Trịnh đoàn trưởng hít sâu một hơi, giơ chân định đá Lý đoàn trưởng,"Ông có biết tay ông nặng bao nhiêu cân không hả?"
"Đi thôi." Lưu sư trưởng nói xong, xoay người rời đi.
Đám người Lý đoàn trưởng thấy sư trưởng đi rồi bèn lần lượt đi theo xuống lầu.
Trong nhà Trịnh đoàn trưởng, Trương Hoán Ngọc nhìn hai cô con gái lần lượt trở về, con gái lớn còn mang vẻ mặt ủy khuất, bà bèn tiến lên hỏi: "Làm sao vậy? Ai bắt nạt hai đứa thế?"
"Triệu Tuế Tuế ạ!" Trịnh Nguyệt vùi mặt vào trong gối, giọng nói nghẹn ngào.
"Triệu Tuế Tuế là ai?" Trương Hoán Ngọc nhìn con gái út.
"Chính là con gái của chú Triệu, đoàn trưởng Triệu đoàn ấy ạ... à không, chỉ là chị thua Triệu Tuế Tuế trò b.ắ.n ná thôi ạ." Trịnh Tinh cảm thấy thua là chạy về nhà mách mẹ, nói mình bị bắt nạt là không đúng.
"Thua cái gì cơ?" Trương Hoán Ngọc vẫn chưa hiểu chuyện gì.
"Là thế này ạ..." Trịnh Tinh bèn kể lại chuyện vừa xảy ra ở sân thể d.ụ.c cho mẹ nghe.
Trương Hoán Ngọc nghe xong mới hiểu chuyện gì, thì ra con gái lớn của bà đã thua trong trò chơi mà nó vẫn luôn tự hào. Theo bà thấy đây là chuyện tốt, con bé từ nhỏ đã được chồng bà cưng chiều, chơi ná cao su giỏi thì có gì hay ho, lần này để con bé biết trên đời này còn có rất nhiều người giỏi hơn nó cũng tốt,"Lần này thua thì ta tiếp tục luyện tập, lần sau nhất định phải thắng lại."
Trịnh Nguyệt nghe mẹ nói vậy, lập tức nín khóc,"Vâng ạ, lần sau con nhất định phải thắng lại."
Lúc này, Triệu Tuế Tuế nào biết sau này cô bé sẽ thường xuyên bị Trịnh Nguyệt khiêu chiến, nếu biết trước chuyện này, có lẽ lúc đó cô bé đã nhường Trịnh Nguyệt thắng rồi.
"Tuế Tuế, chúng ta cùng chơi nhảy dây đi." Lục Thiền chạy đến, kéo tay Triệu Tuế Tuế.
Dưới gốc cây liễu lớn có hai nhóm đang chơi nhảy dây, chỗ còn rất rộng.
Lúc Triệu Tuế Tuế mới đến chỉ có nhóm của Trịnh Nguyệt, cô bé kia đúng là hơi bá đạo thật, không biết lần này mình thắng cô bé như vậy, có bị cô bé ghi hận hay không.
"Triệu Tuế Tuế, chúng mình chơi cùng được không?" Trương Yên Nhiên nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, bèn nhỏ giọng hỏi.
"Được chứ, chỗ này là của chung mà, lúc nãy tớ chỉ đuổi những người bá đạo đi thôi." Triệu Tuế Tuế không thích trò chơi này lắm, cũng sẽ không độc chiếm chỗ này.
Trần Tú Hòa đang làm việc ở tiệm may, nghe mọi người xôn xao bàn tán về chuyện xảy ra ở sân thể dục, bà liền lên tiếng: "Ná cao su của con bé nhà tôi là do anh trai nó dạy đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếng kèn buổi trưa truyền đến, bọn trẻ trong sân thể d.ụ.c tự động trở về nhà mình.
"Mẹ." Triệu Tuế Tuế đi nửa đường nhìn thấy mẹ, cười hì hì chạy đến bên cạnh bà.
"Nhìn con chơi đến mức mặt đỏ bừng." Trần Tú Hòa yêu thương lau mồ hôi trên mặt con gái nhỏ, dẫn con bé về nhà.
"Dì Trần ơi, chị Tuế Tuế chơi nhảy dây giỏi lắm." Lục Thiền miệng nhỏ nhắn tíu tít kể chuyện Triệu Tuế Tuế nhảy dây nãy giờ không thua.
TBC
Triệu Tuế Tuế hơi ngại, người nói không chơi là cô bé, kết quả người giữ vị trí quán quân cũng là cô bé.
Đến cửa nhà, Lục Thiền liền chia tay với hai mẹ con.
"Đi rửa mặt rửa tay ăn cơm đi." Triệu Lập Văn đặt một đĩa đậu phụ chiên thơm phức lên bàn ăn.
"Nhà chú Chu lại làm đậu phụ à?" Triệu Tuế Tuế rửa mặt rửa tay rất nhanh, đi đến bàn ăn nhìn đĩa đậu phụ trong mâm lập tức thèm thuồng.
"Dì Tăng còn muốn mở một tiệm bán đậu phụ nữa đấy." Trần Tú Hòa múc cho con gái một bát cháo đậu xanh.
Triệu Tuế Tuế gật đầu, thị trường tự do bắt đầu từ năm 1962. nhưng vì có người cố ý tích trữ hàng hóa gây rối loạn thị trường nên đã bị đóng cửa vào năm 1963. đồng thời đưa ra tội danh đầu cơ trục lợi,"Có địa điểm chưa mẹ?"
"Bây giờ vẫn chưa, trước tiên cứ làm ở nhà mình, muốn dùng tiền mua hay là đổi đồ gì cũng được." Trần Tú Hòa đặt muỗng lên đĩa đậu phụ, bảo con gái nhỏ dùng muỗng múc đậu phụ bà gắp vào bát của mình.
Buổi chiều, Triệu Tuế Tuế ngủ dậy sau đó đi theo mẹ xuống ruộng.
"Có người đến hái trộm rau nhà mình, hai quả mướp hôm trước treo ở đây không thấy đâu." Triệu Lập Văn nhớ lại, trên mặt đất cũng không có, xác nhận mình không nhớ nhầm, quả mướp là anh tự tay treo lên giàn.
Chu Lệ Kỳ ở ruộng bên cạnh nghe vậy cũng lên tiếng: "Tôi cũng thấy rau nhà tôi bị mất, cà tím thiếu mất mấy quả, vốn dĩ trồng cũng không nhiều lắm, thiếu mất mấy quả là dễ dàng nhận ra ngay."
Triệu Tuế Tuế có chút cạn lời, những người được đi theo quân đội thì điều kiện gia đình không đến nỗi nào, sao có thể nghèo đến mức phải đi ăn trộm rau chứ.
"Tiểu Văn, con chắc chắn chứ?" Trần Tú Hòa đặt cuốc xuống, nhìn về phía con trai cả.
"Chắc chắn ạ, hai quả mướp đó vốn dĩ cũng có thể hái rồi, con nghĩ nhà mình ăn không hết, nên trước hết cứ treo trên giàn cho nó dài thêm." Triệu Lập Văn xác nhận.
Trần Tú Hòa thở dài một hơi: "Vẫn nên nói với chú Chu một tiếng, nhỡ đâu tháng sau họ lại đến trộm ngô khoai tây thì sao."