Lục Minh thấy em gái bị đẩy ngã bèn lập tức ấn đầu người kia xuống nước. Vương Thủy Sinh tuy trong tên có chữ "Thủy" nhưng lại là một con chuột cạn chính hiệu, cậu ta vùng vẫy hai tay một hồi lâu mới ngoi lên được.
Nguyên Thịnh và đám bạn nhìn Vương Thủy Sinh nhưng không ai lên tiếng. Vương Thủy Sinh là đứa mới gia nhập nhóm hôm nay, nó không biết bơi nên chỉ có thể đứng trên bờ trông quần áo giúp, vậy mà lại đẩy con gái nhà người ta xuống nước, loại bạn bè như vậy bọn họ không cần.
Vương Thủy Sinh nhìn thấy ánh mắt không đồng tình của mọi người bèn xấu hổ bỏ chạy.
TBC
Lục Thiền bị trầy xước đầu gối, Lục Minh đành phải cõng em gái đến bệnh viện tìm mẹ.
"Em cũng đi." Triệu Tuế Tuế nhét chiếc vợt vào tay anh trai: "Anh, trưa nay em đợi món tôm rang trứng của anh đấy."
Triệu Lập Văn nhìn em gái chạy xa, trong lòng có chút tiếc nuối.
Bên bệnh viện, sau khi Giang Diệp tuần tra phòng bệnh, cô trở lại văn phòng của mình.
"Mời vào."
Triệu Tuế Tuế đẩy cửa bước vào, Giang Diệp còn chưa kịp lên tiếng đã thấy Lục Minh cõng Lục Thiền đi vào.
"Nha Nha, sao vậy con?" Giang Diệp nhìn thấy Lục Thiền ướt sũng, liền đưa con bé vào phòng trong thay quần áo.
Lục Thiền vừa nói chuyện vừa phối hợp với động tác của Giang Diệp để thay quần áo.
Giang Diệp đặt Lục Thiền lên giường bệnh, bắt đầu kiểm tra đầu gối cho cô bé, lúc thì đổi chỗ hỏi có đau không. Xác nhận Lục Thiền chỉ bị trầy xước nhẹ, Giang Diệp thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Tuế Tuế nhìn Giang Diệp, cô thầm nghĩ sau này mình làm bác sĩ quân y có lẽ cũng tốt, cứu người chữa bệnh quả là một công việc cao cả.
Thế nhưng vừa ra khỏi văn phòng của Giang Diệp, Triệu Tuế Tuế đã bắt gặp một đội ngũ y bác sĩ đẩy giường bệnh chạy như bay trên hành lang. Ga giường nhuốm đỏ một màu máu. Triệu Tuế Tuế lập tức cảm thấy chuyên ngành ngôn ngữ của trường quân đội mới thật sự hấp dẫn.
"Tuế Tuế, em sợ sao?" Lục Minh thấy Triệu Tuế Tuế đứng sững lại ở cửa, tưởng cô sợ hãi trước cảnh tượng m.á.u me vừa rồi nên dè dặt hỏi.
"Không ạ, chúng ta đi thôi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, tiếp tục đi theo Giang Diệp.
Trong phòng bệnh của Lâm Phán Nhi, bà Lâm không ngừng lải nhải, ý muốn nói là muốn Lâm Phán Nhi mỗi tháng phải gửi về nhà 20 đồng.
Ngay cả sản phụ nằm giường bên cạnh cũng không thể làm ngơ được nữa,"Bà xem con gái bà đang bệnh kìa, không để yên cho con bé dưỡng thai mà còn ở đây làm phiền. Nhìn bà không giống mẹ ruột mà giống mẹ kế của Lâm Phán Nhi hơn. Mẹ ruột nào lại đối xử với con gái như vậy chứ."
Vừa dứt lời, Lâm Phán Nhi đã ôm bụng, vẻ mặt đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bác sĩ, mau tới đây!" Hàn Phỉ ôm bụng to vốn đang bênh vực lẽ phải, thấy vậy cuống quýt chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gọi bác sĩ.
Y tá nhanh chóng chạy tới, đỡ Hàn Phỉ đi về phía phòng sinh.
"Không phải tôi, là Lâm Phán Nhi, mau lên, mau lên." Nói xong, Hàn Phỉ ngồi phịch xuống ghế dài đặt ở hành lang, thở hổn hển. Đứa nhỏ trong bụng cứ làm loạn không chịu ra, hành hạ cô muốn chết.
Lúc Triệu Tuế Tuế đi theo Giang Diệp đến khoa sản, cô nhìn thấy mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng đẩy một người phụ nữ đi như bay. Quả nhiên bệnh viện không phải là nơi tốt đẹp gì, không có việc gì thì tốt nhất đừng bén mảng tới.
Giang Diệp dựa theo thông tin y tá cung cấp, tìm đến phòng bệnh của Lâm Phán Nhi, bên trong chỉ có một mình bà Lâm.
"Xin hỏi, Lâm Phán Nhi ở phòng này phải không ạ?"
Hàn Phỉ ngồi ở cửa ngẩng đầu lên nhìn Giang Diệp,"Người phụ nữ vừa được đẩy đi chính là Lâm Phán Nhi."
"Mẹ, chúng ta về thôi, không cần xin lỗi đâu." Lục Thiền nghĩ đến mẹ của Vương Thủy Sinh đang bị ốm, cảm thấy mình nên rộng lượng một chút.
Giang Diệp ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Lục Thiền,"Hay là đợi bố con về rồi tính tiếp?"
Lục Thiền nhớ đến lần trước bố dẫn cô đến để làm chỗ dựa. Hôm đó, bố của Vương Thủy Sinh đã dạy cho cậu ta một bài học nhớ đời. Nghĩ vậy, Lục Thiền gật đầu.
"Lục Minh, con đưa em gái và Tuế Tuế về nhà trước đi." Giang Diệp cúi đầu xem đồng hồ, lát nữa cô còn một ca bệnh cần hội chẩn.
Lúc Triệu Tuế Tuế trở lại bờ sông, Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ vẫn đang mải miết bắt cá.
"Thế nào rồi?" Triệu Lập Văn hỏi thăm tình hình của Lục Thiền.
"Không có gì nghiêm trọng đâu, hai anh em họ đã về nhà thay quần áo rồi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, sau đó nhặt chiếc vợt lên tiếp tục bắt cá.
"Tuế Tuế, em xem này, anh vừa bắt được một con cá trắm cỏ, to lắm." Triệu Lập Võ đổ mấy con tôm nhỏ trong giỏ cá sang một xô nước khác.
Triệu Tuế Tuế nhìn vào bên trong, quả nhiên có một con cá trắm cỏ,"Em muốn ăn cá nấu chua."
Tiệm may của Trần Tiểu Miêu đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn vài hôm nữa là khai trương. Mấy hôm trước, Trần Tiểu Miêu đã đến nhà mời Trần Tú Hòa đến giúp đỡ, còn tặng hai quả dưa muối, đồng thời dặn ba anh em Triệu Tuế Tuế hôm đó nhớ mặc quân phục đến chơi.
"Được." Triệu Lập Văn gật đầu đồng ý.