Ngày hôm đó, ta hiếm khi dọn dẹp bản thân một chút, còn cố ý mặc bộ quần áo mới mà mẹ mua ở chợ về.
Ta như một cô thiếu nữ lớn, trốn trong phòng không dám ra, chỉ dám hé mắt nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Ta thấy một cô thiếu nữ tràn đầy sức sống nhảy xuống từ xe, nàng buộc tóc đuôi ngựa cao, trông lúc nào cũng tươi tắn, đôi mắt to tròn long lanh đảo mắt xung quanh, dường như cảm thấy rất mới lạ.
Nàng chính là vợ ta, Diệp Hồng Ngư, ta từng vô số lần tưởng tượng về tướng mạo của nàng, nhưng vẫn không nghĩ nàng lại xinh đẹp đến vậy, trong mắt ta nàng giống như tiên nữ.
"Cha, cha mau xuống xe đi, có chắc đây là chỗ đó không? Người tài giỏi mà cha nói lại ở trong một căn nhà đất như thế này sao?" Diệp Hồng Ngư vừa cười vừa nói.
Giọng của nàng không hề có ý khinh thường, chỉ đơn thuần là hiếu kỳ, nhưng khi nghe xong, ta đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, đó là một cảm giác khó tả.
Về sau, khi đã trải đời, ta mới hiểu cảm giác đó gọi là tự ti, ta và nàng dường như không phải người của cùng một thế giới.
Một người đàn ông trung niên phúc hậu từ trên xe bước xuống, ông ta cười nói: "Không sai, chính là chỗ này. Mặc dù bây giờ không còn ai xem phong thủy nữa, nhưng năm đó nó nổi tiếng lắm đấy. Con có dám tin con đường con vừa đặt chân xuống, từng là con đường mà Mã lão sư, người giàu nhất ba tỉnh từng đi không?"
Cô gái xinh đẹp lè lưỡi đáng yêu, ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Người đàn ông trung niên phúc hậu này chính là Diệp Thanh Sơn, người năm xưa từng xin ông nội ta một quẻ, nhưng giờ đây ông ta đã khác xưa, là người giàu nhất Tây Giang, tài sản dưới trướng nhiều vô kể.
Theo thói quen, ta nhìn tướng mạo của Diệp Thanh Sơn, mũi ông ta không cao, không to, cũng khá là nhọn.
Nơi đó là cung tài lộc, thường thì mũi như vậy rất khó làm giàu, an phận sống một cuộc sống đủ ăn cũng khó.
Nhưng đuôi lông mày của ông ta rõ ràng đã được phẫu thuật, không chỉ cấy lông mày, mà da vùng thái dương cũng được kéo lên.
Khó trách ông ta có thể thay đổi vận mệnh, ta nghĩ chắc chắn là nhờ chỉ điểm của ông nội.
Lúc này, mẹ ta đang g.i.ế.c gà nấu cơm, tay cầm con gà trống nhỏ chạy đến, nhiệt tình nói: "Đây là ông thông gia phải không, ôi, con dâu đẹp quá, thằng Hoàng Bì nhà ta đúng là số hưởng."
Nói xong, mẹ ta còn lớn tiếng gọi tên ta, ý bảo ta ra đón, lúc này ta mới đỏ mặt đi ra.
Nhìn thấy ta, Diệp Hồng Ngư đánh giá trên dưới vài lượt.
Đột nhiên, nàng cất tiếng hỏi: "Anh tên gì?"
Ta gãi đầu, nhỏ giọng nói: "Trần Hoàng Bì, ông nội đặt cho tôi."
Nghe tên của ta, nàng bật cười thành tiếng.
"Nghe nói ông nội của anh là đại sư phong thủy? Vậy anh có biết xem tướng không?" Diệp Hồng Ngư cười hỏi ta.
Ta khẽ gật đầu.
"Vậy anh xem giúp tôi một chút, xem thử hai chúng ta có nên duyên không?" Diệp Hồng Ngư chu cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, hỏi ta.
Ta lại trịnh trọng lắc đầu.
"Không được xem lung tung, chúng ta còn chưa chính thức thành thân." Ta nghiêm túc nói.
Ông nội từng dặn ta, sau hai mươi mốt tuổi mới được xem bói cho người, nhưng nhà họ Diệp thì không, phải chờ đến khi ta và Diệp Hồng Ngư chính thức thành thân thì ta mới được xem cho người nhà họ Diệp, nếu không sẽ gây ra tai họa.
Ta từng quỳ trước mộ ông nội thề, cả đời này sẽ không bao giờ làm trái lời ông dặn.
"Ha ha, thôi đi, dù anh biết thật thì tôi cũng không tin, bây giờ ở thành phố lớn không còn ai tin vào mấy chuyện này nữa đâu, anh chỉ là mê tín phong kiến thôi." Diệp Hồng Ngư vừa cười vừa nói.
Ta không tranh cãi với nàng, chỉ là trong mơ hồ đột nhiên cảm thấy, chuyến đi hôm nay của cha con họ có lẽ không đơn giản như vậy.
Rất nhanh, mẹ ta đã nấu xong cơm, chúng ta cùng nhau ăn cơm nhà quê.
Trên bàn cơm, ta trầm mặc ít nói, Diệp Hồng Ngư như một con chim nhỏ líu lo, kể cho ta nghe thế giới bên ngoài muôn màu muôn vẻ, còn muốn ta có cơ hội đi ra ngoài xem nhiều hơn.
Ăn uống no say, Diệp Thanh Sơn đột nhiên nói với mẹ ta: "Thím à, bác Trần cũng đi xa nhiều năm rồi. Năm đó tôi có hứa hôn cho con gái và con trai bác, nhưng bây giờ thời thế thay đổi, người ta đề cao hôn nhân tự do. Thím xem, hay là tôi hủy hôn ước này đi?"
Nghe được vậy, mặt mẹ ta thoáng chốc trở nên tái mét, bà trợn mắt há hốc mồm, tay chân luống cuống.
Còn ta thì lập tức đứng dậy, kiên quyết nói: "Không được!"
Tuy nói ta rất thích dáng vẻ của Diệp Hồng Ngư, nhưng ta không phải là kẻ mặt dày vô sỉ, người ta đã không thích ta thì ta không ép buộc.
Nhưng đây là ông nội dùng khí vận của mình an bài cho ta, ta không thể hủy hoại tạo hóa của ông nội.
Diệp Hồng Ngư có vẻ không nghĩ vậy, nàng cho rằng ta đang muốn dựa dẫm vào nàng.
Nàng vội vàng nói với ta: "Anh Hoàng Bì, là do anh không được giáo dục nhiều thôi, quan niệm vẫn còn cổ hủ. Anh căn bản không biết thế giới bên ngoài thế nào, tôi thì mới tốt nghiệp đại học, còn anh thì đến cấp ba còn chưa học hết. Tôi không có ý coi thường anh đâu, nhưng chúng ta thật sự không có tiếng nói chung, hai người không hợp nhau."
Giọng của nàng không hề gay gắt, thậm chí còn quan tâm đến sĩ diện của ta.
Nhưng sau khi nghe, lòng ta đau như cắt, thật ra dù ta không học hết cấp ba, nhưng ta đã học được rất nhiều kiến thức từ ông nội, ta dám nói ta còn có tài hơn cả Diệp Hồng Ngư, nhưng ta không nói được.
Không khí nhất thời trở nên căng thẳng, lúc này Diệp Thanh Sơn đứng lên.
Ông ta đặt một chiếc vali mật mã lên bàn, ôn tồn nói: "Năm đó tôi thật sự nhờ ông Trần, tuy không biết việc tôi làm ăn phát đạt có liên quan đến ông ấy hay không. Nhưng tôi Diệp Thanh Sơn không phải kẻ vong ơn bội nghĩa, đây có một trăm vạn tiền mặt, coi như nhà họ Diệp chúng tôi bồi thường việc hủy hôn."
Mẹ ta là một người phụ nữ nông thôn đúng nghĩa, nghe thấy một trăm vạn thì đã sợ đến choáng váng.
Còn ta thì không có khái niệm về tiền bạc, ta cũng không muốn một trăm vạn này.
Nhưng ông nội từng nói, vạn sự không nên cưỡng cầu, dưa hái xanh không ngọt.
Cộng thêm tính hiếu thắng của ta, ta nhỏ giọng nói: "Vậy cũng được."
Diệp Thanh Sơn thỏa mãn cười, lấy ra một tờ giấy thỏa thuận hủy hôn, bảo ta ký tên.
Ta cầm bút, trịnh trọng hỏi ông ta: "Chú Diệp, có thể chú không tin vào âm dương phong thủy. Nhưng cháu vẫn muốn nhắc nhở chú, ông nội cháu không phải là người thường, năm đó ông ấy sắp đặt mọi việc như thế, mà giờ chú lại hủy nó, chú đã nghĩ đến hậu quả chưa?"
Diệp Thanh Sơn coi thường nói: "Không sao đâu, chú đã dám đến đây hủy hôn thì còn sợ gì chứ. Hoàng Bì, cháu cứ yên tâm, nếu có chuyện gì xảy ra thì đó là chuyện của nhà họ Diệp chú, không liên quan gì đến cháu."
Ta bất đắc dĩ ký tên, vừa ký xong thì ta thấy rõ trên ấn đường của Diệp Thanh Sơn lóe lên một vệt hắc khí, đây là điềm cực hung.
Ta không thể nói, không phải ta muốn phá giới, mà thật sự không thể phá vỡ quy tắc của ông nội.
Rất nhanh, hai cha con nhà họ Diệp rời đi, trước khi đi Diệp Hồng Ngư còn để lại phương thức liên lạc cho ta, bảo ta khi nào rảnh thì lên thành phố chơi với nàng, nàng nói sẽ dẫn ta đi xem thế giới bên ngoài.
Ta lẳng lặng đi theo, khi xe của họ sắp ra khỏi làng, ta thấy một con chồn vàng dài đến hơn một thước đột nhiên chui vào gầm xe.
Nó nằm dưới gầm xe, hai mắt kỳ dị xoay tít nhìn về phía ta.
Đây không phải là chồn bình thường, mà là một con hoàng đại tiên thực thụ có bộ lông gần như ngả sang màu xanh.
Thấy cảnh này, ta cảm thấy chẳng lành, hồ hoàng bạch liễu bụi, nhà họ Diệp e rằng sẽ gặp chuyện lớn!