Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 283



"Vi Mỹ Phân, cậu thấy da thỏ trong sân nhà tôi không, đó là do chị Tuế Tuế hôm qua b.ắ.n đấy, chị Tuế Tuế rất lợi hại, biết leo cây còn biết b.ắ.n ná." Lục Thiền kể về chuyện bọn họ đi săn trên núi hôm qua.

Vi Mỹ Phân lập tức mở to hai mắt: "Tuế Tuế, thật sự là bạn b.ắ.n sao?"

Triệu Tuế Tuế cười cười, gật đầu: "Kỹ năng b.ắ.n ná của tôi khá chính xác."

Chu Thiến Thiến đang mải ăn, sau khi nuốt miếng bánh quai chèo trong miệng xuống, mới mở miệng nói: "Tuế Tuế, vậy bạn có thể so tài với Trịnh Nguyệt được không, giúp chúng tôi giành lại địa bàn."

"Trịnh Nguyệt là ai, địa bàn gì?" Triệu Tuế Tuế nghĩ không phải như cô nghĩ đấy chứ.

"Trịnh Nguyệt là con gái của Đoàn trưởng Đoàn 6, rất bá đạo, chỗ chúng tôi thường nhảy dây đã bị cô ta giành mất." Chu Thiến Thiến nói ra chuyện bọn họ ở sân thể d.ụ.c bên kia nhảy dây thua Trịnh Nguyệt.

"Bắn ná không phải là điểm mạnh của các bạn, tại sao phải dùng b.ắ.n ná để thi đấu?" Triệu Tuế Tuế không hiểu.

Triệu Tuế Tuế vừa dứt lời, Vi Mỹ Phân và Chu Thiến Thiến lập tức im lặng, đúng vậy, lúc đó tại sao lại đồng ý dùng b.ắ.n ná để thi đấu.

Nhìn hai người không nói lời nào, Triệu Tuế Tuế liền biết các cô bị lừa rồi.

Vi Mỹ Phân và Chu Thiến Thiến nhìn nhau hồi lâu, lại quay đầu nhìn về phía Triệu Tuế Tuế, trong mắt mang theo lời thỉnh cầu.

"Chị Tuế Tuế, chị giúp chúng tôi đi." Lục Thiền cũng lắc cánh tay Triệu Tuế Tuế làm nũng.

Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ nhìn Lục Thiền: "Chỉ là thi đấu giành lại địa bàn thôi sao?"

"Đúng vậy, chỗ đó là tốt nhất, bây giờ chúng tôi chỉ có thể đến đó lúc đám Trịnh Nguyệt không chơi." Lục Thiền gật đầu thật mạnh, địa bàn vừa bị mất, nhóm của Trịnh Nguyệt ngày nào cũng chiếm giữ.

"Hôm nay em đã học xong bài chưa?" Triệu Tuế Tuế nhìn về phía mặt trời bên ngoài, hiện tại hình như là khoảng 10 giờ sáng.

"Học xong từ lâu rồi, ông ngoại nói sáng 2 tiếng, tối 2 tiếng." Lục Thiền kéo Triệu Tuế Tuế xuống giường, các cô muốn đi giành lại địa bàn.

Triệu Tuế Tuế không còn cách nào khác, dù sao cô cũng chưa từng lộ mặt trước những đứa trẻ trong khu nhà tập thể, lần này đi để mọi người biết mặt cũng tốt: "Vậy tôi về lấy ná."

Triệu Lập Văn nghe nói em gái muốn đi sân thể dục, gật gật đầu, tiếp tục sửa quạt, chờ em gái đi rồi, anh ra hiệu cho em trai đi theo.

Ba anh em cứ như vậy đi theo sau em gái.

Vi Mỹ Phân nhìn chiếc mũ trên đầu Triệu Tuế Tuế, thì ra Triệu Tuế Tuế trắng như vậy là vì ra ngoài đều đội mũ: "Mình về lấy mũ, các cậu đi chậm một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rất nhanh, bốn người đã đi tới một góc sân thể dục.

Triệu Tuế Tuế phát hiện đây quả là một nơi tốt, không bị nắng chiếu, buổi sáng có tường rào che chắn, buổi chiều có bóng cây.

"Trịnh Nguyệt, cô dám đấu lại lần nữa không?" Lục Thiền chống nạnh hùng hổ khiêu chiến.

TBC

Trịnh Nguyệt nhìn thấy Lục Thiền và những người bạn, khinh thường nói: "Có gì mà không dám, lũ bại tướng."

"Được, ai thua thì nhường cây liễu lớn." Lục Thiền nhắc lại luật chơi của mấy ngày trước.

Trịnh Nguyệt khinh thường gật đầu, nhìn Triệu Tuế Tuế, cô ta cho rằng đây là một cô bé chưa từng chơi b.ắ.n ná, không để vào mắt.

Rất nhanh, những chiếc lá dùng để thi đấu đã được chuẩn bị xong, không biết ai lấy kẹp gỗ, kẹp lá cây lên dây thừng dùng để nhảy.

"Ba chiếc lá, ai b.ắ.n trúng nhiều nhất thì người đó thắng, b.ắ.n trúng dây thừng rơi xuống thì không tính." Trịnh Nguyệt nhận lấy ná trong tay em gái, hất cằm ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế b.ắ.n trước.

Triệu Tuế Tuế cũng không từ chối, nhận lấy viên đá trong tay Chu Thiến Thiến bắt đầu lắp ná, chiếc lá thứ nhất bị b.ắ.n thủng, tiếp theo là chiếc lá thứ hai, cuối cùng chiếc lá thứ ba cũng không ngoại lệ bị b.ắ.n trúng.

Trịnh Nguyệt không ngờ Triệu Tuế Tuế lại lợi hại như vậy, trong lòng lập tức căng thẳng, nuốt nước bọt, đến lượt mình, cô ta cũng b.ắ.n trúng cả ba chiếc lá.

"Chưa phân thắng bại, bắt đầu vòng hai." Lục Thiền vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, không ngờ lần này Trịnh Nguyệt lại b.ắ.n trúng cả ba lá, rõ ràng lần trước chỉ b.ắ.n trúng hai lá.

Sáu vòng đấu, Triệu Tuế Tuế và Trịnh Nguyệt vẫn chưa phân thắng bại.

Xung quanh cũng đã vây quanh một vòng trẻ con, có người bắt đầu đề nghị b.ắ.n lá cây đang đung đưa.

Triệu Tuế Tuế không quan tâm: "Có thể."

Trịnh Nguyệt cũng chỉ có thể đồng ý.

Lưu sư trưởng đứng ở ban công của một tòa nhà nhỏ bên kia tường vây, nhìn tỷ thí bên cạnh cây liễu lớn.

"Lão Trịnh, bé gái không đội mũ là con gái ông đấy à." Lý đoàn trưởng của Ngũ đoàn nhìn về phía Trịnh đoàn trưởng của Lục đoàn, cười nói.

"Ha ha, đúng vậy." Trịnh đoàn trưởng vẻ mặt tự hào, ông chỉ có hai con gái, vợ ông sau khi sinh đã bị thương thân thể, đoán chừng về sau rất khó có con, nên ông dự định bồi dưỡng con gái lớn vào bộ đội.

"Cô bé đội mũ kia là ai thế, không thấy rõ mặt." Lý đoàn trưởng dựa vào ngũ quan của Trịnh Nguyệt để phán đoán, Triệu Tuế Tuế vẫn đội mũ nên ông không thể phân biệt được.