Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 298



"Chị Tuế Tuế, em muốn ăn dưa hấu." Lục Thiền đặt lọ lê đóng hộp lên bàn, nhìn dưa hấu trong mâm tráng men nuốt nước miếng.

"Muốn ăn thì ăn đi, không cần lấy đồ hộp ra đổi đâu." Trần Tú Hòa bảo Lục Thiền cầm lọ hoa quả về, ăn hai miếng dưa hấu mà cũng phải lấy đồ ra đổi, nói ra người ta cười cho.

"Phải đưa chứ ạ, ông ngoại em nói, có qua có lại." Lục Thiền lắc đầu.

Trần Tú Hòa trực tiếp đưa nửa quả dưa hấu chưa bổ cho Lục Thiền, vốn định để dành đến mai ăn, nhưng chồng cô nói để đến mai e là hỏng, Lục Thiền muốn ăn thì đưa cho con bé luôn.

"Cảm ơn dì Trần ạ." Lục Thiền ôm quả dưa hấu vui vẻ chạy về.

"Nha Nha, nhìn thấy cây dưa hấu trong vườn chưa, sang năm nhà chị cũng có dưa hấu ăn." Triệu Tuế Tuế chỉ chỉ cây dưa hấu dưới đất, nói không chừng tháng 11 đã có thể ăn được, không biết trồng trong thùng gỗ có thành công hay không.

"Là hạt trong quả dưa này ạ?" Lục Thiền chỉ vào mấy hạt dưa trong nửa quả dưa hấu trên tay.

TBC

"Đúng rồi, em ăn dưa hấu nhớ giữ lại hạt, sang năm cũng có thể trồng ở nhà." Triệu Tuế Tuế gật đầu.

"Vâng, em sẽ giữ gìn hạt dưa hấu cẩn thận." Lục Thiền nghĩ đến dưa hấu nhà mình ăn không hết, lập tức hào hứng, ôm quả dưa hấu chạy về.

Triệu Tuế Tuế nhìn lọ lê trên bàn, cảm thấy trồng lê cũng không tồi, nhưng tốt nhất là loại có thể ra quả ngay năm thứ hai, lê đồng: "Bố, trên núi Tiểu Lê có lê không ạ?"

"Gần đỉnh núi có một khu rừng lê, bây giờ đã có quả rồi, chua lắm, phải làm lê đông lạnh mới ăn được." Triệu Quảng Thúc buộc dây thừng xong, chiếc xích đu coi như hoàn thành,"Tuế Tuế, lại đây thử xem nào."

Triệu Tuế Tuế đi tới ngồi xuống, Triệu Quảng Thúc liền bắt đầu đẩy xích đu,"Thế nào?"

"Con thích lắm ạ, cảm ơn bố." Triệu Tuế Tuế đạp chân tự chơi.

"Chờ con cao hơn bố sẽ buộc dây cao hơn, con có thể tiếp tục chơi." Triệu Quảng Thúc phủi bụi trên tay, bắt đầu dọn dẹp dụng cụ trên mặt đất, hai cậu con trai có chơi hay không ông không cần bận tâm.

"Cha, rửa tay đi ạ." Triệu Lập Võ xách tới một thùng nước, đem dụng cụ cha đã thu dọn xong mang vào phòng cất kỹ.

Triệu Tuế Tuế thấy anh hai chỉ vào lon lê ngâm trên bàn, hiểu ngay,"Cha, vậy lê đông lạnh trên núi khi nào thì có thể đi hái ạ?"

"Con muốn ăn à, đến lúc đó tuyết lớn phủ kín núi, các con đi lên quá nguy hiểm, cha hái về cho." Triệu Quảng Thúc không đồng ý để con gái và các con trai lên núi hái.

"Vậy có thể chuyển một cây lê xuống trồng ở sân nhà mình không ạ?" Mục đích của Triệu Tuế Tuế là thế, từ cây giống nhỏ chăm sóc nó lớn lên tất nhiên rất thú vị, nhưng như vậy phải mấy năm mới có quả, hơi lâu.

"Chuyển xuống có khi không sống được đâu, không biết là do đất hay do cái gì, trước đây ở bộ đội có người chuyển mấy cây xuống trồng trong sân, đều không sống được." Triệu Quảng Thúc kể chuyện chuyển cây bất thành hồi trước ở bộ đội cho con gái út nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế hơi thất vọng, thôi thì nghĩ đến cây khác vậy.

Triệu Quảng Thúc nghĩ ngợi, để con gái thử xem sao,"Chủ nhật cha không phải đi doanh trại, hay là hôm đó cha đưa các con lên núi mang một cây lê về?"

"Thật ạ?" Triệu Lập Võ lên tiếng trước cả em gái.

"Thật, nhưng rất có thể là không trồng được đâu." Triệu Quảng Thúc nói trước để các con đừng hy vọng nhiều.

"Con sẽ chăm sóc cây lê thật tốt, trồng ở chỗ này này." Triệu Lập Võ dậm chân xuống đất bên cạnh cái xích đu.

"Ừ." Triệu Quảng Thúc gật đầu đồng ý.

Thời gian thoắt cái đã đến chủ nhật.

Sáng sớm ăn sáng xong, Triệu Quảng Thúc đưa vợ con lên núi.

Tiểu Lê Sơn tuy có chữ "Tiểu" nhưng thực ra còn cao hơn cả Hoa Lương Sơn.

Triệu Tuế Tuế leo được nửa đường thì hết hơi, phải nằm nhoài trên lưng cha để đi tiếp.

"Tới rồi." Triệu Quảng Thúc đặt con gái xuống, chỉ vào một khu rừng lê phía trước.

Triệu Lập Võ ngẩng đầu nhìn, thấy cây nào cũng chỉ lưa thưa vài quả,"Cây cao thế này mà chỉ được có tí quả thế ạ?"

"Đầu xuân năm nay ít mưa, mấy năm nay đều thế." Triệu Quảng Thúc vỗ đầu con trai, nhắc con đừng quên nửa đầu năm nay hạn hán.

"Đại đội Phú Hưng bắt đầu thu hoạch vụ thu rồi nhỉ." Trần Tú Hòa từ ngày không phải đi làm công điểm nữa, thấy thời gian trôi nhanh thật.

"Tuần sau trường học bắt đầu nghỉ thu hoạch, được nghỉ nửa tháng." Triệu Lập Văn vừa nói vừa bỏ chiếc sọt xuống, bên trong là mấy cây nấm anh nhặt được dọc đường.

Triệu Tuế Tuế không rành về cây ăn quả, để cha chọn là được rồi.

"Cha, cây này được không ạ?" Triệu Lập Văn chỉ vào một cây lê.

Triệu Quảng Thúc đi tới, quan sát kỹ cây lê một lượt rồi gật đầu,"Được, cây này không to không nhỏ, nếu trồng sống, sang năm có khi đã ra hoa kết quả."

Triệu Tuế Tuế cũng chạy tới xem, trong nhà chỉ có một cái cuốc lớn với hai cái cuốc nhỏ mang từ đại đội Phú Hưng về.