Tiếp theo là một màn gà bay ch.ó sủa, trẻ con mà, nhìn thấy con nhà người ta có thì mình cũng muốn có, các vị đoàn trưởng và phó đoàn trưởng bị con cái mè nheo, cãi vã om sòm, mãi đến khi tắt đèn mới yên ổn.
Còn Triệu Quảng Thúc, người gây ra rắc rối này đang ôm vợ âu yếm.
Sáng hôm sau, đến doanh trại huấn luyện, Triệu Quảng Thúc bị đồng đội nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn, rồi thách đấu với anh, cuối cùng biến thành một trận hỗn chiến.
Nhìn đám người nằm la liệt dưới đất, Triệu Quảng Thúc định mỉa mai vài câu thì bị Nguyên Bưu từ dưới đất bất ngờ lao đến ghì chặt, sau đó cả đám người xúm vào đè anh xuống, yêu cầu sau này chiều con phải có giới hạn!
Đối với việc này, Triệu Quảng Thúc không cho là mình chiều con, chẳng qua chỉ là một cây lê, làm như anh ăn hết lương thực nhà họ.
"Bố, mặt bố sao thế ạ?" Triệu Tuế Tuế ngồi trên xích đu đợi bố về ăn cơm, thấy mặt ông có vài vết bầm tím.
"Không sao, chẳng may bị đụng thôi." Triệu Quảng Thúc xua tay, đi vào phòng tắm rửa.
Sau bữa cơm tối, Lục Minh và Lục Thiền đến nhà Triệu Tuế Tuế.
"Lục Minh, đến đây." Triệu Lập Văn vẫy tay, gọi Lục Minh vào phòng, dạo này họ đang cùng nhau lắp một chiếc máy phát điện đơn giản.
"Vâng." Lục Minh đáp, đưa hộp giấy trong tay cho Triệu Tuế Tuế: "Tuế Tuế, bánh kem sữa này, ngon lắm đấy."
"Cảm ơn." Triệu Tuế Tuế mở hộp, bên trong là ba chiếc bánh gato nhỏ giống như bánh cupcake thế kỷ 21, trên mặt trang trí một bông hoa bằng kem.
"Chị Tuế Tuế, bánh này ngon lắm, mẹ em từ thành phố mua về đấy ạ." Lục Thiền ngồi trên xích đu với Triệu Tuế Tuế, nhìn cây lê, nghĩ đến Tết có lê đông lạnh để ăn.
"Năm nay chắc không có lê đông lạnh đâu, cây lê này chỉ có hai mươi mốt quả, lại chẳng có thịt." Triệu Tuế Tuế đóng hộp giấy lại, đặt lên bàn đá bên cạnh, vốn dĩ còn nhiều hơn, lúc bố khiêng về bị rơi mất một ít, bây giờ hai mươi mốt quả trên cây rất quý, nhưng quý giá mấy cũng không thể thay đổi sự thật là chúng không có nhiều thịt.
"Ơ, vậy sao?" Lục Thiền thất vọng.
"Nếu trồng sống, sang năm sẽ có." Triệu Tuế Tuế hy vọng có thể trồng sống cây lê.
"Vi Mỹ Phân ghen tị với cây lê nhà chị lắm, bố bạn ấy cũng hứa khiêng cho bạn ấy một cây, không hiểu sao lại không đồng ý nữa." Lục Thiền kể cho Triệu Tuế Tuế nghe chuyện phiếm dưới gốc cây liễu.
Triệu Tuế Tuế không ngờ một cây lê cũng có thể trở thành tâm điểm chú ý.
Tuần này, trường trung học số hai bắt đầu nghỉ thu hoạch vụ mùa.
Trần Tú Hòa xem xét lúa ngoài đồng, dự định cuối tháng sẽ thu hoạch, để lúa thêm vài ngày nữa.
Trên núi Tiểu Lê, Vương Diệu Tổ dẫn theo mấy người đến rừng lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chính là chỗ này, còn có một cái hố lớn, chắc chắn là cây của nhà Triệu Lập Võ." Vương Thủy Sinh chỉ vào cái hố lớn bên chân nói.
Vương Diệu Tổ nhìn cây lê to lớn: "Chúng ta không khiêng về được đâu."
Lời vừa nói ra, mọi người im bặt.
TBC
"Cây lê nhà Triệu Lập Võ là bố cậu ta khiêng về, chúng ta tự khiêng cây nhỏ." Vương Thủy Sinh chỉ vào cây lê con cao bằng cậu ta, cây này chắc chắn cậu ta khiêng về được.
"Đúng đúng, cây nhỏ rồi cũng sẽ thành cây lớn." Vương Diệu Tông phụ họa, nhìn anh cả.
"Được rồi, dù sao cũng là cây lê." Vương Diệu Tổ gật đầu, bắt đầu đào cây.
Lúc mấy người hùng hổ khiêng cây lê con đi qua khu nhà ở, Nguyên Thịnh trông thấy.
"Vương Diệu Tổ, cậu lấy cây con ở đâu đấy?"
"Không nói cho cậu biết." Vương Diệu Tổ vẫn còn ấm ức chuyện xe đạp bị hỏng lần trước, nghênh ngang bỏ đi.
"Hừ, không nói thì thôi, nhưng mà hình như mình đã nhìn thấy loại lá cây này ở đâu rồi." Nguyên Thịnh nhìn lá cây, cố gắng nhớ lại.
"Giống lá cây lê nhà mình." Triệu Lập Võ lên tiếng.
"Thật à?" Nguyên Thịnh quay đầu nhìn Triệu Lập Võ.
Lúc trước bố cậu ta cũng đồng ý, vậy mà lúc đi dạo về lại không chịu thừa nhận, bảo muốn trồng cây thì tự đi mà đào, không ngờ còn đào được cả cây con.
"Ừ, rừng lê còn nhiều cây con lắm, bố tớ nói mùa đông cơ bản đều bị c.h.ế.t rét, rất ít cây sống sót và lớn lên được, trước đây khu nhà ở cũng có người mang cây lê về trồng, đều không sống được, không biết cây lê nhà mình có sống được không." Triệu Lập Võ biết Nguyên Thịnh cũng muốn đi đào cây con, bèn kể chuyện trước kia cho cậu ta nghe.
"Thôi có còn hơn không, miễn cho đám Vương Diệu Tổ đến khoe khoang." Nguyên Thịnh nói xong, liền rủ rê mọi người cùng lên núi đào cây.
"Vậy tớ không đi đâu." Triệu Lập Võ không đi cùng, trong nhà có một cây là đủ rồi.
"Ừ, chờ tin tốt của chúng tớ nhé." Nguyên Thịnh vẫy tay, chạy thẳng lên núi.
Dưới gốc cây liễu lớn, Triệu Tuế Tuế và Trịnh Nguyệt đang thi b.ắ.n ná.
Triệu Tuế Tuế bị Trịnh Nguyệt nài nỉ mãi mới chịu thi đấu, kết quả là thua, cô bé kia liền giận dỗi bỏ đi.
Thật ra muốn yên ổn thì cứ để thua Trịnh Nguyệt một lần là được, nhưng mà, thua sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cô trong nhóm con gái, thôi thì cứ thắng vậy.