Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 282



Trần Tú Hòa sờ tay chân con gái, đắp một chiếc chăn mỏng lên bụng con bé, sau đó nằm xuống cạnh con. Dù sao chồng cũng không có nhà, tối nay cô sẽ ngủ với con gái.

Sáng sớm hôm sau, Giang Diệp đã dẫn con trai lên núi.

"Con đợi ở đây nhé." Giang Diệp đeo khẩu trang và găng tay, bắt đầu leo lên sườn núi.

Leo lên đến nơi, bà mới phát hiện ra ở đây có một khoảng đất khá rộng trồng toàn hoa Mạn Đà La, nhất định phải báo cáo chuyện này.

"Lục Minh, lát nữa mẹ sẽ gọi người đến xử lý, sau này con đừng nhắc chuyện này với ai nữa, nhớ chưa?" Giang Diệp chợt nghĩ đến gián điệp, lo lắng lỡ như bọn trẻ vô ý nói ra sẽ bị người xấu nghe được.

"Sao thế em gái?" Triệu Lập Văn thấy em gái ngồi thẫn thờ ngoài sân, liền hỏi.

Triệu Tuế Tuế ngáp một cái thật to. Tối qua, cô bé nằm mơ thấy mình làm gián điệp, bèn kể lại những suy đoán của mình cho anh trai nghe.

"Hay là chúng ta mượn sách của Lục Thiền về xem sao?" Triệu Lập Văn cảm thấy bọn họ thường xuyên lên núi chơi, cũng nên bổ sung thêm kiến thức về các loại cây cỏ, nhất là những cây độc trông rất giống cây bình thường.

"Cũng được đấy." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến cuốn sách mà cô bé nhặt được ở trạm thu mua phế phẩm hôm trước, đáng lẽ lúc đó nên mang về nhà."Để em sang nhà Lục Thiền mượn."

Trong sân nhà Lục Thiền không có ai, cô bé định gõ cửa thì thấy Lục Minh đi từ ngoài vào.

"Tuế Tuế, cậu tìm tớ à?"

Triệu Tuế Tuế lắc đầu: "Tớ tìm Nha Nha, em ấy có nhà không?"

TBC

Lục Minh có vẻ hơi thất vọng: "Nha Nha đang ở nhà, giờ này chắc đang học bài."

Hai người đi vào phòng Lục Thiền, thấy cô bạn đang ngồi ngẩn ngơ, có vẻ như không phải đang học bài.

Tuy nhiên, Triệu Tuế Tuế không làm phiền cô bạn, mà ngồi xuống chờ.

Đợi một hồi lâu, Lục Thiền mới từ trạng thái ngẩn người trở về bình thường.

Nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ở trong phòng mình, Lục Thiền cao hứng hỏi: "Chị Tuế Tuế, hôm nay chúng ta đi đâu chơi?"

"Nha Nha, chị tới mượn sách thuốc." Triệu Tuế Tuế nói cho Lục Thiền biết những thảo d.ư.ợ.c cô muốn tìm hiểu, Lục Thiền đã học thuộc sách từ khi 4 tuổi, dung lượng kiến thức cũng không nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Thiền nghe xong, tìm ra một quyển y thư về hoa cỏ: "Vậy chị xem trước quyển này đi, y thư về hoa cỏ có 3 quyển đấy."

Lục Minh nhân cơ hội đem chuyện vừa rồi phát sinh ở trên núi nói cho hai người: "Chúng ta coi như không phát hiện ra chuyện gì cả."

Triệu Tuế Tuế và Lục Thiền đều gật đầu.

Triệu Tuế Tuế đang đọc sách thuốc, bên ngoài có người gọi Lục Thiền.

"Tới rồi." Lục Thiền đạp giày chạy ra ngoài, rất nhanh đã mang đến hai người.

"Chị Tuế Tuế, đây là Vi Mỹ Phân, đây là Chu Thiến Thiến." Lục Thiền giới thiệu hai người cho Triệu Tuế Tuế.

"Xin chào, tôi tên là Triệu Tuế Tuế." Triệu Tuế Tuế vươn bàn tay nhỏ bé bắt đầu chào hỏi.

Vi Mỹ Phân không ngờ chị gái mà Lục Thiền nói lại xinh đẹp và đáng yêu như vậy, còn trắng hơn cả Lục Thiền. Cô cúi đầu nhìn tay mình, không nói đen thì cũng là vàng, trước kia khi ở trong đội sản xuất cô cũng coi như trắng rồi, kết quả đến khu nhà tập thể, toàn những cô gái da trắng hơn cô, cha của Lục Thiền là cấp trên của cha cô, không biết cha Triệu Tuế Tuế là chức vị gì: "Xin chào, bạn bao nhiêu tuổi rồi?"

"8 tuổi." Triệu Tuế Tuế trả lời.

"Vậy tôi lớn hơn bạn, bạn phải gọi tôi là chị, đúng rồi nhà bạn ở đâu?" Vi Mỹ Phân cảm thấy mình hơn Triệu Tuế Tuế về mặt tuổi tác, có chút vui vẻ.

"... Chúng ta gọi tên lẫn nhau đi." Triệu Tuế Tuế không quá vui lòng, cho dù là Triệu Bảo Châu cô cũng trực tiếp gọi tên.

Lục Minh nhìn thấy các cô gái chơi đùa với nhau, yên lặng bưng tới một giỏ đồ ăn vặt, bên trong có kẹo trái cây và bánh quai chèo: "Anh đi sang nhà bên đây."

"Đi đi, anh trai em đang sửa quạt điện." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến chiếc quạt điện mà anh trai và Lục Minh làm rất hay hỏng, có chút khó chịu, không thổi được bao lâu liền hỏng.

"Nhà bạn ở cách vách sao?" Vi Mỹ Phân lập tức có chút mất mát, có thể ở khu vực này đều là con của cán bộ cấp Phó đoàn trở lên, lần trước cô cùng cha mẹ đến nhà Lục Thiền nghe nói qua nhà cách vách là nhà của Tham mưu trưởng.

"Ừ, tôi và Nha Nha là hàng xóm." Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô biết cảm xúc của Vi Mỹ Phân d.a.o động, là đang muốn so sánh gia thế.

Quân đội Tung Sơn, con của Sư trưởng và Phó Sư trưởng trên cơ bản đều là 20 tuổi trở lên, đều đã lập gia đình, trẻ con trong khu nhà tập thể muốn so sánh gia thế đều là từ cấp Đoàn trở lên, cô xem như đứng ở bậc thang đầu tiên.

Có thể lên làm Đoàn trưởng đều là 30 tuổi trở lên, con của họ phần lớn cũng đều trên dưới 10 tuổi.

Sự không cam lòng của Vi Mỹ Phân khi thấy Triệu Tuế Tuế xinh đẹp hơn mình đã bị đè xuống, còn Chu Thiến Thiến vừa vào đã ăn uống không nói gì.