Ta cũng không nói với Diệp Hồng Ngư ta mạnh đến mức nào, lợi hại hơn cả Thẩm Sơ Cửu.
Ta chỉ nói với nàng: "Hồng Ngư à, ngươi đi chuẩn bị những thứ ta cần trước đi, lát nữa ta sẽ giải thích cho ngươi."
Diệp Hồng Ngư tuy không hiểu, nhưng vẫn làm theo ý ta.
Đợi nàng đi chuẩn bị, ta mới lặng lẽ xem lại camera giám sát.
Ta tiếp tục xem đoạn video chiều hôm qua khoảng hai giờ, ta thấy Thẩm Sơ Cửu xuất hiện trong đó.
Hệ thống giám sát của Diệp gia rất hiện đại, có thể thu cả âm, ta có thể nghe được bọn họ nói chuyện gì.
Hứa Tình đối với Thẩm Sơ Cửu cực kỳ khiêm nhường, hắn được ca tụng là thầy phong thủy số một Tây Giang, nàng tạm dừng hết công việc để nói chuyện với Thẩm Sơ Cửu.
Sau vài câu xã giao, Thẩm Sơ Cửu hỏi Hứa Tình ngày tháng năm sinh, nói Diệp gia sắp có hỷ sự, cần đưa bùa may mắn.
Hứa Tình cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp nói cho Thẩm Sơ Cửu ngày tháng năm sinh của mình.
Tiếp đó Thẩm Sơ Cửu còn nói ta mệnh không tốt, sinh ra đã khắc vợ, muốn giúp Diệp gia hóa giải, cần Hứa Tình một chút m.á.u đầu lưỡi.
Hứa Tình hốt hoảng, tự nhiên đồng ý, nhận cây kim bạc Thẩm Sơ Cửu đưa, đ.â.m vào đầu lưỡi, nhỏ m.á.u vào lá bùa của Thẩm Sơ Cửu.
Lấy được m.á.u đầu lưỡi của Hứa Tình, Thẩm Sơ Cửu liền rời đi, Hứa Tình cảm ơn rối rít, cho rằng Thẩm Sơ Cửu đang giúp Diệp gia gặp dữ hóa lành.
Xem xong cảnh này, ta tức giận đến nghiến răng, đúng là Thẩm Sơ Cửu, không những phá hoại danh tiếng của ta mà còn muốn giở trò.
Cuối cùng ta đã hiểu vì sao Tô Thanh Hà lại dễ dàng mượn xác tạo ra một Hứa Tình, chắc chắn Thẩm Sơ Cửu là đồng bọn của nàng ta.
Tô Thanh Hà ở Tây Giang còn lạ nước lạ cái, muốn dễ dàng hại ta, thật sự cần một thầy phong thủy có tiếng hỗ trợ, như vậy sẽ đơn giản hơn nhiều.
Xem ra ta phải xem xét lại cái mầm tai họa này, so với ta nghĩ còn khó đối phó hơn. Truyền nhân Bát Thi môn liên kết với đại sư phong thủy, không ra tay thì thôi, một khi đã hành động nhất định sẽ gây ra sóng gió lớn, ta phải biết rõ chiêu thức thực sự của bọn chúng là gì.
Cùng lúc đó, đáy lòng ta cũng thấy ấm áp.
Nhìn từ màn hình giám sát, ít nhất mẹ vợ Hứa Tình là người không tệ, nàng tin Thẩm Sơ Cửu nói mệnh ta khắc vợ, nhưng vẫn đối xử ôn hòa với ta, nàng là một người lớn đáng kính.
Lúc này, Diệp Hồng Ngư từ trên lầu đi xuống, trên tay cầm đồ ta muốn.
"Hoàng Bì ca, tóc của mẹ em dưỡng tốt lắm, không có sợi nào rụng cả, em vất vả lắm mới tìm được hai sợi. Còn có bộ quần áo này là bà ấy vừa mới thay trước khi ra ngoài, chưa kịp giặt, cho anh này." Diệp Hồng Ngư đưa đồ cho ta, hết mực tin tưởng ta.
Một mùi hương nhàn nhạt của phụ nữ, ta vội vàng cất quần áo vào túi, nói với Diệp Hồng Ngư: "Cảm ơn em, vậy anh đi giải quyết công việc trước. Hồng Ngư, dạo này em cố gắng ít ra ngoài, đợi chúng ta thành thân rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp."
Nàng trợn to mắt hỏi: "Hoàng Bì ca, rốt cuộc anh muốn đi làm gì vậy? Không phải là muốn bắt ma đấy chứ? Có thể cho em đi cùng không? Em cũng muốn mở mang kiến thức, người ta nói gả cho gà thì theo gà gả cho chó thì theo chó, em gả cho thầy phong thủy, không phải cũng nên hiểu biết thêm một chút sao?"
"Chờ chúng ta cưới nhau rồi nói sau, sẽ có cơ hội." Ta nói thẳng.
Nói xong, trong lòng ta vẫn thở dài.
Ta sinh ra đã phạm ngũ tệ tam khuyết, mà Diệp Hồng Ngư lại được ông nội ngàn dặm tìm ra, mệnh cách chắc chắn không đơn giản, hai ta ở bên nhau, sau này nhất định sẽ thu hút yêu ma quỷ quái, đến lúc đó Diệp Hồng Ngư có lẽ sẽ không tò mò như bây giờ nữa.
"Vậy được rồi, chờ hai ta cưới nhau, anh nhất định phải cho em mở mang kiến thức nhé." Diệp Hồng Ngư chu môi, có chút tủi thân nói.
Ta cười gật đầu, sau đó rời khỏi Diệp gia.
Thật ra trong lòng ta muốn dẫn nàng theo, nhưng dù sao hai ta còn chưa thành thân, chuyện này tuy nguyên nhân chính là do ta, nhưng ít nhiều gì cũng có liên quan đến Diệp gia, nếu như ta mang theo nàng, thì có chút làm trái quy định của ông nội.
Quan trọng hơn là, chuyến đi lần này của ta rất nguy hiểm, ta muốn tìm thi hỏi chuyện.
Trở lại cửa hàng, ta chuẩn bị đầy đủ pháp khí cần thiết, bỏ vào túi vải khoác lên lưng rồi mới ra ngoài.
Ta đến chỗ Hứa Tình đứng hôm qua, rắc bột trầm hương thành một vòng tròn.
Sau đó, ta lấy quần áo có mùi của Hứa Tình và tóc quấn lại rồi để vào trong vòng tròn này, dùng bùa đốt cháy.
Quần áo cháy hết, ta lấy la bàn ra, miệng lẩm bẩm: "Làm đồng hanh lợi trinh, Thái Cực thuận ta đi. Hứa Tình sinh một giáp, chân hồn phách đi nhanh, hỏi đường chỉ rõ ràng!"
Đây là thuật tìm người Kỳ Châm Bát Pháp, ta đốt tóc và quần áo của Hứa Tình, đọc tên, ngày tháng năm sinh của nàng, trong tình huống bình thường la bàn sẽ chỉ ra phương hướng của nàng. Mà hôm qua Tô Thanh Hà để Hứa Tình xuất hiện ở chỗ này, dù đó là thi nhưng còn lưu lại m.á.u đầu lưỡi và ngày sinh tháng đẻ, hơn nữa còn chưa quá hai mươi bốn giờ, la bàn hẳn là có thể cảm nhận được.
Quả nhiên, sau khi ta đọc xong chú ngữ, kim chỉ nam của la bàn lập tức lắc lư.
Ta nhìn chăm chú, cuối cùng la bàn chỉ hai hướng.
Trong đó một hướng rất mạnh hiển nhiên là vị trí hiện tại của Hứa Tình, còn một hướng khí tức rất yếu mới là nơi ta cần đến.
Ta cầm la bàn, đi theo hướng kim chỉ nặng, từng bước một tiến về phía trước.
Thông thường, dù Tô Thanh Hà là truyền nhân Bát Thi môn, cũng không thể khống chế t.h.i t.h.ể đi xa, nên ta phỏng đoán t.h.i t.h.ể Hứa Tình không cách cửa hàng của ta quá xa.
Quả nhiên, đi khoảng mười dặm đường thì ta đã đến nơi. Dù khoảng cách này đã rất xa, nhưng nàng dù sao cũng là truyền nhân Bát Thi môn, vẫn trong phạm vi hiểu biết của ta.
Đây là vùng ngoại thành Tây Giang, giáp với nông thôn, chỗ giao nhau có một rừng cây, nơi cần đến ở sau rừng cây đó.
Nhưng khi ta vừa băng qua rừng cây, hướng của la bàn đột nhiên rối loạn, kim chỉ nam không ngừng rung chuyển.
Ta thầm nghĩ không hay, xem ra mình đã đến một nơi nguy hiểm, vội vàng tập trung tinh thần nhìn la bàn.
Ta thấy kim la bàn bất chợt rung lên, chứng tỏ nơi đây có âm khí, đa số là do c.h.ế.t oan hoặc không phải c.h.ế.t bình thường.
Mà kim chỉ nam lại nửa lơ lửng nửa chìm, không ổn định, điều này chứng tỏ nơi đây có mộ táng.
Nhưng phong thủy nơi này rõ ràng đã bị người cố tình cải tạo, khiến la bàn có chút mất tác dụng, ta đoán là Tô Thanh Hà không muốn người ta tìm ra vị trí thực sự của t.h.i t.h.ể đó.
Thấy vậy, ta cười lạnh một tiếng, ta thừa nhận thực lực của nàng rất mạnh, nhưng nói về tìm long điểm huyệt, ta tự nhận không thua nàng.
Ngay cả ông nội khi ta mười sáu tuổi cũng không tiếc lời khen ngợi, nói ta như một bậc thầy bẩm sinh về phong thủy, hết sức quen thuộc với mọi hương vị phong thủy.
Cái gọi là phong thủy, tên như ý nghĩa là giấu gió nạp nước. Dù phạm vi phong thủy ngày càng lớn, có thêm nhiều bậc thầy về nhiều phương diện, nhưng phong thủy âm trạch vẫn là thứ cơ bản nhất cũng là khó nhất.
Nhìn hướng đón gió, quan sát khí lý địa, tìm Loan sơn, xác định huyệt vị, bên trong đó có rất nhiều kiến thức phức tạp, riêng lý thuyết thì ta có thể xưng là đại sư.
Ta dừng lại ở nơi sâu trong rừng cây, lấy lư hương ra đốt hương kính thần, sau đó xem xét cảnh vật xung quanh, chuẩn bị phá giải mê cục này, tìm ra nơi giấu thi.
Nhưng khi ta vừa mới đi một hai vòng, ta khẽ nhíu mày, cả người căng thẳng.
Nơi đây nhìn thì bình thường nhưng lại ẩn chứa sát khí.
Đây không phải là một nơi giấu thi bình thường, mà là một nơi nuôi thi, hơn nữa lại bày âm dương môn cực kỳ nguy hiểm.