Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 296



Đội chạy bộ đã tập hợp đông đủ. Trải qua một thời gian dài rèn luyện, Lục Thiền cao hơn trước rất nhiều, thoạt nhìn cũng ra dáng một cô bé sáu tuổi.

Triệu Tuế Tuế nhìn chiều cao của mình, cảm thấy cô lớn chậm quá. Cô cũng không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần cao khoảng 1 mét 68 là được rồi, cũng coi như là khôi phục lại chiều cao kiếp trước. Không kén ăn chính là nỗ lực lớn nhất của cô lúc này.

Chạy bộ xong, mọi người về nhà ăn sáng rồi đi học. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, Triệu Tuế Tuế rất mong chờ.

Vì hôm nay phải đưa em gái đến trường tiểu học nên Lục Minh đã dậy từ sớm.

Lúc Triệu Tuế Tuế và anh trai ra khỏi nhà, cổng khu tập thể đã vắng người qua lại, chỉ còn lác đác vài người đạp xe đi học.

Đi được nửa đường, bọn họ gặp một vụ va chạm xe đạp.

Nguyên Thịnh và Nguyên Khải đang tranh cãi với anh em Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông. Xung quanh có mấy người đang đứng xem náo nhiệt.

"Vương Diệu Tổ, mày cố ý phải không? Ghen tị vì tao có xe đạp à?" Nguyên Thịnh tức giận nhìn Vương Diệu Tổ. Thằng nhãi này phải cho một trận đòn thì mới ngoan ngoãn nghe lời.

"Nhìn cái xe đạp của mày như báu vật ấy. Hai tháng nữa, nhà tao cũng mua." Vương Diệu Tổ hừ lạnh. Hắn ta thừa nhận là cố ý, chỉ muốn chọc tức Nguyên Thịnh một chút thôi. Ai ngờ cái xe đạp cùi bắp như vậy, chỉ ném có một hòn đá mà đã hỏng mất một bên phanh.

"Nhà mày mua thì liên quan gì đến tao? Mày làm hỏng xe của ông nội tao rồi, chuyện này chưa xong đâu. Mày phải đền." Nguyên Thịnh hít một hơi thật sâu, quay sang nhìn những người xung quanh."Mọi người đã nhìn thấy rồi đấy. Chính là Vương Diệu Tổ ném đá vào bánh xe của tôi."

Mọi người xung quanh gật đầu. Bọn họ đều nhìn thấy Vương Diệu Tổ làm chuyện xấu.

"Bọn mày dám!" Vương Diệu Tổ nghe thấy phải đền tiền, liền hung hăng giơ nắm đ.ấ.m lên đe dọa.

Mọi người thấy vậy, sợ hãi lùi về sau một bước.

Nhìn thấy nhân chứng đã lùi bước, Nguyên Thịnh nói: "Mọi người đừng sợ, nó dám đ.á.n.h mọi người, tôi sẽ đ.á.n.h nó gấp đôi."

"Nói hay nhỉ! Mày đ.á.n.h thắng được tao chắc?" Vương Diệu Tổ dựa vào lợi thế thân hình cao lớn, khinh thường nhìn Nguyên Thịnh.

"Mày... Tao không đ.á.n.h lại mày, nhưng Triệu Lập Võ thì có." Nguyên Khải nhìn quanh, thấy Triệu Lập Võ đang đạp xe tới, trong lòng bỗng chốc tự tin hẳn.

"Nguyên Thịnh, Nguyên Khải, hai cậu sao vậy?" Triệu Lập Võ phanh xe, nhìn chiếc xe đạp nằm trên mặt đất."Xe đạp của hai cậu bị hỏng à?"

Nguyên Khải kể lại chuyện vừa xảy ra."Lập Võ, cậu phải giúp bọn tớ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Được, nếu thằng nhãi ranh kia dám giở trò, tớ sẽ dạy dỗ nó." Triệu Lập Võ gật đầu. Bạn bè gặp chuyện, đương nhiên anh phải ra tay giúp đỡ.

Nghe thấy vậy, những người xung quanh cũng không còn sợ hãi nữa. Ai chẳng biết Triệu Lập Võ là đại ca của khu tập thể này, một mình đ.á.n.h nhau với hai anh em Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông cũng không thành vấn đề.

"Anh, chúng ta đi thôi, sắp muộn học rồi." Triệu Tuế Tuế lên tiếng nhắc nhở.

Nghe thấy sắp muộn học, mọi người vội vàng chạy đi. Ngày đầu tiên đi học mà đến muộn, về nhà kiểu gì cũng bị mắng.

Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông trừng mắt nhìn Nguyên Khải một cái, sau đó cũng chạy theo.

"Nguyên Thịnh, vậy hai cậu tính sao?" Triệu Lập Văn nhìn chiếc xe đạp nằm chỏng chơ trên đất.

"Bọn tớ dắt xe đến trường. Cũng đi được nửa đường rồi, hai người cứ đi trước đi." Nguyên Thịnh cũng không muốn dắt xe về khu tập thể. Đi như vậy chỉ tổ mất thời gian, kiểu gì cũng muộn học.

"Vậy bọn tớ đi trước." Triệu Lập Võ dẫm mạnh chân vào bàn đạp, tăng tốc.

Đến bãi để xe đạp của trường, Triệu Lập Võ thấy đã hết chỗ, chỉ đành phải dựng đại xe vào một góc khuất, nơi ít bị ánh nắng mặt trời chiếu vào nhất.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vừa kịp lúc chạy vào lớp trước khi tiếng chuông reo vang.

Tiết đầu tiên là tiết ngữ văn.

Cả tiết học trôi qua trong sự nhàm chán khi phải nghe giáo viên đọc lại những câu nói của các vị lãnh tụ. Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ, chắc vài năm nữa, khi ra ngoài đường, muốn chào hỏi ai, trước tiên phải đọc một câu nói của lãnh tụ thì người ta mới tiếp chuyện. Coi như bây giờ cô đang học trước vậy.

Điều khiến Triệu Tuế Tuế cảm thấy đau đầu chính là, giáo viên dường như rất thích gọi cô lên bảng trả lời câu hỏi.

Cả buổi sáng, cô đã bị gọi lên ba lần, trong khi tổng cộng giáo viên chỉ hỏi có năm câu.

Tan học, học sinh túa ra khỏi các phòng học như ong vỡ tổ. Một bộ phận chạy về phía nhà ăn, số còn lại thì đi thẳng ra cổng trường.

TBC

Trường trung học số 2 có cả nhà ăn và ký túc xá, nhưng do nhà gần trường nên không ai lựa chọn ở lại ký túc.

"Anh, mùa đông xe quân đội đến đón như thế nào nhỉ?" Triệu Tuế Tuế ngồi sau xe, nhìn về phía nhà ăn.

Triệu Lập Võ dắt xe đạp đi qua sân thể dục, lắc đầu. Anh biết em gái đang thắc mắc xem mùa đông có được xe quân đội đến trường đón về trưa không.