Cảnh vệ viên của Lưu sư trưởng nhìn hai tay và cằm trắng nõn của Triệu Tuế Tuế, nhớ tới cô bé chạy bộ lần trước, trong viện nhà ở có số Triệu Tuế Tuế là trắng nhất,"Hình như là con gái Triệu đoàn trưởng."
"Ơ, khó trách, lão Triệu là tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa vương bài của bộ đội chúng ta, quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử." Lý đoàn trưởng vui vẻ nói, Triệu Tuế Tuế hiển nhiên càng thêm thành thạo.
Nguyên Thịnh ở trong đám người vây xem thấy Triệu Lập Võ, bèn tiến đến bên cạnh cậu,"Giỏi đấy, không ngờ em gái cậu nhìn đáng yêu như vậy mà chơi b.ắ.n ná giỏi thế."
"Đúng vậy, cũng phải xem là ai dạy chứ." Triệu Lập Võ hít hít mũi, ná cao su của em gái là do cậu tự mình dạy.
Bên này, Chu Thiến Thiến đang leo cây, đợi lát nữa cô bé sẽ thả lá cây lên trên cây liễu.
"Chờ một chút, Chu Thiến Thiến là người bên phe chúng tôi, không thể để cho cậu ấy thả lá cây được." Trịnh Tinh, em gái của Trịnh Nguyệt không đồng ý, lên tiếng nói.
"Vậy ai thả?" Lục Thiền nhìn một vòng đám người, không biết nên tìm ai.
"Để tớ, để tớ." Nguyên Khải giơ tay lên, không đợi người bên phía Triệu Tuế Tuế đồng ý, cậu đã nhanh như chớp leo lên cây liễu lớn.
Trịnh Nguyệt nhìn Nguyên Khải không nói gì, trong lòng có chút hoảng hốt, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh, cha cô bé dặn gặp chuyện không nên hoảng, luống cuống thì sẽ để lộ sơ hở, vừa rồi cô bé không những không hoảng mà còn phát huy vượt xa bình thường, lần này cũng nhất định sẽ làm được.
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Nguyên Khải chuẩn bị xong bèn nhìn về phía Trịnh Nguyệt,"Vẫn là so xem ai b.ắ.n trúng lá cây nhiều hơn, lá cây rơi trên mặt đất coi như không tính, cậu muốn b.ắ.n trước hay là để tớ b.ắ.n trước?"
"Vừa rồi cậu b.ắ.n trước rồi, lần này tớ b.ắ.n trước." Trịnh Nguyệt cảm thấy vận may của mình đã dùng hết rồi, lần này nhất định phải giành vị trí b.ắ.n trước.
"Được." Triệu Tuế Tuế làm động tác mời.
Trịnh Nguyệt đứng ở trước cây liễu, sau khi hít sâu một hơi, ra hiệu Nguyên Khải trên cây có thể bắt đầu thả lá.
Nguyên Khải buông tay thả chiếc lá trong tay xuống, chiếc lá nhẹ nhàng bay xuống không trung.
Viên đá mà Trịnh Nguyệt b.ắ.n ra vừa vặn b.ắ.n trúng chiếc lá, xung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò, chiếc lá đầu tiên đã b.ắ.n trúng khiến cô bé thở phào nhẹ nhõm, nhưng chiếc lá thứ hai lại không b.ắ.n trúng, chiếc lá thứ ba cũng vậy.
Lục Thiền tiến lên kiểm tra, tuyên bố Trịnh Nguyệt b.ắ.n trúng 1 lá cây.
Kế tiếp đến phiên Triệu Tuế Tuế, cô bé đứng ở vị trí vừa rồi của Trịnh Nguyệt, ra hiệu cho Nguyên Khải có thể bắt đầu.
Lục Minh đứng bên cạnh xem, trong lòng không khỏi hồi hộp thay Triệu Tuế Tuế, cậu quay đầu nhìn về phía Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ, hai người họ lại tỏ ra rất bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới gốc cây liễu, một chiếc lá bắt đầu rơi xuống, Triệu Tuế Tuế lập tức b.ắ.n trúng, viên đá xuyên qua lá cây, găm thẳng vào thân cây.
"Tuyệt vời!" Chu Thiến Thiến dẫn đầu hò reo, mọi người xung quanh cũng vỗ tay theo.
Trịnh Nguyệt siết chặt cây ná cao su trong tay, cầu nguyện Triệu Tuế Tuế b.ắ.n trượt hai chiếc lá còn lại, như vậy sẽ phải thi đấu vòng hai, nhưng cô bé đã nhanh chóng thất vọng.
Triệu Tuế Tuế liên tiếp b.ắ.n trúng hai chiếc lá còn lại, nhất thời xung quanh vang lên những tiếng ồ lên kinh ngạc và tán thưởng.
Trịnh Tinh tiến lên kiểm tra, ba chiếc lá đều bị b.ắ.n xuyên qua, cô bé có chút không cam lòng tuyên bố Triệu Tuế Tuế b.ắ.n trúng 3 lá cây.
Lục Thiền kích động ôm lấy cánh tay Triệu Tuế Tuế: "Tuyệt quá, chúng ta đã giành lại được cây liễu lớn rồi."
Trịnh Nguyệt nhìn mọi người xung quanh đều đang chúc mừng Triệu Tuế Tuế, cô bé bèn xoay người chạy ra khỏi đám đông.
Triệu Tuế Tuế nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang chạy đi có chút lo lắng, nhưng thấy cô bé chạy về phía khu nhà, Trịnh Tinh cũng đuổi theo nên cô không để ý nữa,"Các cậu có thể rủ Trịnh Nguyệt và mọi người cùng chơi mà, chỗ này rộng rãi, đủ cho 2 nhóm chơi đấy."
Lục Thiền bĩu môi lắc đầu: "Lúc đầu chúng tôi cũng rủ Trịnh Nguyệt chơi cùng đấy chứ, nhưng cậu ấy không chịu, còn nói muốn thi đấu để giành chỗ."
"..."
Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ: Xin lỗi nhé, không ngờ Trịnh Nguyệt lại là một cô bé bá đạo như vậy.
Sau khi đám đông giải tán, Triệu Tuế Tuế liền phát hiện ra hai anh trai, trong lòng cô bé không hề ngạc nhiên khi thấy họ ở đây.
"Hai anh đến từ lúc nào vậy?"
"Vừa mới đến thôi." Triệu Lập Văn khoanh tay, không muốn thừa nhận, nói xong bèn xoay người rời đi.
Triệu Lập Võ nhận được ám hiệu của anh trai, bèn khoác vai Lục Minh kéo cậu đi cùng.
"Tuế Tuế, cậu giỏi thật đấy." Lục Minh khen Triệu Tuế Tuế một câu, cậu cứ tưởng hôm qua cô bé chỉ là may mắn thôi.
Trên ban công, Lưu sư trưởng xem xong cuộc thi đấu của đám trẻ, ông khẽ nhếch mép, trẻ con thời nay như vậy mới tốt, những bông hoa của tổ quốc phải được nuôi dưỡng dưới ánh mặt trời rực rỡ.
"Lão Trịnh, con gái ông chạy mất rồi kìa." Lý đoàn trưởng vỗ vai Trịnh đoàn trưởng, lực đạo mạnh đến nỗi suýt chút nữa khiến ông lão loạng choạng.
TBC