22
Sau khi trở về phòng, nhìn Cơ Bất Vẫn đang lúi cúi thu dọn hành lý, tôi tò mò lên tiếng hỏi: "Vẫn Vẫn này, sao nhóc lại muốn gia nhập Ngự Thú Tông thế?"
Có lẽ do đã đọc qua nguyên tác và bị ấn tượng ban đầu ăn sâu vào tiềm thức, tôi vẫn luôn cảm thấy Cơ Bất Vẫn đứng ôm một thanh trường kiếm lạnh lùng của Kiếm Tông thì hợp dáng hơn nhiều.
Cơ Bất Vẫn vừa xếp y phục vừa ôn tồn đáp: "Cuộc sống ở Ngự Thú Tông rất thanh nhàn, tự do, ở đó lại có rất nhiều linh thú đáng yêu nữa, ta nghĩ chắc chắn tỷ sẽ thích."
"Hơn nữa, điều kiện sinh hoạt dành cho linh thú ở Ngự Thú Tông cực kỳ tốt, Tiểu Bạch và đàn tiên hạc của tỷ sang đó cũng sẽ được sống thoải mái, dễ chịu hơn."
Trời đất ơi.
Tôi nhìn mà cứ ngỡ như đang thấy vầng hào quang thánh đức tỏa ra xung quanh Cơ Bất Vẫn vậy.
Cậu nhóc này cư nhiên đến cả tương lai của Tiểu Bạch và đám tiên hạc đi lạc kia cũng tính toán chu toàn hết cả vào trong. Cậu chu đáo đến mức này làm tôi muốn khóc ròng vì cảm động mất thôi.
Tôi khẽ thở dài: "Thế nhóc có thèm nghĩ ngợi chút nào cho bản thân mình không đấy?"
Tôi có chút lo lắng cái tính cách này sẽ khiến Cơ Bất Vẫn quá chịu thiệt thòi, cứ mãi nghẹn ngào chịu đựng, hy sinh bản thân để tác thành cho người khác.
Cậu nhóc nghe vậy liền đưa bàn tay lên gãi gãi đầu chú chim Tiểu Bạch đang đứng bên cạnh. Thấy con hạc béo thoải mái híp c.h.ặ.t hai mắt lại tận hưởng, cậu không kìm được mà nở một nụ cười ấm áp:
"Tất nhiên là có nghĩ chứ. Bản thân ta cũng rất thích linh thú, vậy nên mới chọn Ngự Thú Tông mà."
Nghe cậu giải thích như vậy, tảng đá trong lòng tôi mới tạm thời được hạ xuống. Nhưng tôi vẫn không quên dặn dò thêm một câu: "Tóm lại là sau này dù có chuyện gì xảy ra, vạn lần không được phép để bản thân phải chịu uất ức, nghe chưa?"
Cơ Bất Vẫn vô cùng ngoan ngoãn, khẽ gật đầu đáp: "Vâng, tất cả đều nghe theo lời tỷ tỷ."
23
Sau khi gia nhập Ngự Thú Tông và chính thức trở thành Bạch Hạc trưởng lão, công việc hằng ngày của tôi cũng chẳng khác mấy so với hồi còn ở Thần giới. Có chăng là phạm vi quản lý rộng hơn một chút: từ việc chỉ chăm sóc tiên hạc, nay đổi thành chăm nom cho toàn bộ linh thú của Ngự Thú Tông mà thôi.
Làm đúng công việc chuyên môn bấy lâu nay nên những ngày tháng của tôi trôi qua vô cùng nhẹ nhàng và vui vẻ.
Còn Cơ Bất Vẫn thì đã là đệ t.ử nội môn của tông môn. Sư phụ của cậu đương nhiên không phải là tôi, bởi vì suy cho cùng, tôi cũng chẳng có bản lĩnh gì để truyền dạy cho cậu cả.
Lịch trình hằng ngày của cậu nhóc rất đều đặn: ngoài những giờ lên lớp tu tập ra, khoảng thời gian còn lại cậu hầu như đều quấn quýt bên cạnh tôi.
Mấy việc như nấu cơm hay chải đầu cho tôi, tôi từng khuyên cậu không cần phải tự tay làm nữa vì giờ đã là đệ t.ử tiên môn lớn tướng rồi. Thế nhưng, cứ hễ tôi vừa mở miệng nhắc tới chuyện đó, cậu ta liền trưng ra bộ mặt tủi thân như thể sắp bị tôi vứt bỏ tới nơi, khiến tôi không tài nào nhẫn tâm được mà đành phải thỏa hiệp.
Nhìn chung, cuộc sống của tôi tại Ngự Thú Tông có thể gói gọn trong hai chữ: sung sướng.
Tôi thầm hy vọng những ngày tháng bình yên này có thể thuận lợi duy trì cho đến năm Cơ Bất Vẫn mười chín tuổi. Chỉ cần năm mười chín tuổi cậu không biến thành đại Ma Vương điên cuồng như trong nguyên tác, tôi coi như đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và có thể rút lui trong vinh quang để về Thần giới hưởng phúc.
Thế nhưng, biến cố trong định mệnh cuối cùng vẫn ập đến vào năm cậu mười sáu tuổi.
Vị Ma Vương đương nhiệm vốn dĩ bao năm qua luôn im hơi lặng tiếng bỗng nhiên lại bắt đầu nổi điên.
Hàng loạt ma vật và yêu thú từ Ma giới tràn xuống, càn quét khắp nơi khiến phàm trần rơi vào cảnh lầm than, không một ngày nào được yên bình.
Theo đúng những gì cuốn tiểu thuyết đã viết, vị Ma Vương cũ này đang bước vào giai đoạn cận kề cái c.h.ế.t, sắp sửa lụi tàn.
Và điều đó cũng có nghĩa là... một vị tân Ma Vương chuẩn bị chính thức xuất hiện.
24
Haizzz..."
"Tỷ tỷ, sao từ nãy đến giờ tỷ cứ thở ngắn than dài mãi thế?"
Giọng nói trầm thấp của Cơ Bất Vẫn bất ngờ vang lên từ phía sau lưng tôi.
Tôi ngước nhìn bóng dáng thiếu niên mười sáu tuổi phản chiếu trong gương, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, chẳng biết phải mở lời với cậu thế nào.
"Thì... tại ta thấy phiền phức thôi."
Cơ Bất Vẫn khẽ nhíu mày. Cậu hơi cúi người xuống, ghé sát đầu bên cạnh cổ tôi, thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc tỷ đang phiền lòng vì chuyện gì?"
Tôi chống cằm quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt tinh xảo, tuấn mỹ không góc c.h.ế.t của cậu đang ngập tràn vẻ lo lắng.
Khổ một nỗi, chuyện khiến tôi đau đầu lúc này lại có liên quan mật thiết đến cái mạng của thằng nhóc này. Tôi bèn vươn tay, thẳng thừng đẩy gương mặt phóng đại của cậu ra xa một chút.
Cậu nhóc có chút bất mãn, lại kiên quyết ghé sát vào lần nữa.
Tôi lại đưa tay đẩy ra.
Lần này, cậu không thèm né nữa mà dứt khoát đưa tay chộp lấy bàn tay đang đẩy mặt mình, giữ c.h.ặ.t lấy trong lòng bàn tay cậu.
"Tỷ tỷ."
Cơ Bất Vẫn dùng đôi mắt phượng sâu thẳm lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.
Đôi mắt của cậu thực sự rất đẹp, trong trẻo và sáng ngời. Nói thật, nhìn cậu ngoan ngoãn thế này, tôi hoàn toàn không thể tin nổi sau này cậu sẽ hắc hóa thành một Ma Vương tàn bạo. Suốt hai năm ở Ngự Thú Tông, cậu luôn kính trọng sư trưởng, hòa nhã với đồng môn. Từ các trưởng lão cho đến các đệ t.ử, hầu như chẳng có ai là không quý mến Cơ Bất Vẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở một môi trường lành mạnh như vậy, Cơ Bất Vẫn có nghĩ quẩn đến mức nào thì mới thèm đi làm Ma Vương chứ?
Thế nhưng, trong đầu tôi bỗng nảy ra một giả thuyết thực tế và có khả năng xảy ra nhất.
Tôi nhìn cậu, nhẹ giọng ướm lời: "Vẫn Vẫn này, nếu có một ngày, những trưởng lão và sư huynh đệ vốn đang rất yêu quý nhóc ở Ngự Thú Tông bỗng đồng loạt quay lưng, chán ghét nhóc, thậm chí dùng ánh mắt thù hằn để nhìn nhóc... nhóc có thấy đau khổ lắm không?"
Một khi thân phận con trai Ma Vương của Cơ Bất Vẫn bị bại lộ, tôi không dám chắc những người ở Ngự Thú Tông còn có thể bao dung và đối xử tốt với cậu như bây giờ hay không.
Cơ Bất Vẫn im lặng mất một lúc.
Cậu cụp mi mắt xuống, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, một lát sau mới trầm giọng trả lời: "Sẽ buồn, nhưng tuyệt đối không đến mức đau khổ."
"Thế nhưng..."
Bàn tay Cơ Bất Vẫn đang nắm tay tôi bỗng nhiên siết c.h.ặ.t lại. Cậu ngẩng phắt đầu lên, trong mắt cuộn trào một luồng cảm xúc mãnh liệt mà tôi không thể nào đọc hiểu: "Nếu như... người dùng ánh mắt thù hằn, chán ghét đó để nhìn ta lại chính là tỷ tỷ, thì ta chắc chắn sẽ phát điên mất."
Tôi ngẩn người ra trong giây lát. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của cậu, tôi không nhịn được cười, đưa bàn tay còn lại lên xoa xoa đầu cậu trấn an: "Yên tâm đi, tỷ tỷ vĩnh viễn đứng về phía nhóc."
"Tỷ tỷ..."
Cơ Bất Vẫn buông lỏng tay tôi ra, liền dứt khoát dang rộng hai tay, ôm trọn tôi vào lòng.
Tôi đang ngồi trên ghế, đầu vô tình bị nhấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi của cậu. Cảm nhận được vòm n.g.ự.c vững chãi và ấm áp trước mặt, tôi chỉ biết thầm cảm thán trong lòng: Thằng nhóc này thật sự đã lớn khôn, ra dáng một người đàn ông đích thực rồi.
Có điều, cái khả năng đồng cảm của cậu nhóc này có phải hơi quá đà rồi không? Tôi chỉ đang đưa ra một giả định thôi mà, sao cậu lại xúc động đến mức ôm c.h.ặ.t cứng lấy tôi như sợ tôi biến mất thế này.
"Được rồi, được rồi, mau buông ta ra đi nào." – Tôi vỗ vỗ vào tấm lưng rộng của cậu.
Cơ Bất Vẫn vẫn bất động, ôm khư khư không buông.
"Cơ Bất Vẫn?"
"Tỷ tỷ..."
"Ơi?"
"Ta thích tỷ lắm."
Tôi bật cười ha ha, lại vỗ vỗ lưng cậu như dỗ trẻ con: "Ừ, tỷ tỷ cũng thích nhóc."
Cậu khẽ nghiến răng, lầm bầm đầy bất lực: "... Cái đồ tỷ tỷ ngốc nghếch."
Tôi hoang mang trố mắt: Ủa? Đang bầu không khí cảm động, sao tự dưng lại quay sang mắng tôi rồi?
25
Thư Sách
"Một, hai, ba... Mới có ba ngày thôi sao?"
Tôi xòe bàn tay ra, đếm từng ngón để bấm ngày Cơ Bất Vẫn đi vắng. Rõ ràng mới chỉ có ba ngày trôi qua, thế mà tôi lại cứ ngỡ như đã đằng đẵng tự bao giờ.
Nằm trên giường lật qua lật lại thấy không thoải mái, tôi lại tiếp tục lăn lộn thêm vài vòng cho bớt chán.
Tôi mở tin nhắn Cơ Bất Vẫn gửi về ra đọc lại một lần nữa. Trong thư, cậu viết rằng việc thanh trừng yêu ma ở nhân gian đều đang tiến triển vô cùng thuận lợi, cậu còn dặn tôi ở nhà phải tự biết chăm sóc tốt cho bản thân, đợi cậu về sẽ mua cho tôi những món ăn mà tôi thích nhất.
"Cái thằng nhóc mười sáu tuổi đầu, bày đặt ông cụ non trang nghiêm với ai chứ."
Miệng thì lầm bầm chê bai thế thôi, nhưng khóe môi tôi vẫn bất giác cong lên một nụ cười ngọt ngào, thậm chí còn vui vẻ ngân nga một điệu nhạc.
Có điều, nghĩ đến chuyện phải mất mấy ngày nữa cậu mới có thể quay về, trong lòng tôi đột nhiên trỗi dậy một chút hối hận: “Biết thế này, lúc đầu mình đã không từ chối đi phàm giới cùng cậu ta rồi.”
Đang tính toán xem có nên trực tiếp xuống phàm trần để tìm Cơ Bất Vẫn hay không, thì một kẻ vốn quanh năm suốt tháng rảnh rỗi như tôi ở Ngự Thú Tông lại đột ngột bị giao nhiệm vụ: Xuống nhân gian cứu chữa cho đàn linh thú bị thương của tông môn.
Bình thường ở Ngự Thú Tông, ngoài việc nuôi hạc ra thì tôi chẳng bao giờ đụng tay đụng chân vào bất cứ việc gì khác. Chính vì thế, khi thấy tôi gật đầu đồng ý nhận việc, chưởng môn nhân cảm động đến mức nước mắt giàn giụa. Ông ấy đứng khen ngợi tôi một tràng dài lên tận mây xanh, giống như sợ chỉ cần chậm một giây là tôi sẽ hối hận mà bùng việc vậy.
Trước khi tôi rời khỏi tông môn, chưởng môn còn chu đáo nhắc nhở một câu, bảo rằng số lượng linh thú bị thương lần này có hơi nhiều.
Lúc đó tôi cũng chẳng để tâm cho lắm, tự nhủ bản thân mình cộng thêm mười ba chú tiên hạc tinh anh, kiểu gì mà chẳng xoay xở xong xuôi.
Kết quả là... tôi bị đống công việc đó vắt kiệt sức đến mức suýt chút nữa thì vỡ trận! (khóc ròng)
Đến cả lông cánh của mười ba chú tiên hạc cũng mệt đến mức xơ xác, chẻ ngọn hết cả ra.
Đến khi chúng tôi chật vật chữa trị xong cho toàn bộ linh thú, đừng nói là đi tìm Cơ Bất Vẫn, ngay cả việc nhấc người bò ra khỏi giường đối với tôi cũng là một thử thách cực hạn.
Các đệ t.ử và trưởng lão của Ngự Thú Tông chuẩn bị nhổ neo hành quân sang thị trấn tiếp theo. Họ muốn kéo tôi đi cùng, nhưng tôi đã dùng tuyệt kỹ ôm c.h.ặ.t lấy cái cột giường, c.h.ế.t sống gì cũng nhất quyết không chịu buông tay.
Cuối cùng, nhờ tinh thần ăn vạ kiên cường, tôi đã thành công được ở lại để nghỉ ngơi. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, ai mà ngờ được gã Chiến thần Thần giới và Ma thần Ma giới lại nổi điên, rủ nhau chạy ngay tới chính cái mảnh đất này để phân định thắng thua chứ!
Tôi vừa mới lết cái thân rã rời ra khỏi cửa, định bụng cưỡi tiên hạc bay thẳng về Ngự Thú Tông, thì đùng một cái, dư chấn từ trận đại chiến kinh hoàng của hai lão già điên kia quét qua, đ.á.n.h thẳng vào người khiến tôi ngất lịm đi ngay tại chỗ.
Đến khi tôi lờ mờ tỉnh lại, toàn thân đã bị chôn vùi, đè c.h.ặ.t cứng dưới một đống đổ nát hoang tàn. Đáng sợ hơn là, tôi hoàn toàn không biết bản thân đã bị bất tỉnh nhân sự ở cái xó này bao nhiêu ngày rồi...