Lúc hai người bước vào thì thấy Triệu Tuế Tuế cũng ở đó.
"Chào chủ nhiệm Chu, chào chủ nhiệm Quách." Triệu Tuế Tuế đứng dậy chào hỏi, cô đến để tặng thịt nấm thông, đáp lễ giỏ nho lần trước.
Hôm qua mưa, trên núi Tiểu Lê mọc rất nhiều nấm.
Phần lớn mọi người trong khu tập thể đều là phụ nữ không có việc làm nên rất chăm đi nhặt nấm.
Trần Tú Hòa đành dẫn các con đến khu rừng thông gần đó để nhặt nấm thông, rừng thông nằm trên đỉnh núi Tiểu Lê, rất ít người đến đó, mọi người thường nhặt ở lưng núi là được rồi.
"Tuế Tuế cũng ở đây à." Chủ nhiệm Chu ngồi xuống, nhìn thấy trong giỏ có ba chùm nho, bà cứ tưởng Triệu Tuế Tuế đến hái nho.
Nhà sư trưởng Lưu có một giàn nho, mọi người xung quanh đều biết nhưng không ai dám đến xin, nghĩ đến Triệu Quảng Thúc từng là lính gác cho sư trưởng Lưu, cũng chỉ có Triệu Tuế Tuế mới dám đến hái.
"Bà Trần, cháu về trước." Triệu Tuế Tuế biết chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách đến chắc chắn là có việc, cô xách giỏ định về.
Chủ nhiệm Chu bấy giờ mới nói đến chuyện mở lớp học xóa mù chữ trong khu tập thể.
Trần Tiểu Mễ nghe xong, lập tức đồng ý: "Tôi sẽ đi sắp xếp hội trường nhỏ, đến lúc đó tập trung mọi người đến đó học."
Chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách liếc nhau, việc còn lại là hai người bọn họ đi vận động mọi người đến lớp học.
Hồi những người nhà quân nhân mới chuyển đến khu tập thể, mọi người đều phải đăng ký thông tin, trong đó có ghi rõ trình độ văn hóa.
Chủ nhiệm Chu ôm một chồng tài liệu dày từ phòng tài liệu ra, bắt đầu ghi danh, nhìn thấy trình độ văn hóa của Trần Tú Hòa ghi là "học trường tư thục 1 năm", bà hơi do dự.
Chủ nhiệm Quách cầm lấy hồ sơ của Trần Tú Hòa, trường tư thục là kiểu giáo d.ụ.c của xã hội cũ: "Học trường tư thục 1 năm chắc cũng chỉ biết đọc, biết viết, vẫn phải đến lớp học thôi."
Chủ nhiệm Chu nghe xong cũng cảm thấy Trần Tú Hòa nên tham gia, bà thêm tên bà vào danh sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Tú Hòa nghe vậy thì ngẩn người, sau đó lắc đầu: "Tôi biết chữ rồi, không cần học lớp xóa mù chữ đâu."
"Lớp học không chỉ dạy chữ, còn dạy kiến thức khoa học, đến nghe cũng được mà." Chủ nhiệm Chu tiếp tục vận động, bà không ngờ cơ hội tốt như vậy mà mọi người lại không muốn tham gia.
"Vậy tôi đến nghe thử." Nhìn vẻ mặt chán nản của chủ nhiệm Chu, Trần Tú Hòa đành gật đầu đồng ý.
"Tốt quá rồi, cô không biết đâu..." Chủ nhiệm Chu than thở với Trần Tú Hòa về những khó khăn khi vận động mọi người tham gia lớp học.
Triệu Tuế Tuế ngồi bên cạnh nghe được, phụ nữ trong khu tập thể đều lớn tuổi cả rồi, trẻ nhất cũng đã hơn hai mươi, có người từ nhỏ đã bị nhồi nhét suy nghĩ con gái không cần biết chữ, họ không có hứng thú với việc học, cảm thấy không biết chữ cũng chẳng ảnh hưởng đến việc đi làm, chia lương thực, đến quân đội rồi thì biết cách lĩnh tem phiếu mua lương thực là được.
Thực ra, đây là do tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu bén rễ, nhà nghèo không có tiền cho con gái đi học, lâu dần hình thành suy nghĩ cố hữu như vậy.
"Đàn bà không tài mới là đức", thực ra phải là "Đàn bà không biết cãi lý mới là đức".
Không biết tại sao đến bây giờ lại bị bóp méo ý nghĩa như vậy, trước kia con gái nhà giàu vẫn được đi học, chỉ là những người nghèo khó hoặc muốn lừa gạt phụ nữ mới nói vậy.
"Học không mất học phí, mọi người chỉ cần mang theo bút và giấy đến lớp là được, vậy mà chẳng mấy ai chịu đi học." Chủ nhiệm Chu không ngờ phúc lợi tốt như vậy mà mọi người lại không muốn tham gia.
"Chủ nhiệm Chu, hay là tổ chức thi tốt nghiệp, ai đạt ba hạng đầu sẽ được thưởng một chiếc ca tráng men chẳng hạn." Triệu Tuế Tuế đề nghị, có lợi ích thì mới có thể thúc đẩy mọi người.
Lời nói của Triệu Tuế Tuế như gãi đúng chỗ ngứa, đúng vậy, có thưởng thì mới khiến đám người lười biếng kia chịu hành động,"Không ngờ cháu lại thông minh như vậy, một câu nói đ.á.n.h thức người trong mộng."
Nói xong, chủ nhiệm Chu cầm sổ rời đi, một chiếc ca tráng men là món quà rất có sức hấp dẫn đối với những người quen tiết kiệm, chỉ là ba chiếc ca tráng men, bà sẽ đến xin quân đội.
TBC
Chẳng bao lâu sau, chủ nhiệm Chu đã dán thông báo về phần thưởng kết thúc khóa học xóa mù chữ ở cổng cửa hàng bách hóa, giải nhất là một chiếc phích nước nóng, giải nhì là hai chiếc ấm nước, giải ba là ba chiếc ca tráng men.
Lúc Triệu Tuế Tuế đến cửa hàng bách hóa mua xì dầu, cô thấy một đám chị em không biết chữ đang vây quanh tờ thông báo, biết được thi tốt nghiệp có thưởng, mọi người nhao nhao quyết định đi học, xem ra chủ nhiệm Chu làm việc rất hiệu quả.
Nhờ phần thưởng kết thúc khóa học của lớp xóa mù chữ, lớp học này ở khu tập thể được triển khai thuận lợi.
Chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách, cùng với hai cán bộ của ban quản lý khu tập thể thay phiên nhau lên lớp. Họ chỉ có thể dạy chữ Hán và toán, còn kiến thức khoa học thì mời thầy Tần của trường trung học số 2 đến giảng bài.