Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 301



"Anh hai, anh không chơi bóng rổ nữa à?" Triệu Tuế Tuế nhìn thấy anh trai, từ chối lời mời chơi nhảy dây của Chu Thiến Thiến.

"Nguyên Thịnh, bọn nó rủ nhau lên Tiểu Lê Sơn đào cây lê con rồi." Triệu Lập Võ kể lại chuyện vừa nãy cho em gái.

"..."

Triệu Tuế Tuế: Không biết đây có được coi là phản ứng dây chuyền do một cây lê gây ra không?

"Vậy chúng ta về nhà thôi." Triệu Tuế Tuế cảm thấy nắng gắt quá, muốn về nhà bật quạt.

Hôm sau, nhà nào trong khu nhà ở cũng có một cây lê con, trừ nhà Lục Minh.

"Bố, bố cũng khiêng cho con một cây lê về đi, nhà nào cũng có rồi." Lúc trước Lục Thiền không để ý, bây giờ nhà nhà đều có cây lê, cô bé không muốn mình là ngoại lệ.

"Cây lê nhà Tuế Tuế cũng mọc một phần sang nhà mình rồi, không cần trồng thêm đâu con." Lục Thành cảm thấy không cần thiết, lỡ như trồng lên được, đến lúc đó lê nhiều như vậy, nhà nào ăn cho hết.

"Bố, con muốn có cây của riêng mình." Lục Thiền nũng nịu.

"Vậy bố khiêng cho con một cây, nhưng con phải tự chăm sóc nó đấy." Lục Thành thấy con gái thích quá bèn đồng ý.

TBC

"Cảm ơn bố." Lục Thiền reo lên vui sướng.

Lời này lọt vào tai Triệu Tuế Tuế đang ở nhà bên cạnh, không có cách nào, hai ngôi nhà liền kề, nói chuyện đều nghe thấy hết.

Triệu Tuế Tuế đang nghĩ, lỡ như cây lê không sống nổi, không biết có phải là do nhà mình gây ra không.

Trường cho nghỉ thu hoạch vụ thu, bọn trẻ trong khu tập thể cũng không có việc nhà nông nào phải làm, nhiều nhất chỉ là thu dọn hoa màu trong ruộng nhà mình, thời gian không bao lâu, đối với bọn trẻ trong khu tập thể mà nói, chính là nghỉ ngơi thuần túy.

Trần Tú Hòa mở hầm ngầm trong sân, chuẩn bị dọn dẹp một chút, dùng để cất giữ khoai tây và củ cải trắng qua mùa đông.

Hầm ngầm chỉ mới được mở vào ngày đầu tiên gia đình bà đến khu tập thể, mặc dù bên trong không có đồ vật cất giữ, Trần Tú Hòa vẫn muốn kiểm tra một lần.

Trong hầm có bốn cái lu dưa muối mà gia đình quân nhân trước để lại, Trần Tú Hòa bảo con trai út mang hết lên rửa sạch rồi phơi khô để dùng.

"Ngày mai bắt đầu thu hoạch hoa màu trong ruộng, chờ sau khi thu hoạch xong ở đại đội Hướng Dương, chúng ta sẽ đi đặt mua thêm củ cải trắng." Trần Tú Hòa úp ngược cái lu muối lại, tuyên bố lịch trình ngày mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến ngày hôm sau, khi Triệu Tuế Tuế ra ruộng, khoai tây khoai lang đã được đào lên gần hết, mọi người chỉ cần nhặt vào sọt mang về nhà là được.

"Em Trần đến rồi à, anh Triệu nhà em sáng sớm đã ra đây rồi, vừa đi chưa lâu." Chu Lệ Kỳ bỏ cuốc xuống dựa vào nghỉ ngơi một chút, nói với vẻ ngưỡng mộ.

"Chị Chu, hôm nay thu hoạch khoai tây à?" Trần Tú Hòa đặt sọt xuống, nhìn thành quả lao động của chồng, gọi ba đứa con đi nhặt khoai tây.

"Đúng vậy, những thứ lương thực này đều do tự tay mình trồng, mấy ngày nay tôi vui lắm." Chu Lệ Kỳ nghĩ đến trước kia ở trong đại đội, ruộng đất và sản phẩm thu hoạch đều do người khác phân phối.

Trần Tú Hòa trò chuyện với Chu Lệ Kỳ vài câu rồi bắt đầu nhặt khoai lang.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn phụ trách nhặt khoai tây, Triệu Lập Võ phụ trách dùng xe đạp chở khoai tây về nhà.

"Xe đạp mới mua mà đã dùng để chở đồ, em Trần à, em cũng chịu dùng thật đấy." Ngô Yến nhìn Triệu Lập Võ đẩy xe đạp rời đi, có chút xót xa.

Trần Tú Hòa biết Ngô Yến không có ý gì khác, bèn nói: "Mua xe đạp là để thuận tiện cho cuộc sống mà, bẩn thì lau sạch là được rồi."

Bận rộn hai ngày, hoa màu trong ruộng nhà Triệu Tuế Tuế cơ bản đã thu hoạch xong, chỉ còn lại một ít rau củ đang phát triển.

Triệu Tuế Tuế nhìn lương thực trong hầm, năm nay đúng là được mùa.

"Mẹ, có thể làm khoai lang khô chưa ạ?"

Trần Tú Hòa đang xâu ngô, nghe con gái út hỏi, ngẩng đầu nhìn trời, hiện tại nắng vẫn còn tốt, đến trung tuần tháng 10 bên này sẽ bắt đầu có tuyết rơi, bà gật đầu: "Ngày mai làm."

"Chị Tuế Tuế." Giọng Lục Thiền từ sân bên cạnh vọng tới.

Triệu Tuế Tuế đang nằm trên xích đu lim dim,"Ừm, có chuyện gì vậy?"

"Chu Thiến Thiến nói sáng mai nhà ăn có làm bánh quẩy." Lục Thiền nói cho Triệu Tuế Tuế nghe thực đơn bữa sáng mà Chu Thiến Thiến nghe được.

Mẹ của Chu Thiến Thiến làm đậu phụ rất ngon, một thời gian trước được chủ nhiệm Chu giới thiệu vào làm ở nhà ăn của quân đội, mỗi ngày nhà ăn có món gì Chu Thiến Thiến đều biết. Chỉ tiếc là xưởng đậu phụ của mẹ Chu Thiến Thiến không mở thành công, Triệu Tuế Tuế rất thích ăn đậu phụ.

"Thật sao, vậy ngày mai mình chạy bộ xong sẽ ghé mua." Triệu Tuế Tuế mở to mắt đầy kinh hỉ, mẹ cô rất ít khi chiên rán, lúc ở đại đội Phú Hưng không tiện làm, đến khu tập thể rồi, lượng dầu trên sổ gạo mỗi người một tháng chỉ có nửa cân, không đủ cho nhà cô chiên rán, dầu lạc từ trong chậu Tụ Bảo ra cũng chỉ có thể cho thêm một chút khi nấu ăn, nếu không năm người nhà cô với hai cân rưỡi dầu, chưa đến nửa tháng đã hết sạch.