Mách Trước, Yêu Sau

Chương 3



 

Không ngờ tôi bị hành động của anh ta làm giật mình, phản xạ có điều kiện giãy dụa.

 

"Cẩn thận!"

 

"Đau quá..."

 

Cuối cùng vẫn ngã xuống đất.

 

Lòng bàn tay cọ vào mặt đất thô ráp, đau đến mức mặt tôi nhăn nhó hết cả lên.

 

Nhưng tôi vẫn nhanh ch.óng đứng dậy, kéo giãn khoảng cách an toàn với Chu Thừa Uyên.

 

"Em không sao là tốt rồi."

 

Chu Thừa Uyên chậm rãi lên tiếng, đứng thẳng người rồi rút tay về.

 

Tư thế của anh ta, hẳn là định kéo tôi dậy.

 

Chỉ là tôi đã tránh đi.

 

Không có gì khác, chỉ là quá xấu hổ.

 

Tay chân luống cuống không biết để đâu, ánh mắt cũng không dám chạm vào, đụng chạm cơ thể gì đó, cũng quá giới hạn rồi...

 

Vừa nghĩ đến những lời mình vừa nói, tôi đã xấu hổ đến mức không chịu nổi.

 

Đúng lúc không biết làm sao để phá vỡ cục diện này, tình huống còn tệ hơn đã xảy ra.

 

Giọng của Chu Kỳ từ xa vọng lại, vẫn là giọng điệu ngạo mạn thường ngày của cậu ta, nhưng lúc này, lại có thêm chút nôn nóng và tức giận.

 

"Mạnh Noãn, mày ở đâu?"

 

"Nghe thấy thì trả lời tao, Mạnh..."

 

Chữ cuối cùng đột ngột dừng lại.

 

Chu Kỳ khựng lại, rồi cười.

 

"—Tìm thấy rồi."

 

6

 

Chu Kỳ hít sâu một hơi, lúc này cũng không vội nữa.

 

"Mạnh Noãn, mày làm tao tìm muốn c.h.ế.t."

 

Cậu ta chậm rãi bước từ phía sau đến trước mặt tôi.

 

"Cái chỗ xó xỉnh này, cũng nhờ có mày... mặt mày sao vậy?"

 

Giọng Chu Kỳ đổi điệu, đưa tay véo cằm tôi.

 

"Bỏ ra!"

 

Tôi mạnh tay hất cậu ta ra, tức giận ngẩng đầu.

 

Mặt Chu Kỳ tối sầm lại: "Mày đang đỏ mặt? Vì cái gì?"

 

Cậu ta tức giận đến bật cười, lại chất vấn:

 

"Mày sau lưng tao, ở đây làm cái gì với người khác hả?"

 

Tôi chưa từng thấy cậu ta như vậy.

 

Cảm xúc quanh người cậu ta hung bạo đến mức như chỉ cần một mồi lửa là bùng cháy.

 

Tôi có chút sợ hãi, cầu cứu nhìn về phía Chu Thừa Uyên.

 

Anh ấy nhận được tín hiệu của tôi, lập tức tiến lên.

 

"Được rồi."

 

Chu Thừa Uyên nói: "Đừng dọa cô ấy nữa."

 

"Liên quan gì đến mày, chuyện của tao và nó, cần mày xen vào?"

 

Chu Kỳ không chút do dự gầm lên, sự bực bội trong giọng cậu ta khiến tôi kinh ngạc.

 

Khoan đã, sao cậu ta lại phản ứng như vậy?

 

Chẳng phải nói Chu Kỳ rất sợ anh trai mình sao, nhưng đối diện với Chu Thừa Uyên, cậu ta dường như còn hung dữ hơn bình thường.

 

Tôi đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

 

Ngay giây tiếp theo, Chu Kỳ quay người đối diện với Chu Thừa Uyên, khó chịu hỏi:

 

"Tao còn chưa nói mày đấy, Chu Thừa Uyên, sao mày lại ở đây?"

 

"Anh tao đâu?"

 

7

 

Hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hả hả?

 

Đây là tình huống gì?

 

Chu Thừa Uyên không phải là anh trai của Chu Kỳ sao?

 

Vậy vừa nãy chẳng phải là tôi...?

 

Trong đầu tôi lập tức rối tung lên.

 

Mách lẻo nhầm người rồi, mà người này hình như còn rất yếu thế.

 

Thái độ của Chu Kỳ còn ngang ngược ngạo mạn hơn bình thường, cho thấy cậu ta không sợ Chu Thừa Uyên.

 

Hiện tại hai người đang giằng co, xem chừng sắp đ.á.n.h nhau đến nơi.

 

Phải làm sao đây, phải làm sao đây, khi tôi vội đến muốn khóc thì Chu Thừa Uyên lên tiếng.

 

Anh ấy lại rất bình tĩnh, khẽ cười một tiếng, giải thích:

 

"Anh ấy có việc, nên tôi đến họp phụ huynh."

 

Chu Thừa Uyên vừa nói vừa tiến lên, nhẹ nhàng tách tôi và Chu Kỳ ra.

 

Anh quay lưng về phía tôi, cởi áo khoác tây trang, đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng điệu cũng trở nên lười biếng.

 

"Với lại, anh họ cũng là anh, nói chuyện với tôi, phải có lễ phép chút chứ—"

 

Âm cuối kéo dài xé tan không khí, anh ra tay nhanh gọn dứt khoát.

 

"Má nó! Chu Thừa Uyên anh có bệnh à!"

 

Chu Kỳ cũng nổi nóng, lập tức phản công.

 

Tim tôi treo lơ lửng trên cổ họng, kết quả là...

 

Chu Thừa Uyên ra tay lanh lẹ, chỉ vài chiêu đã chiếm thế thượng phong.

 

Ơ? Hình như lại có vẻ đáng tin cậy rồi, nhưng chưa chắc, xem tiếp đã.

 

"Được rồi."

 

Chu Thừa Uyên dùng áo khoác quấn lấy Chu Kỳ,dùng sức siết c.h.ặ.t.

 

Làm xong những việc này, anh nghiêng người nói với tôi.

 

"Yêu cầu em đưa ra, tôi đều nhớ kỹ rồi."

 

Áo sơ mi trên người Chu Thừa Uyên vì động tay động chân mà trở nên hơi xộc xệch, lại thêm vài phần khí khái thiếu niên.

 

Nhưng lời anh nói lại khiến vành tai tôi đỏ bừng.

 

"Yêu cầu gì? Vừa nãy hai người nói cái gì vậy!"

 

Chu Kỳ nhìn dáng vẻ của tôi giận dữ: "Mạnh Noãn, mày lại đỏ mặt!"

 

"Mau nói, nói cho tao biết mày với cái thứ cặn bã này đã làm gì hả?!"

 

Làm sao tôi có thể nói ra được chứ!

 

May mà Chu Thừa Uyên không cho cậu ta cơ hội chất vấn tôi nữa, quả quyết túm lấy lôi đi.

 

Để lại tôi đứng chôn chân tại chỗ, cùng với một chiếc cà vạt bị vứt xuống đất.

 

8

 

Trước khi vào nhà, tôi kiểm tra lại lần nữa, đảm bảo chiếc cà vạt giấu trong cặp sách sẽ không bị phát hiện.

 

Sau đó, tôi giơ tay gõ cửa.

 

Bên trong có người vọng ra tiếng trả lời, kèm theo tiếng cằn nhằn thiếu kiên nhẫn.

 

"Gõ gõ gõ, đòi mạng à!"

 

Người ra mở cửa đi dép lê, là mẹ kế của tôi.

 

Bà ta hừ một tiếng, nói:

 

"Giờ này mới về, không có cơm cho cô đâu."

 

Tôi khẽ gật đầu: "Vâng, con trực nhật về muộn, không sao ạ, con không đói."

 

Đang định về phòng, chưa đi được hai bước đã bị gọi lại.

 

Ba tôi ngồi bên bàn ăn vẫy tay với tôi: "Tiểu Noãn, lại đây."

 

Khi ở nhà ba sẽ gọi tôi bằng tên thân mật, nhưng giọng điệu lại chẳng khác nào khi ở trường.

 

Đúng vậy, ba tôi là giáo viên dạy ở trường.

 

Chính là người coi trọng kỷ luật, bắt tôi đứng phạt giơ cặp sách ở cửa.