Ma Y Thần Tế

Chương 1: Chương 1:



 

Ta sinh ra ở một thôn núi hẻo lánh phía Đông Bắc, nghe nói vào ngày ta ra đời, có người thấy trước mộ tổ nhà ta có hai con chồn vàng đứng y như người, không ngừng cúi đầu làm lễ.

Ông nội ta, Trần Ngôn, là một thầy phong thủy, hắn tin vào số mệnh, thế là đặt cho ta một cái tên rất không ra gì, Trần Hoàng Bì.

Ngày thứ hai sau khi ta sinh ra, trong thôn xảy ra một trận dịch chuột hoang quy mô lớn, chúng tha hết gà vịt của dân làng.

Thêm vào đó, khoảng thời gian kia, có hai người dân làng lên núi hái thuốc, c.h.ế.t vì té ngã một cách bất thường, trong thôn lại có thêm hai người quả phụ.

Người trong thôn mê tín, cảm thấy ta là điềm gở, nhiều lần đòi mang ta đi.

Nếu không phải nhị thúc ta là trưởng thôn, có chút uy tín, thì ta cũng không thể nào ở lại được.

Nhưng đến khi ta được một tuổi, trong thôn đột nhiên xảy ra hạn hán lớn, không thu hoạch được một hạt thóc nào. Thêm vào việc ta ốm yếu nhiều bệnh, các thôn dân lại chĩa mũi nhọn vào ta, lần này thì ngay cả nhị thúc ta ra mặt cũng vô dụng.

Đúng vào lúc mâu thuẫn giữa nhà ta và dân làng lên đến đỉnh điểm, một chuyện khiến cả thôn câm lặng đã xảy ra.

Ngày đó, giữa trưa, có hơn trăm chiếc siêu xe từ ngoài cổng làng, nối đuôi nhau dài cả dặm đến tận cửa nhà ta.

Lý do rất đơn giản, người mà năm năm mới xuất sơn một lần là Thanh Ma Quỷ Thủ, nay quyết định xuất sơn lần nữa, và bói một quẻ.

Cũng chính lúc đó, gia đình ta mới biết được ông nội lại là một Thanh Ma Quỷ Thủ danh chấn tứ phương, nhà ta là một gia tộc thầy thuốc ma, ông nội là truyền nhân đời thứ mười sáu.

Hôm đó, người đến tìm ông nội xem bói gần như đều là những thương nhân lớn có địa vị, những bậc đàn anh trong giới phong thủy.

Thánh thủ Mai Hoa, phương sĩ Thanh Y, Địa sư trên thân cuốn đại xà... Nghe nói đến cả nhà giàu nhất tỉnh cũng đến.

Bọn họ đều muốn có được quẻ bói cuối cùng của ông nội, rốt cuộc ông nội cả đời đã bói 3,964 quẻ, chưa bao giờ sai.

Mà việc đã phong quẻ rồi lại bói, đây là muốn tổn thọ, người có được quẻ này cũng sẽ bị dính đến khí vận hao tổn của ông nội, cho nên họ mới tranh nhau giành giật đến sứt đầu mẻ trán.

Yêu cầu của ông nội rất đơn giản, nhất định phải dẫn một bé gái trạc tuổi ta đến, ông sẽ chọn ra một người để đính ước với ta từ bé, còn quẻ cuối cùng này ông sẽ đưa cho gia đình đó.

Cuối cùng, người có được quẻ này lại không phải là người trong nghề, mà là Diệp Thanh Sơn đến từ một gia đình tầm thường ở Tây Giang, vốn chỉ đến xem náo nhiệt, không ngờ lại được ông nội chọn trúng.

Sau khi Diệp Thanh Sơn có được quẻ này, ông đã đính ước cho ta với con gái út nhỏ hơn ta ba tháng, gả cho ta từ bé.

Từ đó, ta đã có một người vợ trên danh nghĩa, tên của nàng rất dễ nghe, Diệp Hồng Ngư.

Diệp Thanh Sơn đã nói với ông nội ta, nhất định đến ngày sinh nhật hai mươi mốt tuổi của ta mới cho hai ta gặp mặt, rồi đón ta đến nhà họ Diệp ở rể.

Sau khi Diệp Thanh Sơn rời đi, một sự kiện chấn động cả nước trong giới phong thủy như vậy cũng kết thúc.

Nói cũng lạ, kể từ đó trong thôn mưa thuận gió hòa.

Thêm vào uy vọng của ông nội, vị thế của nhà ta trong thôn cũng được nâng cao, không ai dám tìm ta gây phiền phức nữa.

Thân thể của ta có chút chuyển biến tốt, nhưng sức khỏe của ông nội lại ngày càng suy yếu, rõ ràng hơn sáu mươi tuổi mà nhìn như người bảy tám mươi, tóc hoa râm.

Năm ta mười tuổi, ông nội gọi ta ra sau núi.

Ông đứng chắp tay, vẻ mặt ngưng trọng.

Ta luôn kính sợ ông nội, cảm giác có chuyện lớn sắp xảy ra, sợ hãi đến không dám nói lời nào.

Ông nội trịnh trọng hỏi ta đã chuẩn bị để trở thành truyền nhân đời thứ mười bảy của Ma Y thế gia chưa, ta vui mừng khôn xiết, đây là điều ta hằng mong ước.

Nhưng ta vẫn không nhịn được hỏi ông nội, vì sao nhị thúc cầu ông cả đời mà ông không chịu dạy, lại muốn truyền thụ một thân bản lĩnh cho ta.

Ông nội thở dài cô đơn, ông nói đây không phải là chuyện gì tốt, xem tướng đoán mệnh chính là nhòm ngó thiên cơ, nhất định là phạm phải ngũ tệ tam khuyết. Cho nên những ông lão đạo hạnh cao thâm thường thường đều hoặc là bị điếc, hoặc là bị mù, hoặc c.h.ế.t không yên lành. Mà ta vừa sinh ra lại đã mang mệnh ngũ tệ tam khuyết, điều này khiến ông nội vốn đã chuẩn bị dừng việc truyền thừa lại quyết định cho ta kế thừa y bát của ông.

Vì đây chính là mệnh của ta, từ khi ta sinh ra đã định sẵn như vậy.

Hôm đó, ta quỳ trên đỉnh núi, trang trọng dập đầu ba cái. Một lạy trời đất thần linh, hai lạy cô hồn dã quỷ, ba lạy liệt tổ liệt tông.

Từ đó ta trở thành truyền nhân đời thứ mười bảy của Ma Y thế gia, nhà ta thuộc mạch Thanh Ma, ông nội hiệu là Thanh Ma Quỷ Thủ, còn ông lại đặt phong hiệu cho ta là Côn Luân.

Ta hỏi ông nội vì sao lại gọi là Côn Luân, ông nội nói mạch của chúng ta khởi nguồn từ Thần Sơn Côn Luân.

Ta có lẽ sẽ là truyền nhân đời cuối cùng, duyên tới duyên đi, Côn Luân là nơi mà tất cả các thầy phong thủy đều hướng đến trong tâm, ông mong ta một ngày nào đó có thể thật sự đứng trên đỉnh Côn Luân, như vậy có lẽ ta có thể hoàn toàn thay đổi được vận mệnh của thầy phong thủy.

Ta học các bí thuật phong thủy cực nhanh, đến ngay cả ông nội cũng không nhịn được thường xuyên khen ngợi thiên phú của ta.

Nhớ có một cuốn cổ thư tên là "Hám Long Kinh", ông nội nói đến ba mươi lăm tuổi mới dung hội quán thông, mà ta mới mười bốn tuổi đã nắm giữ được pháp Tầm Long tróc mạch.

Ta điên cuồng hấp thu các thuật âm dương phong thủy, cũng không biết có phải do nguyên nhân này không, tính cách của ta khá kỳ quái, không có bạn bè, thêm vào việc dân làng tự truyền tai nhau ta là người không may mắn, càng khiến không ít người đồng trang lứa khinh bỉ.

Những điều này với ta mà nói đã sớm thành thói quen, điều khiến ta khó mà chịu đựng được là việc ông nội ra lệnh cấm ta xem bói cho người khác trước tuổi hai mươi mốt, ông nói một khi ta phá giới thì công lao của ông sẽ đổ xuống sông xuống biển.

Điều này thực khiến ta vô cùng uất ức, có một thân bản lĩnh mà lại không thể thi triển, cảm giác bất lực và tủi thân ấy cứ dằn vặt ta mãi.

Ta từng tận mắt nhìn thấy đèn dương trên vai của Trương Tam Gia đối xử với ta không tệ đang lập lòe yếu ớt, đó là điềm đại hung, sợ rằng chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Quả nhiên, chưa đầy hai ngày, khi ông ta đang cày ruộng thì bị con trâu nhà mình húc chết.

Còn có một lần, ta phát hiện người con gái ta rất thích là Trương Nhã có sắc xanh trên mặt, bên phải khóe miệng hai cen-ti-mét còn có một chấm đỏ mờ. Đó là mệnh phạm dâm tà, một ngày sau trên đường đi học về, cô bị Nhị Sỏa Tử trong thôn kéo vào ruộng ngô.

Ngày hôm đó, ta thực sự đau khổ đến cực điểm, cảm giác mình là đồng lõa.

Ta không dám gặp Trương Nhã, nhưng lại len lén nhìn nàng. Khi ta thấy đèn dương trên vai phải nàng lập lòe, như bị gió thổi sang cổ nàng, ta biết nàng không chịu được nhục nhã, muốn tự sát.

Ta thực sự không thể nhẫn nhịn, len lén tìm bố của Trương Nhã, bảo ông ta phải trông chừng con gái mình cho cẩn thận, tốt nhất là lấy dây trói lại, nếu không con bé chịu không được kích động, có khi lại tìm đến cái chết.

Trương Nhã được cứu, nhưng ta lại vì vậy mà mắc một trận ốm nặng.

Ta nằm liệt giường không dậy nổi, đau đầu phát sốt, nôn mửa, càng về sau còn hôn mê bất tỉnh.

Mãi đến ba ngày sau ta mới tỉnh lại, sau khi tỉnh lại thì ta biết một tin dữ, ông nội đã mất rồi.

Năm đó ta mới mười tám, vĩnh viễn mất đi người ông yêu thương nhất.

Nghe mẹ tôi kể, vào ngày thứ hai sau khi ta ngã bệnh, ông nội đã một mình vào nghĩa địa phía sau núi.

Ông tìm cho mình một khu đất phong thủy xấu nhất, tự đào một cái hố để chôn sống mình, ngay cả quan tài cũng không có.

Không ai biết rõ ông nội đã tự chôn mình sống như thế nào, nếu không phải mẹ tôi được báo mộng, thì có lẽ cả đời này cũng không ai biết ông đã qua đời.

Hôm đó ta quỳ trước nấm đất không đáng chú ý của ông nội không đứng dậy, khóc ròng một ngày một đêm, cuối cùng ngất đi.

Ta biết, ông nội làm như vậy là vì cứu ta, ông đã để lại mạng sống cuối cùng cho cháu mình.

Chuyện này đả kích ta rất lớn, ta cảm thấy chính mình đã hại c.h.ế.t ông nội.

Từ đó ta hoàn toàn nghỉ học, không ra khỏi nhà, ở trong phòng cũ của ông nội, bầu bạn với ta chỉ còn lại bí thuật phong thủy mà ông nội để lại cho ta.

Mà ngoài những thứ mà ông nội để lại cho ta, còn có một niềm tin chống đỡ ta.

Đó chính là vợ ta, Diệp Hồng Ngư.

Đây là tâm nguyện lớn nhất khi ông nội còn sống, ông mong muốn ta nhất định phải thành hôn với nàng, ông nói chỉ có nàng mới có thể hóa giải kiếp số của ta.

Cuối cùng, đến ngày sinh nhật hai mươi mốt tuổi của ta, một chiếc xe sang trọng mà ta chưa từng thấy trị giá hàng triệu chạy đến cửa nhà ta.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com