Ma Y Thần Tế

Chương 3



Hồ Hoàng Bạch Liễu Hôi, là năm loại tiên thường thấy ở nông thôn, phân biệt chỉ Hồ Tiên (cáo), Hoàng tiên (chồn), Bạch tiên (nhím), Liễu tiên (rắn), Hôi tiên (chuột).

Trong đó Hoàng tiên là quỷ quyệt nhất, một khi đã dính vào cái thứ này, đừng nói là báo thù, cho dù là báo ân, cũng thường làm cho người ta gà chó không yên.

Ta âm thầm lau mồ hôi cho Diệp gia và Diệp Hồng Ngư, hôm nay nàng tuy đã hủy hôn với ta.

Nhưng nàng cũng không khiến ta cảm thấy đáng ghét, nàng chỉ là một cô gái đơn thuần có mục tiêu, đơn thuần cảm thấy ta không hợp với nàng, cũng không nói lời nào làm tổn thương tự tôn của ta.

Nhưng ta bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.

Một mình trở về phòng, tâm trạng ta rất bứt rứt, cảm giác sắp nghẹt thở đến nơi, kìm nén đến sợ.

Tín niệm đã chống đỡ ta mười năm trời, cứ như vậy mà sụp đổ, trong nhất thời ta thực sự không thể tiêu hóa được.

Cuối cùng ta cầm đồng tiền đi đến trước mộ phần của ông nội, ta quyết định ở trước mặt ông nội gieo một quẻ cho mình.

Trước đây ta chưa từng tự mình gieo quẻ, nên lần này ta dùng Kinh Dịch sáu mươi tư quẻ rất truyền thống, đối với người mới xem quẻ như ta, cái gì đơn giản nhất thì lại là chuẩn nhất.

Gió lặng thổi nhẹ, ta trực tiếp tung đồng tiền lên quẻ.

Khi nhìn thấy tượng của chủ quẻ, cả người ta đều có chút choáng váng, thậm chí có lúc hoài nghi đây có phải là quẻ của mình hay không.

Đây là một quẻ hạ hạ, quẻ Quy Muội, một quẻ đại hung.

Quẻ tượng viết rằng: Lôi trạch Quy Muội. Kết hôn sai thời điểm gặp sấm sét trên sông, như nước với lửa đối nghịch. Tiền đồ hung hiểm cuối cùng chẳng được lợi gì, nhanh chóng dừng lại đừng do dự.

Chỉ xét từ quẻ tượng thì đúng là có chút tương đồng với những gì ta gặp phải, nhưng quẻ Quy Muội này lại là chấn trên đoái dưới, nữ theo đuổi nam, tình huống của ta không quá phù hợp.

Ta không bị quẻ tượng làm cho sợ hãi, tiếp tục tìm hiểu quẻ, bởi vì bên trong chủ quẻ còn ẩn chứa hai sự thay đổi.

Sự thay đổi đầu tiên là sấm sét hóa thủy, chấn trên khảm xuống, đây là quẻ trung thượng. Ý nghĩa bảo ta đừng tiếp tục day dứt chuyện hôn nhân trước đó, hãy đi về hướng tây nam, có thể bảo vệ bình an, xuất hiện sức sống.

Sự thay đổi thứ hai là quẻ Đầm nước Tiết, đúng là một quẻ thượng thượng, không có gì phải kiêng kỵ, còn có ý trảm tướng Phong Thần. Nhưng theo quẻ tượng mà nói, ta nhất định phải lạc lối thì mới có thể vang danh. Ý nghĩa bảo ta nếu không thì quên chuyện cũ đi, hãy đến nơi đến chốn, chủ động hóa giải nguy cơ.

Nhìn quẻ tượng quỷ quyệt khó lường này, ta lại bật cười, trong lòng ta đã có quyết định.

Nếu là bất kỳ thầy phong thủy nào, đều sẽ khuyên chọn sự thay đổi thứ nhất, đi về hướng Tây Nam, giữ gìn bình an, cả đời không lo.

Nhưng ta lại phải đi theo sự thay đổi thứ hai, không phải vì trảm tướng Phong Thần. Mà là vì không để ông nội thất vọng, những điều tốt mà ông sắp xếp cho ta, ta phải tự tay nhận lấy! Nếu nó muốn chạy trốn, vậy thì cứ cướp về!

Ta dập đầu ba lạy trước mộ ông, rồi trực tiếp về nhà, chuẩn bị hành lý, đi đến Tây Giang thị, tìm Diệp Hồng Ngư.

Vừa mới thu dọn xong pháp khí, quần áo các thứ, mẹ ta đột nhiên hớn hở chạy tới.

"Hoàng Bì, con đang làm gì thế? Thu dọn đồ đạc làm gì vậy, chẳng lẽ con định bỏ nhà đi à?" Mẹ ta lớn tiếng nói.

Ta còn chưa kịp giải thích cho bà thì bà đột nhiên phấn khởi nói với ta: "Nhìn con xem, một tên vô dụng, chỉ bị một cô gái trong thành từ hôn mà đã muốn bỏ nhà trốn đi sao? Chuyện đời thường nói, họa từ phúc mà đến, phúc dựa vào họa. Hoàng Bì, con mau nhìn xem ai đến kìa?"

Không ngờ mẹ ta lại còn nói được cả mấy câu có văn, ta không nhịn được bật cười, chắc là bà đã nghe được từ ông nội.

Ta nghi hoặc nhìn về phía phòng chính, phát hiện có một cô gái trẻ đứng ở đó.

Nàng ta mặc toàn lụa là, nhìn là biết con nhà giàu, nhưng cũng chỉ là một cô gái thôn quê, không có được cái khí chất mỹ lệ thời thượng của Diệp Hồng Ngư. Ta biết người phụ nữ này, nàng tên Tống Diệu Diệu, là con gái của một thổ hào ở thôn bên cạnh.

Cha nàng ta buôn bán thuốc bắc, có vốn liếng rất dày, là một nhà giàu có tiếng trong vùng.

Ta và Tống Diệu Diệu cũng chưa từng gặp mặt, nhìn cái hộp gỗ cổ phác mà nàng ta đang ôm trong ngực, ta có chút khó hiểu mở miệng hỏi: "Mẹ, chuyện gì vậy?"

Mẹ ta nháy mắt với ta, vui vẻ nói: "Hoàng Bì tử, con đúng là có phúc. Tống Diệu Diệu đến dạm hỏi, nàng muốn gả cho con đấy."

Ta há hốc mồm, mắt chữ A mồm chữ O.

Ta là người không may nổi tiếng trong thôn, chuyện ta học theo phong cách nước của ông nội, trở thành truyền nhân thứ mười bảy của Ma Y, trừ ông nội ra, không ai biết cả, theo lý mà nói thì Tống Diệu Diệu thuộc dạng thiên kim thế này sao lại để ý tới ta được.

"Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau tới nhận sính lễ đi chứ, chậm chạp gì mà chậm chạp vậy, còn muốn nghĩ đến con thiên nga trong thành kia à? Tỉnh táo lại đi, ta thấy Diệu Diệu còn tốt hơn con nhỏ trong thành kia nhiều." Mẹ ta thấy ta không có phản ứng, có chút không vui.

Ta cũng không hề ghét bỏ Tống Diệu Diệu, nàng ta sinh cũng cực kỳ xinh xắn đáng yêu.

Ta chỉ đang nghĩ đến quẻ bói lúc nãy ở trước mộ ông, cái quẻ hạ hạ Quy Muội.

Lúc đó ta còn không hiểu ở đâu ra chuyện nữ theo đuổi nam, bây giờ thì đúng là ứng nghiệm.

Bởi vì đây là một quẻ đại hung, ta có thêm một chút đề phòng, chậm rãi bước đến chỗ Tống Diệu Diệu.

Đón lấy hộp tử đàn từ tay nàng, vừa chạm vào, cả người ta cứng đờ.

Ôi chao, thật là nặng, không phải nặng theo nghĩa bình thường. Mà là vì ta lén vận hành Huyền Dương chi khí trong cơ thể, huyền khí gặp phải sát khí, mới cảm giác hộp nặng như vậy.

Ta không chút do dự mở hộp ra, nhìn thấy đồ vật bên trong, ta kinh hãi.

Khóa trường mệnh, dạ minh châu, quý phi đan. . .

Thứ đựng trong hộp đều là những bảo vật gần như thất truyền trên thị trường, đều mang đậm dấu vết thời gian, ít nhất cũng phải là đồ cổ cách đây mấy trăm năm.

Tống gia tuy có tiền, nhưng không thể nào giàu có đến mức này được!

Ta nhẹ nhàng hít một hơi, lập tức ngửi thấy một mùi xác thối.

Mấy thứ này rõ ràng là vừa mới bị trộm từ trong mộ ra, phía sau núi có một vài ngôi mộ lớn thật, nhưng những người vào trong đó cơ bản là có đi không có về, chuyện này khiến ta vô cùng khó hiểu, Tống Diệu Diệu có những thứ này từ đâu ra.

"Hoàng Bì, còn ngẩn người ra làm gì thế? Mau dẫn Diệu Diệu vào nhà ngồi đi, ta đi rót nước cho." Mẹ ta thấy ta ngơ người, càng thêm không vui nhắc nhở.

Ta đột nhiên gầm lên một tiếng: "Mẹ, mẹ hồ đồ rồi!"

Mẹ ta trừng mắt liếc ta, không vui nói: "Ta thấy con mới là người hồ đồ ấy!"

"Mẹ, mẹ mở to mắt ra, nhìn kỹ xem nàng là ai?"

Ta hét lên một tiếng, đột nhiên nắm chặt cổ tay của Tống Diệu Diệu, kéo nàng ta ra khỏi nhà.

Vừa mới nắm lấy cổ tay nàng, ta liền cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt ập đến, ta vội vàng dùng dương khí để ngăn chặn lại.

Hai người đứng ở ngoài phòng, mẹ ta quét mắt nhìn hai ta, khó hiểu nói: "Hoàng Bì, con bị làm sao vậy. Con muốn nói gì? Chẳng phải là Tống Diệu Diệu con gái của Tống Trường Căn sao, sắp tới là vợ của con, con dâu của mẹ đây."

Ta cười lạnh một tiếng, nói: "Mẹ, mẹ lại nhìn xem! Mẹ xem kỹ bóng dáng của nàng ấy!"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com