Ba đặc biệt nghiêm khắc với tôi, ở nhà cũng không thiếu những lời phê bình dạy bảo.
Tôi vốn sợ ba, lúc này cũng chỉ có thể gắng gượng bước tới.
Chẳng qua cũng chỉ là trách mắng tôi về muộn, không có quy củ, đều là những lỗi lầm cũ rích.
Tôi cúi đầu nghe một lúc, ba khẽ hắng giọng, đi vào chủ đề chính.
"Chuyện giữa con và Chu Kỳ rốt cuộc là thế nào, ba không hỏi, nhưng con phải hiểu một điều."
Ba nhìn chằm chằm vào tôi, nói: "Ruồi không đậu trứng có vết nứt, một bàn tay vỗ không nên tiếng*."
*Chú thích: Khi có chuyện không hay xảy ra thì thông thường nguyên nhân rắc rối là từ cả hai phía, bạn không nên đổ lỗi cho người khác mà phải tự xem lại bản thân làm gì sai hay có điểm yếu nào khiến người khác có thể lợi dụng.
"Nếu con tập trung tinh thần, dồn hết dồn vào học tập thì dù trời có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến con. Chu Kỳ có nghịch ngợm thế nào, con cứ mặc kệ cậu ta là được, cứ phải đòi đổi chỗ làm gì cho mệt, có thời gian đó chi bằng học thuộc thêm mấy công thức trọng điểm, thành tích của con cũng không đến nỗi giảm sút nhiều như vậy."
"Nói cho cùng, vẫn phải tìm vấn đề ở bản thân mình, tự kiểm điểm nhiều vào, nghe rõ chưa?"
"...Nghe rõ rồi ạ."
Nghe tôi trả lời xong, ba hài lòng tổng kết.
"Chuyện đã đến nước này, cứ vậy đi, tuần sau sẽ có bạn học mới chuyển đến lớp, đến lúc đó ba sẽ xếp con ngồi cùng bàn với bạn ấy, con phải làm gương, dẫn dắt người ta cho tốt."
Ba uống một ngụm nước, đứng dậy vỗ vai tôi.
"Tiểu Noãn, ba là giáo viên, làm gì cũng là vì tốt cho con, con thông minh hiểu chuyện như vậy, chắc chắn sẽ không làm ba thất vọng đâu, đúng không?"
"... "
Theo lẽ thường, tôi nên gật đầu đồng ý, nói phải.
Nhưng bây giờ, tôi lại không thể nào mở miệng được.
Lại là những lời này.
Chỉ vì ba là giáo viên, mà tôi lại học ở trường ba dạy, nên mọi việc tôi làm đều phải tốt nhất.
Thành tích phải xuất sắc, cuộc sống phải chăm sóc bạn bè.
Tôi là công cụ để ba bù đắp những thiếu sót trong công việc, là bộ mặt và tác phẩm sư phạm của ba.
Nhưng dưới điều đó, tôi lại không nhận được sự khích lệ và quan tâm.
Bởi vì là con mình, nên ba có thể tùy ý trách mắng, để răn đe những học sinh khác.
Dù có tổn thương hay buồn bã, cũng sẽ được dạy dỗ rằng người giỏi thì làm nhiều, chịu thiệt là phúc.
Dùng sự ấm ức của người nhà, để vun đắp cho sự viên mãn của đại cục.
Rất nhiều phụ huynh đều khen ngợi ba, nói ba tận tâm tận lực với nghề, dạy dỗ có phương pháp, chắc hẳn đối với con cái cũng rất nghiêm túc.
Nhưng chỉ có tôi biết, ba không phải là một người cha tốt.
Mệnh lệnh ban xuống, ba chỉ cần tôi tuân theo, không cần biết tôi có đồng ý hay không.
"Lát nữa rửa bát xong thì về phòng ôn bài cho kỹ, cuối kỳ đừng để trượt nữa đấy."
Lời vừa dứt, ba thong thả rời đi.
Còn tôi vẫn im lặng.
9
Trong bếp tiếng nước chảy không đều, tôi xắn tay áo lên, đột nhiên có người đụng vào từ phía sau.
Là mẹ kế.
Bà ta thò đầu liếc nhìn tôi một cái, tặc lưỡi nói: "Tay non choẹt thế này thì rửa bát sạch kiểu gì, thôi đừng cố nữa, nhìn mà khó chịu."
Vừa nói, bà ta vừa chen lên đẩy tôi sang một bên, giọng hạ thấp:
"Mau về nghỉ ngơi đi, chỗ này cứ để tôi lo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngẩn người: "Dì Hồ...?"
Bà ta lại không nhìn tôi, cứ thế vặn to vòi nước, thoăn thoắt rửa bát đũa.
Dì Hồ mượn tiếng nước che đậy, nói:
"Tiểu Noãn, ba con cũng chỉ là thương con quá nên lo lắng thôi, không có ý gì khác đâu."
Bà bảo tôi trong ngăn kéo tủ đầu giường có bánh quy, điện thoại thì bà để dưới vỏ gối rồi, bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt, nhưng cũng đừng xem lâu quá.
"Cha mẹ nào cũng vậy, đều mong con cái thành rồng thành phượng, con xem em trai con chẳng phải cũng thế sao. Nên con đừng để bụng, nghỉ ngơi một lát cho khỏe, nhé?"
Tôi không phản bác, bỏ qua chuyện em trai mỗi lần thi xong đều có phần thưởng, chấp nhận lòng tốt của bà.
"Vâng, cảm ơn dì Hồ."
Bà thậm chí còn giúp tôi sạc đầy pin điện thoại, có lẽ vì trong điện thoại có ảnh và video mẹ tôi để lại, bà nghĩ vào lúc này, tôi sẽ cần một chút an ủi.
Nhưng bà vẫn nghĩ sai rồi.
Khi mẹ còn sống, cũng chẳng khác gì ba.
Áp lực và sự cạnh tranh khiến mỗi người đều thay đổi đến méo mó.
Tôi không có ai để tưởng nhớ.
...
Ngày đầu tuần đi học, trường phát hai thông báo.
Một là thời gian thi cuối kỳ, hai là lễ kỷ niệm trường sau đó.
Nhưng khi truyền đạt đến lớp, lại có thêm một thông báo nữa.
"Nghe nói chưa, hôm nay lớp mình có học sinh mới chuyển đến đấy."
"Ôi, nam hay nữ, xinh không?"
"Chuyện nhỏ, trên ta có người."
Bạn ngồi bàn trên đảo mắt một vòng, lập tức quay lại hỏi tôi: "Mạnh Noãn, cậu có biết đó là người thế nào không?"
Tôi lắc đầu không nói, dừng b.út.
Nhớ lại lời ba nói hôm đó, trong lòng tôi cũng đoán được phần nào, chắc lát nữa sẽ gọi tôi đổi chỗ ngồi thôi.
Chi bằng bây giờ chuẩn bị trước còn hơn.
Chỉ là tôi đã nghĩ ra rất nhiều cách đối phó, nhưng lại không ngờ đến thân phận của học sinh chuyển trường này.
Bóng lưng người trên bục giảng quen mắt, cái tên viết trên bảng đen mạnh mẽ như móng vuốt.
"Chu Thừa Uyên."
10
"Mạnh Noãn, hai em ngồi cùng bàn nhé, chăm sóc bạn mới cho tốt."
Thầy giáo quả nhiên gọi tôi, tôi đành thuận theo.
Chỉ là khi ngồi xuống vẫn còn ngơ ngác.
Lại là anh ta.
Sao lại là anh ta?
Chu Thừa Uyên mặc bộ đồng phục giống hệt tôi, màu xanh trắng, rộng thùng thình.
Bộ dạng hoàn toàn khác với hôm đó, khiến tôi càng thêm khó hiểu.
"Anh..."
"Tôi."