Chu Thừa Uyên cắt ngang lời tôi, khẽ hất cằm, chỉ vào mình nói:
"Tôi là bạn học mới của em, Chu Thừa Uyên."
"Nhưng hôm đó anh..."
Bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm ổn, ngay cả kiểu tóc cũng ra dáng người lớn!
Khí chất hoàn toàn khác biệt so với bây giờ khi anh để xõa tóc xuống.
Tôi lắp ba lắp bắp, vừa khoa tay múa chân mà mãi vẫn không nói ra được đầu đuôi, ngược lại chọc cho Chu Thừa Uyên bật cười.
Anh cầm quyển sách giáo khoa của tiết học này lên, nhẹ nhàng đặt lên tay tôi.
"Chuyện đã hứa với em phải làm được. Chỉ quản lý cậu ta ở nhà thì không có tác dụng, nên tôi đến đây."
Anh đột nhiên hạ thấp giọng, ánh mắt cũng trở nên mập mờ hơn một chút.
"Bảo vệ và giám sát sát sao, tôi ngoan ngoãn như vậy, chuyện em nói trước đó, còn tính không?"
Ký ức ùa về, mặt tôi không khỏi nóng lên.
Người này, sao vừa thay đổi lớp vỏ đã trở nên không đứng đắn như vậy.
Có phải người nhà họ Chu có gen xấu gì không?
"Được rồi, vào học thôi, lát nữa em còn phải dẫn tôi đi nhận sách nữa."
Chu Thừa Uyên thấy vậy liền thôi, mở sách giáo khoa ra ý bảo tôi hoàn hồn.
Khác với động tác thô lỗ của Chu Kỳ, anh ta nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
"Anh lật quá một trang rồi."
Tôi không nhịn được khẽ nhắc nhở: "Nhẹ thôi, đừng làm nhàu."
Chu Thừa Uyên ra vẻ nghiêm trọng gật đầu: "Ừ ừ, biết rồi biết rồi."
Sau đó, roẹt—
Tôi đã bảo là tôi và đàn ông nhà họ Chu khắc nhau mà!
Sách của tôi!
11
Hai tiết học liền trôi qua, tôi lo lắng thấp thỏm đến khổ sở.
Ngoài vấn đề sách, còn một chuyện quan trọng hơn.
Chính là Chu Kỳ.
Bình thường cậu ta toàn đi học muộn, sớm nhất cũng phải đến giờ thể d.ụ.c giữa giờ mới tới.
Nhưng hôm nay lại lạ thường.
Trời biết, lúc cậu ta gõ cửa xin vào lớp, đã làm bao nhiêu người há hốc mồm kinh ngạc.
Cậu ta thậm chí còn đi cửa chính!
Mà Chu Kỳ đắm mình trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, mặt mày khó chịu, trừng mắt nhìn tôi.
"Hừ."
Trong số những người có mặt, chỉ có Chu Thừa Uyên là không bị ảnh hưởng, cười híp mắt vẫy tay.
"Chào."
Hiệu quả rõ rệt, ừm, hiệu ứng ngược.
Chu Kỳ ngồi ở hàng sau, ánh mắt nhìn sang càng thêm lạnh lẽo.
Tôi bứt rứt như ngồi trên đống lửa. Không nhịn được chọc chọc vào cánh tay của Chu Thừa Uyên bên cạnh.
"Mặc kệ anh là anh trai gì, anh quản lý cậu ta được không?"
Chu Thừa Uyên tay phải chống cằm, tay trái viết chữ, vừa vặn tay tôi và tay anh chạm vào nhau ở giữa bàn.
Tay áo đồng phục rộng thùng thình chồng chất lên nhau, gần như không có kẽ hở.
Anh liếc nhìn mấy cái, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng khẽ cong lên, nói được.
"Đừng sợ, lát nữa tan học tôi sẽ dạy dỗ cậu ta."
Chu Thừa Uyên hạ thấp giọng, tôi ghé sát lại mới nghe rõ.
Dù sao cũng coi như một lời hứa, cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu không với bộ dạng hiện tại của Chu Kỳ, e rằng tôi sẽ không được yên ổn.
Ý nghĩ xấu linh nghiệm ngay lập tức, chuông tan học vừa reo Chu Kỳ đã lao tới.
Cậu ta vỗ mạnh một cái xuống bàn, lực mạnh đến mức mọi thứ dường như đều dịch chuyển một chút.
"Đừng có giở trò ở đây, ra ngoài nói chuyện."
Chu Thừa Uyên duỗi người một cái, bình thản lên tiếng.
Tôi im lặng đứng xem, đang định vỗ tay tán thưởng trong lòng thì cánh tay dài của anh ta hạ xuống, đặt lên gáy tôi.
"Ơ? Tôi cũng phải đi sao?"
Tôi yếu ớt hỏi, ánh mắt của hai người đàn ông nhà họ Chu đồng loạt nhìn sang, đồng thanh nói.
"Đương nhiên rồi."
Chu Kỳ nghiến răng nghiến lợi, còn nụ cười của Chu Thừa Uyên càng thêm tươi.
Tôi tức giận, nhưng lại không nổi giận được, bị túm cổ áo lôi đi.
Vẫn là góc khuất dãy nhà học đó, vòi nước hỏng vẫn khô cạn.
Nhưng tôi lại hận không thể nó đột nhiên nổ tung, nhấn chìm tất cả mọi người.
Như vậy sẽ không phải xấu hổ đối diện ở đây nữa.
Chu Kỳ giành nói trước tất cả, trực tiếp gọi tên tôi.
"Mạnh Noãn."
Cậu ta nhìn xuống tôi từ trên cao, nói:
"Mày sợ tao?"
12
Tôi ngẩng đầu.
Chu Kỳ đứng ngược sáng, cả khuôn mặt chìm trong bóng tối, ánh mắt như có chất rắn, giống như sợi dây thừng thô ráp quấn c.h.ặ.t lấy tôi.
...Ai mà không sợ chứ.
Tôi mím môi, không dám nói thật.
May mà hiện trường còn có người thứ ba.
Chu Thừa Uyên tham gia vào cuộc chiến: "Cậu lại dọa cô ấy rồi."
Chu Kỳ mất kiên nhẫn: "Sao chỗ nào cũng có mày vậy?"
"Tôi chỉ là không chịu nổi cái cách cậu đối xử với cô ấy như vậy."
"Không chịu nổi thì m.ó.c m.ắ.t ra vứt đi. Chuyện của ông đây và Mạnh Noãn cần mày xen vào?"
Chu Thừa Uyên mỉm cười: "Bây giờ tôi là bạn học của hai người, cũng là anh trai cậu."
Chu Kỳ cười khẩy: "Chỉ là anh họ thôi, Chu Tranh bảo mày đến cho đủ số mày còn tưởng mình là cái thá gì, mau cút đi."
Nụ cười của Chu Thừa Uyên nhạt đi một chút, chậm rãi nói:
"Mạnh Noãn đã mách tôi chuyện của cậu, tôi đã hứa với cô ấy sẽ quản lý cậu."
"Hả? Mách lẻo, cô ta mách ông đây với mày?"
...
Hai người cãi nhau qua lại, không khí ngày càng căng thẳng.
Đánh nhau đi chứ, đừng có chỉ động miệng.
Bởi vì nếu nói tiếp nữa, cái lời ngu ngốc không suy nghĩ hôm đó của tôi sẽ bị lộ ra mất.
Tôi âm thầm cầu nguyện họ đ.á.n.h nhau, như vậy chắc sẽ không để ý đến tôi nữa.
Đồng thời cũng lùi lại phía sau, định rời khỏi cái nơi thị phi này.
Không ngờ vừa động đậy, hai anh em họ Chu đã nhanh ch.óng quay đầu lại.
Chu Kỳ chỉ vào anh họ mình, giận dữ hỏi tôi:
"Cậu nói tôi nghe coi, có phải cậu thích anh tôi không?!"
?
Hả????