?"
Cơ Bất Vẫn giữ im lặng, hàng mi dài khép c.h.ặ.t, giả vờ như bản thân đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi bĩu môi, bước tới dùng chân đá nhẹ vào người cậu một cái: "Đừng có vờ vịt nữa, mau mở mắt ra nói chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cơ Bất Vẫn lúc này mới chịu mở mắt. Cậu nhìn tôi, giọng điệu ẩn chứa vài phần oán khí tủi thân: "Ta mới rời mắt khỏi tỷ có vài ngày, tỷ đã tự hành hạ bản thân thành cái dạng sống dở c.h.ế.t dở kia rồi."
"Đấy hoàn toàn là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn mà." Tôi chột dạ phân bua, rồi vội vàng xua tay đuổi khéo: "Thôi, đừng có ở đây ăn vạ ta nữa, mau ôm chăn gối về phòng của nhóc đi."
Cơ Bất Vẫn chậm rãi ngồi dậy. Trước khi nằm xuống, cậu đã tháo băng buộc tóc, khiến mái tóc dài đen nhánh, mượt mà như suối đổ xuống, xõa tung ở trước n.g.ự.c và sau lưng. Nhìn mái tóc vừa đen vừa mềm mại ấy, tôi không kìm được lòng tham mà vươn tay ra sờ soạng một phen.
Cảm giác trơn láng, mềm mịn như tơ lụa cao cấp dưới lòng bàn tay khiến tôi thích thú đến mức không muốn buông ra.
Thế nhưng còn chưa kịp tận hưởng thêm mấy giây, Cơ Bất Vẫn đã nhanh như chớp nghiêng người né tránh. Cậu bắt đầu ra điều kiện để cò kè mặc cả với tôi: "Nếu tỷ cho phép ta ngủ lại đây, ta sẽ để tỷ sờ thoải mái."
Tôi rụt tay về, bĩu môi chê bai: "Cái thằng nhóc thối này, ai thèm hiếm lạ chứ, tóc ta cũng có vậy."
Thư Sách
Tôi ngáp dài một cái, mệt mỏi đổ rầm người xuống chiếc giường êm ái, cũng không quên lớn tiếng nhắc nhở: "Lúc ra ngoài nhớ đóng hộ cái cửa vào nhé."
Nhắm mắt nằm đợi một lúc lâu, tôi vẫn không nghe thấy tiếng động mở cửa bước ra ngoài.
Ủa, đi rồi hay chưa đi vậy ta?
Tôi tò mò mở mắt ra liếc nhìn một cái, liền thấy Cơ Bất Vẫn chẳng những không chịu rời đi, mà trái lại còn đang lẳng lặng ngồi ngay bên mép giường của tôi, gương mặt đăm chiêu như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó đại sự lắm.
Tôi ngồi bật dậy, vừa định mở miệng mắng đuổi cậu ta về thì đã bị một câu nói của cậu chặn đứng họng:
"Tỷ tỷ, ta vừa gặp ác mộng."
"Cái gì cơ?" Tôi đơ ra mất một giây, rồi nhanh ch.óng phản công: "Nhóc đã kịp ngủ cái chữ bẻ đôi nào đâu mà đòi gặp ác mộng hả?"
Cơ Bất Vẫn mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt phượng nhìn tôi đầy bất lực: "Là những ngày trước đó ta đã gặp ác mộng."
"Ồ, thế nội dung cái giấc mơ đáng sợ đó là gì?"
Cơ Bất Vẫn bắt đầu kể lể, giọng điệu vô cùng truyền cảm. Cậu bảo suốt mấy ngày qua, đêm nào cậu cũng mơ thấy tôi đột nhiên biến mất không một dấu vết, cậu có điên cuồng tìm kiếm thế nào cũng không thấy bóng dáng tôi đâu.
"Mấy đêm liền ta đều bị giật mình tỉnh giấc vì quá sợ hãi."
Cơ Bất Vẫn rũ mi mắt xuống, vài lọn tóc đen nhẹ nhàng rủ xuống bên má, dưới ánh nến lung linh trông cậu lúc này có phần vô cùng yếu ớt và cô độc.
"Vẫn Vẫn..." Tôi bỗng thấy lòng mình mềm đi vì đau lòng, bèn vươn tay ra nắm lấy bàn tay cậu.
Cậu nhóc lập tức nắm c.h.ặ.t ngược lại tay tôi, hạ thấp giọng, dùng ngữ điệu vô cùng dịu dàng, ngoan ngoãn nài nỉ: "Cho nên tỷ tỷ à, đêm nay cứ để ta ngủ lại đây có được không?"
Khoảng chừng là hai giây... Tôi chợt nhận ra có gì đó sai sai ở đây.
Tôi lập tức phũ phàng rút mạnh tay mình ra khỏi tay cậu: "Cái thằng nhóc này, nhóc lại dám giả bộ đáng thương để lừa ta đúng không!"
"Tỷ tỷ... thật sự không được sao?"
Cơ Bất Vẫn hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc. Cậu nhóc tiến sát gương mặt tuấn mỹ của mình lại gần tôi hơn, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn vẻ u sầu, tổn thương sâu sắc.
"Thật là chịu nhóc luôn đấy!" Tôi dùng tay đẩy cái bản mặt quá mức đẹp trai kia ra xa khỏi tầm mắt.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội giữa lý trí và tình cảm, rốt cuộc câu từ chối phũ phàng vẫn không thể nào thốt ra khỏi miệng.
"Chỉ duy nhất đêm nay thôi đấy nhé."
Vừa dứt lời, nét u sầu, đau khổ trên gương mặt Cơ Bất Vẫn liền lập tức bay biến sạch sẽ không còn một dấu vết.
Tôi bất lực thở dài, đúng là biết thừa cậu ta đang giở trò đóng kịch, thế nhưng cái bản mặt đẹp đẽ kết hợp với vẻ đáng thương kia thực sự là một v.ũ k.h.í hạng nặng, khiến tôi không tài nào nhẫn tâm từ chối được.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tai tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng Cơ Bất Vẫn nói thầm điều gì đó. Thế nhưng vì cơn buồn ngủ ập đến quá nhanh, tôi hoàn toàn không nghe rõ được nội dung cụ thể là gì.
Sau khi chìm vào giấc ngủ sâu, tôi liền nằm mơ.
Đó là một giấc mơ cực kỳ, cực kỳ kinh dị và khủng khiếp.
Tôi mơ thấy Cơ Bất Vẫn... đang đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi của tôi...