Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 297



"Cái này tôi biết, trưa xe quân đội không đến, đến lúc đó chúng ta phải mang cơm trưa đến trường học." Nguyên Thịnh đẩy xe đạp từ phía sau đuổi tới.

"Vậy à." Triệu Tuế Tuế hít hít mũi, quản lý bộ đội rất nghiêm khắc.

Nghe nói là cố ý làm như vậy, chính là vì bồi dưỡng tinh thần phấn đấu gian khổ của trẻ con trong khu nhà ở, Triệu Tuế Tuế nghĩ phỏng chừng vẫn là vấn đề về nguồn lực.

Sau khi về đến nhà, Trần Tú Hòa nhìn ba đứa nhỏ nhà mình trạng thái tốt, liền yên tâm,"Các bạn học thế nào, dễ chơi cùng không?"

"Mẹ, ngày đầu tiên chúng con lên lớp, còn chưa tiếp xúc nhiều." Triệu Tuế Tuế đặt tỏi đã bóc xong lên thớt.

"Vậy tuần sau mẹ hỏi lại." Trần Tú Hòa cũng nghĩ đến câu hỏi của mình hơi sớm, sửa lời.

Buổi chiều không có tiết, là lễ khai giảng.

Vốn là phải diễn ra vào buổi sáng, hiệu trưởng đi họp ở thành phố còn chưa về, nên dời sang buổi chiều.

Bên nhà Nguyên Thịnh, Vương phó đoàn trưởng đoàn năm đang áp giải hai cậu con trai đến xin lỗi.

Nguyên Khải nhìn dấu tay trên mặt Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông mừng rỡ không thôi, thỉnh thoảng đi qua phía sau hai người bọn họ làm mặt quỷ.

Vương Diệu Tổ trừng mắt nhìn Nguyên Khải, muốn động thủ lại sợ bố đang sửa xe, chỉ có thể ngồi xổm ở tường rào chờ.

"Anh Vương này, tay nghề vẫn điêu luyện đấy." Phó đoàn trưởng đoàn ba là Nguyên Bưu ngồi xổm một bên nhìn Vương Côn Bằng Bằng sửa xe, ngoài miệng không nhịn được trêu chọc.

"Tay nghề kiếm cơm mà, sao có thể nói bỏ là bỏ được, được rồi, sau này xe đạp có vấn đề gì cứ đến tìm tôi." Vương Côn Bằng sửa xong bánh xe, hứa hẹn xong, cho hai cậu con trai mỗi đứa một cái vào mông,"Ngày nào cũng bày trò cho bố."

Nguyên Khải nhìn Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông như hai con chim cút, trong lòng tính toán sau này có nên không nên dùng vũ lực nữa hay không, cứ trực tiếp tìm bố Vương mách tội là có thể khiến hai anh em Vương Diệu Tổ sợ c.h.ế.t khiếp.

Buổi chiều, Triệu Lập Văn đạp xe chở em trai và em gái đến trường.

"Nguyên Thịnh, xe các cậu sửa xong rồi à?" Triệu Lập Võ nhìn hai người đang đạp xe phía trước, hỏi.

Nguyên Khải chỉ chỉ Vương Diệu Tổ phía trước,"Bố Vương sửa xong rồi, nhanh lắm."

Triệu Tuế Tuế chưa ngủ đủ, bị hai anh trai kẹp ở giữa nên nhắm mắt, nghe thấy giọng điệu hả hê của Nguyên Khải,"Trong khu đại viện có người sửa xe đạp sao?"

"Bố Vương Diệu Tổ trước khi nhập ngũ là thợ sửa xe." Giọng Triệu Lập Văn từ phía trước truyền đến.

TBC

"Ồ." Triệu Tuế Tuế ôm eo anh cả tiếp tục nhắm mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chiều tối, Triệu Quảng Thúc mang về một quả dưa hấu.

"Mua ở đâu vậy anh?" Trần Tú Hòa ôm quả dưa hấu quan sát, cuống dưa vẫn còn tươi.

"Thành phố mới có một chuyến xe vận chuyển đến, trước đó anh có để lại lời nhắn, họ để lại cho đấy." Triệu Quảng Thúc xách một thùng nước đến, thả quả dưa hấu vào ngâm một lúc cho mát,"Dưa hấu trong vườn chắc là không trồng được nữa đâu, lần này chúng ta ăn hết lấy hạt, sang năm trồng, muốn ăn bao nhiêu cũng được."

"Còn chưa biết có trồng được hay không đây." Trần Tú Hòa nhìn về phía cây dưa hấu trong vườn.

"Đến lúc trời tuyết rơi thì mang cây dưa vào trong thùng gỗ, đặt trong bếp mà trồng." Triệu Tuế Tuế đề nghị, vất vả lắm mới chăm được, có thể sống được một cây cũng tốt.

Trần Tú Hòa nghĩ đến rau mà họ trồng vào mùa đông ở Đại đội Phúc Hưng, ở đây cũng có thể làm như vậy,"Cái này được đấy, đến lúc đó buổi sáng mang ra phơi nắng, buổi tối lại mang vào bếp, hẹ gì đó cũng làm như vậy."

"Đúng đúng đúng, mùa đông có thể ăn rau tươi." Triệu Tuế Tuế giơ tay đồng ý.

"Ăn cơm trước đã." Triệu Lập Văn đặt bát cơm thịt băm xào đậu xuống.

Gần đây đậu đũa ngoài vườn nhiều quá, Triệu Tuế Tuế hơi ngán, lúc ăn cơm cũng không gắp được bao nhiêu.

"Ăn thịt đi, không phải em muốn cao lên sao." Triệu Lập Văn múc một thìa thịt băm xào đậu đũa đầy cho em gái.

Nhìn thịt băm xào đậu đũa trong bát, Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút rồi ăn hết.

Ăn cơm tối xong, cả nhà ngồi hóng mát trong sân.

Triệu Quảng Thúc đang làm xích đu cho con gái út, loại có thể nằm ngủ.

"Có xích đu rồi, lại thiếu một giàn nho." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến giàn nho nhà Lưu sư trưởng, nho cô bé không thích lắm, bởi vì ăn nho phải nhả hạt, bây giờ không có nho không hạt, vẫn phải phát triển mới được.

"Làm giàn nho chi bằng trồng cây ăn quả, trồng cây lê đi, đến mùa đông còn có thể ăn lê đông lạnh." Triệu Lập Võ bê quả dưa hấu đến bàn đá trong sân, bắt đầu bổ dưa.

"Nhưng cây lê phải 2-3 năm mới ra quả." Triệu Tuế Tuế nhận miếng dưa anh hai đưa, ra hiệu mình còn muốn nữa.

Triệu Lập Võ lại đưa cho em gái một miếng, Triệu Tuế Tuế nhận lấy rồi rời khỏi ghế, đi đến bên cạnh bố đang cưa gỗ,"Bố, bố ăn trước đi."

Triệu Quảng Thúc nhận miếng dưa từ tay con gái, hai ba miếng đã ăn hết,"Bố ăn rồi, còn lại để đó, lát ăn tiếp."

Mùi dưa hấu trong sân bay sang nhà bên cạnh, hấp dẫn những chiếc bụng đói, không bao lâu sau, Lục Thiền ôm 2 lọ hoa quả đóng hộp đến xin ăn.